Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Trước Tận Thế: Hệ Thống Xây Dựng Cấp Thần, Ta Xây Dựng Pháo Đài Chiêu Mộ Vạn Quân > Chương 30

Chương 30

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 30 có bản audio.

Chương 30: Người Quản Lý Tô An Đồng

 

Ám chỉ rõ ràng đến vậy, La Nhân làm sao không hiểu, anh vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ nhìn Tô An Đồng.

 

Tô An Đồng khẽ mỉm cười, gật đầu, coi như thừa nhận mình là người quản lý của Nữ Nhi Cốc.

 

La Nhân cũng gãi đầu, ngượng ngùng nói:

- Thì ra An Đồng chính là người quản lý của Nữ Nhi Cốc à? Anh đúng là mắt kém thật.

 

Tô An Đồng xua tay cười:

- Chính xác mà nói, em chỉ là một trong những người quản lý thôi. Muốn vận hành Nữ Nhi Cốc ngăn nắp như thế này, một mình em sao làm nổi, còn cần các chị em cùng góp sức nữa. Vậy nên, người quản lý thực sự là tất cả chúng em.

 

- Chị An Đồng quá khiêm tốn rồi.

- Đúng đó, chị An Đồng, nếu không có chị chỉ huy trên tầm chiến lược, Nữ Nhi Cốc của chúng em sao có thể phát triển tốt như thế.

- Đúng vậy, đúng vậy...

 

Các cô gái bên cạnh tranh nhau lên tiếng.

 

Thấy vậy, La Nhân không khỏi nghĩ: "Không biết cô ấy là thật lòng khiêm tốn hay giả vờ khiêm tốn nữa, nhưng lời này nói ra, dù sao cũng khiến người khác có thiện cảm."

 

Cùng lúc đó, xe dừng lại trước một căn nhà.

 

Các cô gái xung quanh lần lượt xuống xe, La Nhân cũng đi xuống theo.

 

Căn nhà trước mắt hoàn toàn được dựng bằng gỗ. Tuy không có vẻ đẹp tinh tế, góc cạnh của kiến trúc hiện đại, nhưng mang một nét cổ kính, đúng gu La Nhân thích.

 

Tô An Đồng đi tới trước cửa, làm cử chỉ mời:

- Đây là chỗ ở của em, anh Nhân mời vào.

 

La Nhân không khách sáo bước qua ngưỡng cửa, tiến vào trong nhà. Mùi gỗ thơm phả vào mặt khiến người ta sảng khoái. Không chỉ ngôi nhà làm bằng gỗ, mà ngay cả nội thất bên trong cũng đều làm bằng gỗ: bàn gỗ, ghế gỗ, v.v...

 

- Anh Nhân mời ngồi.

 

Các cô gái khác không vào cùng, nên trong phòng chỉ có La Nhân và Tô An Đồng.

 

La Nhân ngồi xuống bên chiếc bàn vuông, Tô An Đồng theo đó rót cho anh một cốc nước, rồi cũng ngồi xuống, hai tay chống cằm nhìn La Nhân.

 

La Nhân đúng lúc đang khát, liền cầm cốc nước lên uống. Đang uống thì chợt thấy Tô An Đồng cứ nhìn chằm chằm mình, nhất thời không biết có nên uống tiếp hay không, bèn đặt cốc xuống hỏi:

- Trên mặt anh có gì à?

 

Tô An Đồng vẫn nhìn anh, không chút ngại ngùng:

- Không có gì đâu.

 

La Nhân thấy kỳ lạ, hỏi tiếp:

- Vậy sao em cứ nhìn anh mãi?

 

- Haha... Tất nhiên là vì anh Nhân đẹp trai. Nói thật, em từng gặp khá nhiều anh chàng đẹp trai, nhưng kiểu vừa non trẻ lại vừa rắn rỏi như anh Nhân thì đây là lần đầu tiên em thấy đấy. Đẹp trai thật sự.

 

Nếu là cô gái bình thường, nhất định sẽ ngại ngùng, thẹn thùng không nói nên lời, hoặc tìm đại một cái cớ nào đó. Nhưng Tô An Đồng thuộc tuýp người thẳng thắn phóng khoáng, nghĩ gì nói đó, không giấu giếm.

 

La Nhân sờ mũi. Anh khá tin lời Tô An Đồng, vì độ đẹp trai của mình thì tự anh biết rõ, tuyệt đối chẳng phải dạng vừa. Nói thật, nếu anh là con gái, anh cũng thấy mình sẽ bị chính anh làm cho mê mệt.

 

- Mắt em chuẩn đấy! - La Nhân rất muốn nói ra câu này, nhưng như vậy thì quá tự luyến, vẫn nên khiêm tốn một chút: - Quá khen rồi.

 

Trong lúc hai người trò chuyện vui vẻ, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, rồi những cô gái cùng về lúc nãy bước vào. Họ đã thay quần áo sạch sẽ, trên tay bê đủ loại đồ ăn: hoa quả, thịt nướng, cùng với bánh mì và các món chính. Từ xa La Nhân đã ngửi thấy mùi thơm.

 

Đồ ăn bày lên bàn, La Nhân không khỏi nuốt nước bọt. Mấy ngày liền chỉ ăn lương khô nén, giờ nhìn thấy những món này mà bảo không thèm thì đúng là giả dối.

 

Tô An Đồng thấy động tác nuốt nước bọt nhỏ của La Nhân thì buồn cười. Xem ra không ai có thể cưỡng lại sự hấp dẫn của món ăn ngon, dù người đó có mạnh đến đâu.

 

- Trong cốc chỉ có mấy món này, anh Nhân đừng chê nhé. - Tô An Đồng cười nói.

 

La Nhân vội đáp:

- Trong tình cảnh này, có được bữa ăn thịnh soạn thế này đã là rất tốt rồi, anh sao nỡ chê.

 

- Vậy thì tốt, vậy thì tốt. - Tô An Đồng làm cử chỉ mời. - Mời anh dùng bữa.

 

Đúng là chờ mãi mới có được câu này, La Nhân chỉ chờ có thế. Nhưng anh vẫn gắng kìm nén ham muốn ăn ngấu nghiến, đưa mắt nhìn Tô An Đồng. Chủ nhà còn chưa động đũa, khách như mình nào dám ăn trước.

 

Tất nhiên đó chỉ là một lý do. Quan trọng hơn, trong những món ăn này có bị thêm “thứ gì đó” hay không thì anh còn chưa rõ. Ở bên ngoài, vẫn nên cẩn thận một chút.

 

Tô An Đồng thấy La Nhân mãi không động đũa, đầu óc xoay chuyển, lập tức đoán được suy nghĩ của anh. Rồi cô cầm đũa, dưới ánh mắt của La Nhân, không chút do dự nếm thử hết các món trên bàn.

 

La Nhân thầm nghĩ: "Xem ra mình đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử."

 

Sau khi xác nhận đồ ăn không có độc, La Nhân cũng không kìm nén nữa, lập tức ăn thật mạnh. Nếu không phải Tô An Đồng ở bên cạnh, cần giữ hình tượng, thì với tốc độ ăn như gió cuốn mây tàn thường ngày của anh, chỗ đồ ăn này chỉ trong vài phút là sạch.

 

- Anh Nhân lợi hại như vậy có phải là nhờ thứ giống như bạch ngọc mỡ dê rơi ra từ đầu con xác sống khổng lồ kia không?

 

Thấy La Nhân đang ăn hăng say, Tô An Đồng chợt hỏi.

 

Động tác của La Nhân khựng lại một nhịp, rồi anh nhìn Tô An Đồng, “ực” một tiếng nuốt xuống một miệng đầy thức ăn. "Thì ra mời mình đến là vì chuyện này. Không biết nếu mình không nói thật, cô ấy có dựa vào địa bàn của mình để ép hỏi không? Hừ, một mình tuy khó địch nổi đám đông, nhưng muốn chạy trốn thì mình vẫn làm được. Nếu họ định dùng vũ lực, mình sẽ bắt cóc cô ta trước. Bắt giặc phải bắt vua, đến lúc đó xem các chị em của cô ta có quan tâm đến mạng cô ta không."

 

Nghĩ vậy, La Nhân lắc đầu:

- Không phải.

 

Lời vừa dứt, Tô An Đồng không hề biến sắc như anh tưởng, chỉ hơi thất vọng nói:

- Xem ra em nghĩ sai rồi.

 

Phản ứng này của Tô An Đồng nằm ngoài dự đoán của La Nhân, đồng thời anh cũng hơi thất vọng. "Sao cô ấy lại phản ứng thế này chứ, xem ra mình không cần dùng đến vũ lực nữa rồi."

 

Im lặng một hồi lâu.

 

- An Đồng...

- Anh Nhân...

 

Hai người đồng thời lên tiếng, lời nói va vào nhau. La Nhân vội nói:

- Em nói trước đi.

 

Tô An Đồng cũng không khách sáo, nói ngay:

- Là thế này, anh Nhân thực lực mạnh mẽ, nhưng cứ một mình hành tẩu mãi cũng không phải là cách. Em nói thẳng nhé, em thành tâm mời anh gia nhập Nữ Nhi Cốc.

 

Cạch!

 

Nghe vậy, tay La Nhân buông lỏng, đôi đũa rơi xuống. Tô An Đồng đã giành mất lời anh muốn nói. Anh còn đang tính kéo Nữ Nhi Cốc vào căn cứ của mình cơ đấy, không ngờ Tô An Đồng lại cũng muốn anh gia nhập Nữ Nhi Cốc. Giờ anh thật không biết mở lời thế nào.

 

- Cái này... cái kia... anh... - La Nhân gãi đầu, thật sự không biết nói gì.

 

- Chị An Đồng, không ổn rồi...

 

Đúng lúc đó, một người phụ nữ xông vào. Thấy còn có người ngoài, lời đến bên miệng cô ta đành nuốt ngược trở lại. Cô ta ghé sát tai Tô An Đồng thì thầm, giọng nhỏ đến mức La Nhân không nghe được gì.

 

Tô An Đồng nghe mà sắc mặt dần thay đổi. Khi người phụ nữ nói xong, mặt cô đã vô cùng khó coi.

 

- Anh Nhân cứ cân nhắc trước, em có việc gấp phải đi xử lý một chút.

 

Nói với La Nhân xong, cô vội vàng cùng người phụ nữ rời đi.

 

La Nhân thấy kỳ lạ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà gấp gáp đến thế? Nhưng anh không đuổi theo hỏi cho rõ, dù sao anh chỉ là khách.

 

Đoàng!

 

Đúng lúc này, tiếng súng vang lên. La Nhân vừa nhặt đôi đũa lên thì lập tức đặt xuống.

 

Anh bước ra ngoài, nghe tiếng vọng từ hướng cổng thành. Mà vừa nãy Tô An Đồng hình như cũng đi về hướng cổng thành.

 

- Chẳng lẽ xác sống tấn công thành?

 

Ý nghĩ này lóe lên trong đầu La Nhân, anh lập tức lao về phía cổng thành.

 

Càng đến gần cổng thành, La Nhân mơ hồ thấy số lính nữ trên tường thành đông gấp mấy lần lúc anh đến, ai nấy đều ở tư thế chiến đấu nhưng chưa nổ súng.

 

- Kiểu này không giống xác sống tấn công thành, mà giống một cuộc đối đầu vũ trang hơn. Chẳng lẽ là người tấn công thành? Quanh đây có thế lực nào? Thiên Đường Thành ư? Dù thực lực quân sự của Nữ Nhi Cốc không bằng Thiên Đường Thành, nhưng Thiên Đường Thành đã bị tổn hại nghiêm trọng, lại còn mở Động Hoan Lạc ba ngày liền. Giờ mới sang ngày thứ ba, chắc không phải Thiên Đường Thành. Vậy là thế lực nào đây?

 

Cách cổng thành không đến trăm mét, La Nhân có thể nhìn rõ gương mặt xinh đẹp của Tô An Đồng. Lúc này cô nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt phẫn nộ.

 

La Nhân nhún người nhảy lên tường thành cao ba mét, nhìn ra ngoài thành. Đối diện hẳn phải có hơn một nghìn người, dẫn đầu là một người đàn ông ngoài hai mươi tuổi. Hắn mặc áo đen quần đen, dáng người thon dài, khuôn mặt coi như cũng khá đẹp trai, nhưng so với La Nhân thì còn kém xa. Lúc này hắn đang nhìn chằm chằm vào Tô An Đồng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi