Chương 47: Hồ Phi không biết tự lượng sức
Trời có đường không đi, địa ngục không cửa vẫn xông vào. Mình còn chưa tìm hắn gây chuyện, vậy mà Hồ Phi đã dẫn quân đến tận chân thành. Hôm nay nhất định phải khiến hắn có đến mà không có về.
La Nhân vung tay ra hiệu cho Quân hộ vệ phía sau tạm dừng, đừng lên tường thành, cố tình tạo ra vẻ ngoài thiếu hụt binh lực.
Hắn thầm đoán, Hồ Phi nhất định cho rằng trận phục kích lần trước đã khiến đội ngũ của mình tổn thất nặng nề, nên mới dám dẫn quân đánh thành. Đã vậy thì cứ thuận theo kế của hắn, để hắn cứ tưởng mình đã tổn thất nặng nề, đến lúc đó đánh cho hắn một đòn bất ngờ.
Ngoài thành, Hồ Phi được đám thuộc hạ vây quanh, hắn gọi với về phía La Nhân: “Mày là La Nhân đúng không? Tao đã điều tra lai lịch của mày, có một đội quân nghìn người, không biết từ đâu lấy được một mớ vũ khí tốt. Nhưng bây giờ, đội quân của mày chắc chỉ còn một nửa rồi nhỉ? Sao nào, món quà xác sống tao chuẩn bị cho mày, mày có hài lòng không?”
Mắt La Nhân lạnh thấu xương, hắn chưa bao giờ muốn giết một người đến thế. Hắn trầm giọng nói: “Hồ Phi, thiếu thành chủ Hồ Thành, tao nhớ mày rồi. Hôm nay không chỉ có mày đến mà không về được, tao còn muốn đem quân diệt sạch Hồ Thành.”
“Hừ hừ.” Hồ Phi cười lạnh: “Chỉ bằng mấy trăm tàn binh bại tướng của mày, mày có biết Hồ Thành của tao có bao nhiêu binh mã không? Nói cho mày biết, bốn nghìn người tao mang đến hôm nay chỉ là một phần tư binh mã Hồ Thành của tao. Còn mơ tưởng diệt được Hồ Thành của tao, đúng là mơ giữa ban ngày. Vậy thì hôm nay tao sẽ đánh cho mày tỉnh mộng, phá tan thành của mày, giết sạch người của mày!”
La Nhân lạnh lùng đáp: “Nằm mơ giữa ban ngày. Nếu có thực lực thì cứ tới đi.”
“Cái thái độ này của mày, lát nữa tao xông vào thành, dù mày có quỳ xuống dập đầu mười nghìn cái trước mặt tao, tao cũng chẳng tha. Nhưng mày yên tâm, tao không lấy mạng mày. Nhìn bộ dạng nhỏ nhắn của mày cũng khá tuấn tú, trong đám anh em của tao cũng có kẻ thích kiểu đó lắm.” Nói đến đây, Hồ Phi nở một nụ cười đểu, nói từng chữ: “Tao sẽ để bọn chúng chăm sóc mày thật tốt.”
Nghe xong, sát ý trong mắt La Nhân càng đậm thêm. Hắn vừa định mở miệng đáp trả thì Tô An Đồng chạy đến, giành đáp trả trước: “Hồ Phi, mày đúng là vô sỉ hết chỗ nói! Mày còn biết cả thuộc hạ của mày có sở thích đó? Vậy thì tao thấy lạ, làm sao mày biết được? Chẳng lẽ mày đã thử rồi?”
“Ha ha ha!!”
Tô An Đồng vừa dứt lời, Quân hộ vệ đã bùng lên một trận cười vang, ai nấy đều nhìn Hồ Phi với ánh mắt kỳ lạ. Ngay cả mấy kẻ thuộc hạ của Hồ Phi cũng không kìm được liếc hắn một cái với ánh mắt kỳ quái. Kẻ đứng gần thì thót cả đít, lén lút dịch ra xa một chút.
Đúng vậy, làm sao Hồ Phi biết được chuyện đó nhỉ?
Hồ Phi tức run người, mặt đỏ bừng. Hắn giận dữ nhìn Tô An Đồng. Con đàn bà này hồi ở Nữ Nhi Cốc đối mặt với hắn luôn nhịn nhục, giờ đến đây lại miệng lưỡi sắc bén như vậy. Chẳng lẽ là La Nhân cho ả can đảm?
Hồ Phi chỉ tay vào Tô An Đồng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tô An Đồng, mày nhất định sẽ trả giá cho những lời mày vừa nói!”
“Trả giá? Trả giá gì?” Tô An Đồng liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Tao trả giá? Tao thấy hôm nay kẻ phải trả giá phải là mày mới đúng.”
Tô An Đồng không hề sợ hãi. Nói đến chỗ dựa của cô, thì thật sự đến từ La Nhân và Quân hộ vệ. Ngày trở về, cô đã thấy Quân hộ vệ rõ ràng tổn thất hơn một nửa, vậy mà chỉ mấy ngày sau, quân số đã khôi phục lại bình thường. Hơn nữa thời gian đó cũng chẳng thấy chiêu mộ tân binh, những người lính hộ vệ ấy cứ như tự dưng xuất hiện. Ngoài ra còn có thành ngoài và một kho vũ khí đạn dược đầy ắp, quả thực là một kỳ tích. Từ đó, Tô An Đồng tin rằng La Nhân không phải đang khoác lác, mà thật sự có thực lực tiêu diệt Hồ Thành.
La Nhân không khỏi nhìn Tô An Đồng một hồi, không ngờ người phụ nữ này không chỉ biết nhẫn nhịn mà còn biết nói, vài câu đã khiến Hồ Phi nghẹn họng không nói nên lời.
“Hừ!” Hồ Phi hừ lạnh một tiếng, mặt đỏ gay, tức đến nghiến răng: “Được lắm! Chúng mày được lắm! Chờ khi tao phá được thành, tao sẽ cho tụi mày biết hậu quả khi đắc tội với Hồ Phi này. Anh em, đánh cho tao!”
Theo hiệu lệnh của Hồ Phi, quân Hồ Thành lập tức dàn trận, tiến về căn cứ. Trong hàng ngũ còn có người vác thang mây, hóa ra định dùng chiến thuật biển người, đưa mấy chiếc thang đó đến chân thành rồi trèo qua tường thành tiến vào nội thành.
Đáng tiếc, chiến tranh hiện đại dùng súng, chứ không phải đao kiếm hay các loại vũ khí lạnh. Đối mặt với thứ chiến thuật chẳng có đầu óc như vậy của Hồ Phi, La Nhân không khỏi lắc đầu, lộ ra vẻ khinh thường. Trình độ này còn kém cả Mã Hoa của Thiên Đường Thành nữa.
La Nhân không ra lệnh nổ súng ngay, mà chờ quân Hồ Thành tiến đến trong phạm vi năm mươi mét trước tường thành, lúc này hắn vung tay một cái. Những binh sĩ đang chờ sẵn dưới chân tường trong thành nhanh chóng leo lên, dựng súng máy hạng nhẹ, đạn bắt đầu trút xuống như mưa.
Những đường đan đan xen tạo thành một lưới lửa dày đặc, bao phủ lấy đội quân Hồ Thành đang xung phong. Chỉ trong chớp mắt, mấy trăm người đã chết dưới làn đạn súng máy.
Hồ Phi ngây người ra: “Chuyện gì thế này? Quân hộ vệ không phải đã tổn thất quá nửa rồi sao? Vậy mà trên tường thành bây giờ đứng kín người, nhìn sơ qua ít nhất cũng phải tám chín trăm. Huống hồ bọn họ đã ra ngoài chinh chiến mấy ngày, sao vẫn còn nhiều đạn dược đến vậy? Không hợp lý gì cả.”
Thấy đội ngũ của mình sắp bị tiêu diệt hoàn toàn, cái chết càng lúc càng kề cận, Hồ Phi vội trèo lên xe Hummer, giục tài xế lái xe bỏ chạy. Gã tài xế cũng hoảng sợ, lập tức đạp ga hết cỡ, mặc kệ sống chết những người khác.
Trận này thậm chí không thể gọi là một trận chiến, mà giống như một cuộc tàn sát đơn phương hơn. Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, bốn nghìn quân Hồ Thành chỉ còn lại vài trăm người. Bọn họ vứt giáp bỏ mũ, lăn lộn tứ phía tẩu thoát.
La Nhân ra lệnh mở cửa thành, Quân hộ vệ ra ngoài truy đuổi tàn quân Hồ Thành. Còn hắn cũng lên xe, đạp ga hết mức, đuổi theo hướng Hồ Phi vừa bỏ chạy.
Nếu đối phương chỉ là một kẻ công thành bình thường, có lẽ La Nhân sẽ không đuổi cùng đường. Nhưng Hồ Phi không chết thì khó mà nguôi được cơn giận trong lòng.
Cùng lúc đó, trên xe Hummer, Hồ Phi nhìn qua gương chiếu hậu thấy một chiếc xe địa hình đã độ lại đang bám sát phía sau. Hắn sốt ruột giục: “Lái nhanh lên! Bỏ xa chiếc xe phía sau ra!”
Người lính lái xe vốn đã sợ, giờ nghe thấy phía sau có người đuổi, liếc gương chiếu hậu thấy đúng thật, mồ hôi lạnh lập tức túa ra. Hắn cũng muốn lái nhanh hơn, nhưng chân ga đã đạp kịch trần, không thể nhanh hơn được nữa.
Thấy vậy, Hồ Phi càng cuống, cắn răng đẩy cửa sổ trời, thò nửa người ra ngoài, giương súng bắn về phía chiếc xe phía sau.
La Nhân phản ứng rất nhanh, thấy Hồ Phi định nổ súng, lập tức một tay lái xe, một tay cầm súng lục thò ra cửa kính, ra tay trước.
Đoàng đoàng đoàng!!!
Mấy phát liên tiếp không trúng phát nào, nhưng lại dọa cho Hồ Phi vội thụt đầu vào trong xe, không dám thò ra nữa.
La Nhân tiếp tục bắn, đạn trúng kính xe Hummer, khiến Hồ Phi trong xe run cầm cập, miệng chửi: “Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!”
Cả hai chiếc xe đều chạy hết tốc lực, xe sau không đuổi kịp xe trước, xe trước cũng không bỏ xa được xe sau.
Cuộc rượt đuổi cứ thế tiếp diễn, không biết chạy được bao xa, cũng không biết đã bao lâu. La Nhân liếc ra ngoài cửa xe, khung cảnh xung quanh xa lạ.
Cùng lúc đó, trên xe Hummer, gã tài xế vì quá kinh hoàng và phải tập trung cao độ trong thời gian dài để duy trì tốc độ quá cao, thần kinh cuối cùng không chịu nổi, khuỵu người xuống vô lăng rồi ngất lịm.
Rầm!
Mất người điều khiển, ngay khoảnh khắc tiếp theo, chiếc xe lao thẳng vào căn nhà bỏ hoang bên đường.
