Chương 73: Quân hộ vệ cơ giới hóa (2)
La Nhân ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Tô An Đồng, nói:
– Những đối sách này của cô không có vấn đề gì, cũng rất thực dụng, đáng được khẳng định. Nhưng quy mô căn cứ hiện tại có hạn, mà binh không cần nhiều, chỉ cần tinh. Hiện tại Quân hộ vệ hoàn toàn có thể duy trì hòa bình ổn định cho căn cứ, đánh dẹp thế lực như Hồ Thành cũng không thành vấn đề. Cho nên, vẫn nên đợi sau này căn cứ mở rộng quy mô lớn hơn rồi hẵng tuyển binh.
Tô An Đồng đầy vẻ thất vọng, ủ rũ nói:
– Vâng ạ.
Thấy bộ dạng của cô, La Nhân không nỡ lòng, nghĩ một lúc rồi nói tiếp:
– Tôi suy xét như vậy cũng là vì sản xuất của căn cứ. Hay là thế này, tôi duyệt thành lập một đội dân quân năm mươi người, do cô quản lý, coi như làm thử nghiệm.
Sắc mặt Tô An Đồng nhất thời hửng lên. Dù chỉ là dân quân, nhưng đây là bước tiến quan trọng, chứng tỏ ý nghĩ trong lòng La Nhân chỉ có Quân hộ vệ không phải là bất khả động dao.
La Nhân nói:
– À, nói trước lời khó nghe, dân quân không phải lính chuyên nghiệp, bọn họ vẫn phải tham gia lao động sản xuất. Hơn nữa, nếu trong số họ có một kẻ dựa vào vũ khí trong tay để ức hiếp dân thường, thì tôi sẽ lập tức giải tán tổ chức dân quân. Cô hiểu chưa?
Tô An Đồng gật đầu thật mạnh, vỗ ngực, đầy tự tin nói:
– Yên tâm, dưới sự quản lý của tôi, tuyệt đối không có ai dám ức hiếp cư dân thường!
La Nhân nói:
– Vậy thì tôi sẽ chờ mà xem.
Tô An Đồng cười:
– Anh cứ nhìn đi, tuyệt đối sẽ không làm anh thất vọng.
Nói xong chuyện này, hai người lại trò chuyện một lúc, rồi Tô An Đồng sốt ruột muốn đi chiêu mộ dân quân. La Nhân không ngăn cản, để cô đi.
Sau khi Tô An Đồng rời đi, trong Căn cứ di động lại chỉ còn lại một mình La Nhân, có vẻ rất quạnh quẽ. Ngồi một lát, nhìn tài liệu trên bàn, đúng là chán ngán. Anh ta xoay tròng mắt, nghĩ: "Đến bãi đỗ xe xem sao."
Nghĩ vậy, bèn đứng dậy ra khỏi Căn cứ di động, đi về phía bãi đỗ xe của căn cứ.
Do không gian nội thành không lớn, La Nhân đã gọi Tào Mộc quy hoạch một bãi đỗ xe mới ở ngoại thành. Còn bãi đỗ xe trong nội thành thì tạm thời bỏ trống, sau này nếu có công trình quan trọng gì thì khu đất này có thể phát huy tác dụng.
Đi khoảng mười phút, cuối cùng cũng đến bãi đỗ xe.
Bãi đỗ xe mới rất rộng, dù chỉ là bãi đỗ ngoài trời nhưng có thể chứa hơn một trăm xe. Thế nhưng lúc này trên bãi chỉ có hơn hai chục chiếc, phần lớn là xe tải hạng trung, dùng để kéo vật tư khi đi tác chiến bên ngoài, còn lại đều là xe địa hình.
Sở dĩ chỉ có bấy nhiêu xe là vì trước đây nhiên liệu thực sự khan hiếm, xe nhiều mà không có xăng thì cũng chạy không được. Huống hồ lúc đó Quân hộ vệ cũng chỉ có một nghìn người, hơn chục chiếc xe tải hạng trung là hoàn toàn đủ dùng.
Bất quá hiện tại khác xưa rồi, Công xưởng Chiến Xa có thể sản xuất xăng dầu diesel, nên bây giờ không cần lo thiếu nhiên liệu nữa.
La Nhân đảo mắt qua cả bãi đỗ xe, nghĩ thầm: "Cái bãi đỗ xe rộng thế này mà chỉ có hơn hai chục chiếc xe thì trống trải quá, không được." Ngay sau đó, ý nghĩ lóe lên: "Tôi nhớ gần khu công nghiệp Giới Bắc có một bãi đỗ xe lớn, đến đó lùa vài chục chiếc về là được."
Trong lòng đã có chủ ý, La Nhân lập tức đến doanh trại, tập hợp Quân hộ vệ. Ngoại trừ số binh sĩ đang đi thực hiện nhiệm vụ cứu trợ hàng ngày và canh giữ thành, lúc này trên quảng trường có khoảng hơn hai nghìn người của Quân hộ vệ.
Người đông như vậy, quảng trường doanh trại có vẻ hơi chật chội. Người chen sát người mới miễn cưỡng nhét hơn hai nghìn người. La Nhân thấy cảnh này, thầm nghĩ: "Xem ra phải mở rộng doanh trại."
Nhưng chuyện đó không gấp, việc chính trước mắt mới quan trọng. Đi lấy xe thì rõ ràng không cần đến hơn hai nghìn người, vì vậy La Nhân nói:
– La Sơn, anh chọn ra năm trăm người, theo tôi đến bãi đỗ xe Giới Bắc lấy vài chục chiếc xe về.
– Rõ!
La Sơn bước lên một bước đáp, sau đó xoay người, ánh mắt quét qua các chiến sĩ Quân hộ vệ, chỉ vào Trung đội Một nói:
– Trung đội Một ở lại, những người khác giải tán.
Những người còn lại giải tán để tiếp tục huấn luyện, chỉ để lại Trung đội Một với đủ năm trăm người.
La Nhân không lập tức xuất phát, mà dẫn hơn năm trăm người đến khu quân sự, sản xuất hai mươi thùng dầu diesel và ba mươi thùng xăng. Xe đỗ lâu như vậy, dù là loại xe nào thì xăng trong bình cũng đã bay hơi hết, nếu không mang nhiên liệu theo thì chỉ có thể đẩy xe về.
Chất xăng dầu lên xe tải hạng trung, La Nhân hạ lệnh một tiếng:
– Xuất phát!
Năm trăm chiến sĩ Quân hộ vệ dưới sự dẫn dắt của La Nhân hướng về bãi đỗ xe Giới Bắc mà đi.
Trên đường gặp mấy đợt xác sống nhỏ, đều bị hỏa lực mạnh mẽ của Quân hộ vệ giải quyết dễ dàng. Vì vậy, cả đi đường coi như thuận lợi, khoảng một giờ sau đã đến bãi đỗ xe Giới Bắc.
Bãi đỗ xe Giới Bắc rất rộng, chia làm hai tầng: trên mặt đất và dưới lòng đất. Trên mặt đất chủ yếu đỗ các loại xe tải, dưới lòng đất thì đỗ xe con. Mục đích chuyến đi này của La Nhân chủ yếu là xe tải trên mặt đất, vì xe con trong thời mạt thế này chẳng có mấy tác dụng, cho dù chỉ dùng để đi lại thì La Nhân cũng thích xe địa hình hơn.
Ở cổng bãi đỗ xe, thanh chắn cửa đã bị đâm gãy từ lâu. La Nhân dẫn năm trăm người không gặp bất kỳ trở ngại nào tiến vào bãi đỗ xe, đưa mắt nhìn qua, quả nhiên đều là xe tải.
La Nhân dặn dò:
– Chỉ lấy xe tải hạng trung thôi, đi đi!
Khả năng chở hàng của xe tải hạng trung mạnh hơn xe tải hạng nhẹ, đồng thời lại linh hoạt hơn xe tải hạng nặng, nên nó trở thành lựa chọn tốt nhất của La Nhân.
Trong khi Quân hộ vệ tìm kiếm mục tiêu thích hợp trên bãi đỗ phía trên, La Nhân đi xuống bãi đỗ dưới lòng đất. Do hệ thống điện đã sớm tê liệt, bãi đỗ dưới lòng đất ngoài chút ánh sáng từ cửa vào chiếu vào, những chỗ khác đều tối om, nhưng La Nhân không cần lo lắng, vì anh ta mang theo nguồn sáng di động, chính là đèn pin.
Dùng đèn pin rọi qua từng chiếc xe, La Nhân lắc đầu liên tục, chẳng chiếc nào lọt vào mắt. Anh ta xuống đây là để chọn cho mình một chiếc xe, đương nhiên phải chọn chiếc thật tốt.
"Chít chít –"
Đột nhiên, một âm thanh như chuột lọt vào tai anh, sau đó lại nghe thấy tiếng bước chân. Đèn pin chiếu tới, chỉ thấy một con xác sống gầy trơ xương lao tới. Đây bất quá chỉ là một con xác sống bình thường, đối với La Nhân mà nói chẳng có chút áp lực nào. Anh giơ chân đá văng nó ra, sau đó rút con dao quân dụng đeo bên đùi, phóng tới một bước, tay đao hạ xuống, chém đứt đầu con xác sống.
Xào xạc xào xạc...
Nhưng sự việc không đơn giản kết thúc như vậy. Tiếng bước chân vang lên từ bốn phía, kèm theo âm thanh "chít chít".
La Nhân một tay nắm chặt dao quân dụng, liếc nhìn ánh sáng nơi cửa vào, không chút do dự lao về phía cửa. Anh muốn dẫn lũ xác sống ra chỗ có ánh sáng rồi chém giết từng con một. Dù sao, khác với xác sống dựa vào thính giác và khứu giác, La Nhân chưa từng luyện qua môn võ công nghe tiếng đoán vị trí thần kỳ nào, anh chủ yếu vẫn dựa vào hai con mắt.
Đúng như anh dự đoán, những con xác sống kia lần lượt bám theo. Có ánh sáng, La Nhân nhìn rõ, chưa tới hai mươi con xác sống, hoàn toàn không có áp lực.
Phập phập phập –!
Cứ như chém dưa hấu, chưa đầy nửa phút, đầu hơn chục con xác sống đã bị La Nhân bổ ra, chỉ có điều chất bắn ra không phải màu đỏ tươi, mà là thứ chất lỏng nhớt nhớt đen đỏ tanh tưởi, cực kỳ buồn nôn.
Tùy tiện lau chùi con dao quân dụng trong tay, mong là đừng có con xác sống nào khác nữa, anh còn muốn chọn xe cho tử tế. Thế nhưng ngay lúc này, La Nhân cảm nhận được phía sau truyền đến một luồng khí tức mạnh mẽ. Anh đột ngột quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong bóng tối có hai chấm đỏ đang nhấp nháy.
