Chương 66: Phản loạn
Quân hộ vệ rời thành tiến về phía Cẩu Trại. Cùng lúc đó, trong một nhà xưởng bỏ hoang ở trung tâm Cẩu Trại...
Tần Thái ngồi trên sofa nghe thuộc hạ báo cáo.
– Tâu trại chủ, tin đồn về căn cứ đã lan khắp cả trại, có thể nói không ai không biết.
Tần Thái hỏi:
– Đối diện với những tin đồn này, dân chúng phản ứng thế nào?
Thuộc hạ đáp:
– Bọn họ rất hướng về cuộc sống ở căn cứ. Thuộc hạ đã ngầm hỏi chuyện rất nhiều người, ý của họ đều là có cơ hội thì nhất định sẽ đến căn cứ. Hơn nữa, ngay cả trong quân lính của chúng ta cũng có người có suy nghĩ như vậy.
Tần Thái đứng bật dậy, bước tới bên cửa sổ nhìn xuống những cư dân Cẩu Trại đang qua lại phía dưới, giận dữ mắng:
– Một lũ dân đen đáng ghét, một lũ chó sói vô ơn!
Rồi hắn hỏi tiếp:
– Ta bảo các ngươi dò thám căn cứ, đã có tin tức gì chưa? Đó rốt cuộc là thế lực như thế nào?
Thuộc hạ nói:
– Theo tin tức chúng tôi thăm dò được, căn cứ có thế lực rất lớn, đến mấy vạn dân, quân đội hơn nghìn người. Chủ nhân của căn cứ tên là “La Nhân”, thực lực bản thân cũng rất mạnh, hẳn là người tiến hóa. Mấy hôm trước, Hồ Thiên của Hồ Thành dẫn một vạn quân đến đánh căn cứ, nhưng giằng co mãi, ngay hôm qua, quân Hồ Thành lại bất ngờ rút lui. Trại chủ xem, đây chính là La Nhân.
Thuộc hạ rút từ trong túi ra một chiếc điện thoại. Tuy không có tín hiệu, gọi không được, nhưng chức năng chụp ảnh vẫn rất hữu ích. Hắn bật màn hình, mở thư viện ảnh, bấm vào một tấm ảnh. Người trong ảnh hiện ra rõ ràng chính là La Nhân.
– Đến một vạn quân cũng không đánh hạ được căn cứ sao?!
Tần Thái kinh hãi trong lòng. Hắn nhận lấy chiếc điện thoại được đưa tới, nhìn kỹ, đồng tử lập tức co lại:
– Là hắn!
Đây là một khuôn mặt hắn cả đời sẽ không quên. Mười mấy ngày trước, chính kẻ này đã khiến hắn phải ôm hận trước đám lính của mình. Không ngờ hắn ta lại là chủ nhân của căn cứ. Thảo nào tin đồn về căn cứ lại lan khắp Cẩu Trại, rốt cuộc cũng tìm ra được nguyên nhân rồi.
– Đáng chết! Không chỉ sỉ nhục ta, còn cài gián điệp vào địa bàn của ta để truyền tin đồn, tính từ bên trong làm ta tan rã!
Bàn tay Tần Thái không kìm được mà nắm chặt. Chiếc điện thoại có thể chặn được đạn, vậy mà bị hắn dùng tay không bóp nát.
Thuộc hạ âm thầm kinh hãi, không hiểu trại chủ vì sao đột nhiên nổi giận, lại nghe Tần Thái lên tiếng:
– Các ngươi đã tìm ra kẻ đầu tiên truyền tin đồn về căn cứ chưa?
Thuộc hạ đáp:
– Tìm ra rồi. Chúng tôi sơ bộ đã khóa chặt mấy người này.
Nói rồi, hắn lại lấy ra một chiếc điện thoại khác, mở thư viện ảnh, bấm vào một tấm ảnh:
– Người này tên là Mã Bắc.
Rồi mở tấm ảnh khác:
– Người này tên là Lý Khả.
... Cuối cùng kéo đến tấm ảnh của Lâm Niệm Đức, nói:
– Người này tên là Lâm Niệm Đức. Trong số này, khả năng hắn là kẻ đầu tiên truyền tin đồn là cao nhất. Chúng tôi tra được rằng hắn từng cùng năm người ra ngoài tìm kiếm thức ăn, mấy ngày không trở về. Theo lý mà nói, biệt tích lâu như vậy, không bị những người sống sót khác giết, thì cũng đã bị xác sống ăn thịt. Ấy vậy mà hắn lại trở về, hơn nữa chỉ có một mình, năm người cùng đi đều không thấy quay lại.
Còn nữa, vốn hắn có một em gái và một em trai. Nhưng có một lần ra ngoài đi vệ sinh, em trai em gái hắn đột nhiên biến mất, cũng chưa nghe hắn nói vì sao. Mọi chuyện thật quá trùng hợp. Mà cũng ngay sau đó không bao lâu, tin đồn về căn cứ bắt đầu truyền khắp trại.
Nghe xong, Tần Thái gần như xác định kẻ đầu tiên truyền tin đồn chính là Lâm Niệm Đức. Xem ra hắn chính là gián điệp La Nhân cài vào Cẩu Trại. Còn những kẻ khác thì hắn tiện tay xử lý luôn, vừa hay tạo được hiệu quả răn đe, để lũ dân đen này biết rằng phản bội hắn phải trả giá bằng máu.
Nghĩ vậy, Tần Thái phân phó:
– Ngươi dẫn người bắt hết mấy kẻ vừa nói, sau khi bắn chết thì treo xác ở chỗ dễ thấy nhất, để lũ dân đen này nhìn rõ kết cục phản bội ta!
– Rõ!
Thuộc hạ đáp rồi lui ra.
Sau khi thuộc hạ đi khỏi, Tần Thái day day trán:
– Cẩu Trại không thể ở lại được nữa, phải rút lui nhanh thôi. Bằng không La Nhân dẫn quân tới, dựa vào hơn bảy nghìn dân đen này chắc chắn không kháng cự nổi......
...
Trong một căn nhà đơn sơ, Lâm Niệm Đức đang ăn tối thì đột nhiên mấy tên lính xông vào. Một tên trong đó nghiêm giọng quát:
– Trói lại!
Lâm Niệm Đức thầm giật mình. Vì sao bị bắt, hắn hiểu rõ. Xem ra chuyện truyền tin đồn đã bị phía Tần Thái tra ra. Nhưng bề ngoài hắn vẫn không chịu nhận, kêu oan:
– Các người làm gì vậy? Tôi đâu có vi phạm quy định!
– Bớt nói nhảm, dẫn đi!
Cùng lúc đó, từ những căn nhà khác trong Cẩu Trại cũng vang lên tiếng kêu oan, đại khái đều là:
– Tôi oan mà!
– Tôi không vi phạm quy định!
Bị súng dí sau lưng, Lâm Niệm Đức và mấy người khác bị áp giải ra khỏi Cẩu Trại, đến một khu rừng. Trong rừng có rải rác mấy chục bộ hài cốt. Những bộ hài cốt này đều có chung một đặc điểm: ở giữa trán có một lỗ nhỏ, phần xương sau ót bị lật tung lên, rõ ràng là bị người dùng súng bắn chết.
Lâm Niệm Đức đương nhiên biết đây là nơi nào. Đây là nơi Tần Thái xử tử phạm nhân. Bọn lính dẫn hắn đến đây, ý tứ đã quá rõ ràng.
Hắn nhắm chặt mắt. Đã nhận việc này, hắn sớm chuẩn bị tâm lý đối mặt với cái chết. Nghĩ đến em trai với em gái đang sống tốt ở căn cứ, hắn không còn gì nuối tiếc.
Rồi hắn cảm nhận họng súng lạnh ngắt chĩa vào trán, cái chết đang đến gần. Nhưng một lúc sau, không những không có tiếng súng, họng súng còn rời khỏi trán hắn.
Chờ thêm một lúc, vẫn không có động tĩnh, cũng không nghe thấy tiếng súng xử bắn những người khác. Hắn không nhịn được, mở mắt ra. Nhìn sang trái, là những kẻ xui xẻo kia, trong đó có không ít người quen cũ, đang oán hận nhìn hắn chằm chằm. Quay sang phải, mười tên lính đứng cách bọn họ hơn mười mét, vây thành một vòng tròn, nhỏ giọng bàn tán gì đó.
Đúng lúc hắn đang thấy kỳ lạ thì biến cố bất ngờ xảy ra. Giây trước, đám lính còn đang nói chuyện ra vẻ bình thường, chín tên đột nhiên lao vào vật ngã một tên, giật lấy khẩu súng của tên đó, rồi giơ súng lên dùng báng nện thẳng vào đầu. Chỉ vài phát, tên kia vỡ đầu chảy máu, hôn mê bất tỉnh.
Chín tên còn lại nhìn nhau, thở gấp, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại. Một tên ngồi xổm xuống, đưa tay dò hơi thở của tên nằm dưới đất, rồi nói với mấy tên đang đứng vài câu.
Chín tên bàn bạc một hồi, rồi cùng lộ ra vẻ quyết tâm. Chỉ thấy sáu tên giơ súng lên nhắm vào tên đang hôn mê dưới đất.
Đoàng!
Sáu tên đồng thời nổ súng. Tên nằm dưới đất không còn hôn mê nữa, mà đã chết hẳn.
Sau đó, trước ánh mắt ngây người của Lâm Niệm Đức, chín tên bước tới. Trên mặt chúng đều nở đầy ý cười. Một tên lên tiếng:
– Anh Lâm, còn nhớ tôi không? Tôi là Đại Lực đây! Đây là Ngưu Nhị...
Tên lính tự xưng là Đại Lực giới thiệu cả tám người bạn một lượt, rồi mới nói:
– Cảnh vừa rồi anh Lâm và mọi người cũng thấy rồi đấy. Nói thật, chúng tôi đều không ưa nổi Tần Thái. Tên đó tính nóng nảy, động một tí là bắt bọn tôi tập luyện như hành hạ, mà lại vô cùng bất công. Thân tín của hắn phạm lỗi thì nhiều nhất bị cấm túc vài ngày, còn bọn tôi chỉ cần không làm vừa ý hắn là bị phạt rất nặng.
Thấy không? Tên vừa bị bọn tôi đánh chết chính là thân tín của Tần Thái. Vừa rồi bọn tôi bàn nhau là muốn bỏ tối theo sáng, thả mọi người ra cùng nhau đi theo căn cứ. Nhưng nói hết lời, hắn vẫn không chịu, cho nên bọn tôi đành phải giết hắn.
Anh Lâm giờ không thể về Cẩu Trại, bọn tôi cũng không thể về Cẩu Trại. Anh xem, chúng tôi đã làm tới mức này rồi, chúng ta cũng là người quen cũ, hay là dẫn bọn tôi cùng đến căn cứ đi.
