Chương 75: Quân hộ vệ cơ giới hóa (bốn)
Khoảng một tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng họ cũng dời xác của bọn xác sống sang một bên, mở ra một con đường. Hàng chục chiếc xe tải hùng hùng hổ hổ trở về căn cứ. Có xe thì tốc độ khác hẳn, chỉ hơn hai mươi phút đã đến căn cứ.
Bây giờ nhìn lại, La Nhân thấy bãi đỗ xe tuy chưa kín chỗ nhưng phần lớn vị trí đều đã có xe. Điều này khiến hắn rất hài lòng, vì từ nay ra khỏi thành cuối cùng không phải dùng hai chân đi bộ nữa.
Phù——
Ngẩng mặt đón ánh nắng, La Nhân dang rộng hai tay duỗi người thoải mái, rồi quay về Căn cứ di động. Đi vào nội thành, chợt thấy cư dân ai nấy vội vã, có vẻ như đang đi xem chuyện gì thú vị. Quan sát kỹ, phần lớn là thanh niên mười mấy đến hai mươi tuổi, thậm chí có cả trẻ con tám, chín, mười tuổi.
Những người này thấy La Nhân thì lập tức kính cẩn chào hỏi, rồi tiếp tục đi về phía góc tây nam nội thành. La Nhân thấy lạ, bèn chặn một người lại hỏi:
– Các cậu định đi làm gì thế?
Được chỉ huy đại nhân hỏi chuyện quả là một vinh hạnh lớn, những người đi ngang qua đều lộ vẻ ghen tị. Người bị chặn cũng rất kích động, cố gắng ưỡn thẳng lưng, giọng run run đáp:
– Báo cáo chỉ huy, một chỉ huy Quân hộ vệ tên là Tô An Đồng nói đã xin phép ngài để tuyển dân quân. Tôi... tôi cũng muốn tham gia!
– An Đồng làm việc nhanh thật! – La Nhân ngạc nhiên, thầm công nhận hiệu suất của Tô An Đồng. Hắn lướt mắt qua đám người đang vội vã, rồi quay lại nhìn người trước mặt, nghĩ thầm: “Trở thành dân quân mà sức hút lớn vậy sao? Nếu tuyển Quân hộ vệ thì chẳng phải toàn dân đều kéo đến à. Thử hỏi cậu ta vì sao muốn làm dân quân.”
Người thanh niên thấy chỉ huy đại nhân mãi không nói, không khỏi nghĩ ngợi lung tung: “Chỉ huy đại nhân sao không nói gì? Nhìn nét mặt có vẻ không tốt, chẳng lẽ ngài không đồng ý tuyển dân quân? Không đúng, nếu chuyện này ngài không đồng ý, vị chỉ huy xinh đẹp Tô An Đồng kia làm sao dám công khai làm như vậy?”
La Nhân thấy anh ta lúc nhíu mày, lúc ngơ ngác, lúc lại mặt mày ủ dột, bèn cười hỏi:
– Cậu tên gì?
Nghe tiếng hỏi, lại thấy nụ cười của La Nhân, người thanh niên thở phào, vội đáp:
– Tôi tên là Hoàng Tư Thông.
– Cái tên này nghe hơi quen! – La Nhân khẽ động tâm, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, hỏi tiếp: – Hoàng Tư Thông, tên hay đấy. Tôi hỏi cậu, vì sao cậu muốn làm dân quân?
Hoàng Tư Thông nắm chặt hai tay, vẻ mặt kích động, ánh mắt chân thành:
– Tất nhiên là để bảo vệ căn cứ!
La Nhân nhìn Hoàng Tư Thông thật kỹ. Người ta nói ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, bộc lộ rõ nhất cảm xúc và ý nghĩ bên trong. Qua hai cánh cửa sổ ấy, La Nhân nhận ra anh ta không hề nói dối. Điều này nằm ngoài dự đoán của hắn.
Nếu thật sự chỉ có suy nghĩ như vậy, thì gia nhập Quân hộ vệ cũng chẳng phải là chuyện không thể. Nhưng nói lúc này là lúc này, phải khi thực sự gia nhập rồi mới biết được. Dù sao suy nghĩ của con người cũng sẽ thay đổi theo vị trí của họ.
Vả lại, mỗi người có một suy nghĩ riêng. Hoàng Tư Thông chỉ đại diện cho bản thân anh ta, còn nhiều người khác, La Nhân vẫn chưa biết vì sao họ muốn tham gia dân quân.
La Nhân vỗ vai Hoàng Tư Thông:
– Đi đi!
Hoàng Tư Thông càng kích động hơn, chỉ huy đại nhân vậy mà lại vỗ vai cậu ta. Điều này càng khiến người qua đường ganh tị. Cậu ta gật đầu thật mạnh:
– Vâng!
Rồi quay người đi về phía góc tây nam.
La Nhân nhìn về hướng đó một lúc, rồi cuối cùng bước chân về phía ấy.
Nội thành không lớn, chẳng mấy chốc đã đến góc tây nam. Cảnh tượng trước mắt khiến La Nhân hơi kinh ngạc: người chen chúc nhau tụ thành một vòng tròn, và vẫn không ngừng có người gia nhập khiến vòng tròn ngày càng lớn.
– Chắc phải mấy trăm người. – La Nhân thầm ước lượng.
Đúng lúc đó, có người phát hiện ra La Nhân, lên tiếng:
– Chỉ huy đại nhân!
Mọi người đều quay lại nhìn, rồi cung kính chào:
– Chỉ huy đại nhân!
Đám đông tách ra một con đường, để lộ người bị vây ở giữa. Đó là Tô An Đồng cùng mấy gương mặt quen thuộc. La Nhân hồi tưởng một chút, liền nhớ ra, đó là các nữ binh của Nữ Nhi Cốc.
Tô An Đồng và mấy nữ binh thấy La Nhân đến, vội vàng đón lên. Ở bên ngoài, trước mặt đông đảo cư dân, Tô An Đồng tuyệt đối sẽ không bất kính như khi ở trong Căn cứ di động. Cô tiến lên chào:
– Chỉ huy đại nhân.
Mấy nữ binh phía sau cũng chào:
– Chỉ huy đại nhân.
La Nhân xua tay:
– Không cần bận tâm đến tôi, tiếp tục làm việc đi.
– Rõ!
Tô An Đồng đáp lời rồi quay về vị trí cũ. Thấy người đến đã khá đông, cô nói:
– Mọi người đừng vây quanh chặt kín như vậy. Tất cả dàn hàng ra, ai xếp thẳng hàng sẽ được cộng điểm.
Nghe vậy, mọi người lập tức bắt đầu nhích chân xếp hàng. Nhưng họ không phải lính chuyên nghiệp, nhất thời trở nên luống cuống. Có người sơ ý còn bị người đi ngược chiều va trúng, ngã chỏng vó, khiến cả đám cười ầm lên.
La Nhân đưa mắt nhìn lên tường thành, rồi nhún người nhảy lên. Bức tường cao bốn mét đối với hắn thật sự chẳng có gì đáng kể. Đứng trên tường, La Nhân thích thú ngắm nhìn đám đông hỗn loạn bên dưới, đồng thời chờ xem Tô An Đồng sẽ giải quyết vấn đề này thế nào.
Tô An Đồng nhíu mày, quát lớn:
– Dừng!
Tiếng vừa dứt, mọi người lập tức dừng lại, đồng loạt đưa mắt về phía Tô An Đồng. Cô lại nói:
– Mỗi người hãy tìm người bên cạnh gần mình nhất để xếp hàng. Tôi không yêu cầu mọi người phải nhanh, chỉ cần không tranh giành, không chen lấn, không ồn ào. Vị trí mình nhắm đã có người thì xếp ra phía sau; hàng này đủ người thì mở hàng mới. Hiểu chưa?
– Hiểu rồi! – Mọi người đồng thanh đáp.
Tô An Đồng nói tiếp:
– Vậy được. Hai mươi người một hàng, ba mươi người một cột, cứ theo tiêu chuẩn này mà bắt đầu!
Đám đông lại cử động. Lần này tốc độ chậm hơn nhiều, nhưng không còn luống cuống, cũng không còn cảnh giẫm đạp, va chạm. Tất cả đều trật tự, nghiêm túc làm theo hướng dẫn của Tô An Đồng: chỗ nhắm đã có người thì đứng về sau; hàng đã đủ người thì mở hàng mới.
Cứ thế khoảng hai mươi phút trôi qua, mấy trăm người trên sân cuối cùng cũng xếp xong. Độ ngay ngắn tất nhiên không thể so với đội ngũ chuyên nghiệp, nhưng với dân thường mà đạt được hiệu quả thế này thì coi như tạm đạt yêu cầu.
La Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt tán thưởng nhìn Tô An Đồng. Rồi hắn lại quan sát đám đông, phát hiện phần lớn trong số mấy trăm người này là thanh thiếu niên dưới mười lăm tuổi. Theo quy định của căn cứ, người đã đủ mười hai tuổi nhưng chưa đủ mười lăm tuổi sẽ được giảm một nửa cường độ và thời gian lao động, nhưng khẩu phần ăn vẫn giữ nguyên. Còn trẻ dưới mười hai tuổi không phải lao động, căn cứ sẽ miễn phí cung cấp hai bữa ăn mỗi ngày.
Vì vậy, trẻ dưới mười hai tuổi gần như cả ngày chẳng có gì làm, không phải đi học, không phải lao động, ngoài chơi ra vẫn chỉ là chơi. Nhìn cảnh đó, La Nhân chợt có ý nghĩ: “Không thể để bọn nhỏ cả ngày vô công rồi nghề được, phải tìm việc gì đó cho chúng làm, không thì chúng thành đám lêu lổng mất.”
