Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Trước Tận Thế: Hệ Thống Xây Dựng Cấp Thần, Ta Xây Dựng Pháo Đài Chiêu Mộ Vạn Quân > Chương 85

Chương 85

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 85 có bản audio.

Chương 85: Lại Là Quân Hồ Thành (3)

 

“Ngày nào cũng...”

 

Nghe Tô An Đồng muốn mỗi ngày đều xuống bếp nấu cơm cho mình, mặt La Nhân lập tức cứng lại. Món này mặn chát, một hai bữa còn có thể chịu được, chứ ngày nào cũng ăn thì chẳng khác nào đem mình đi ướp thành thịt muối.

 

Đầu óc hắn xoay chuyển nhanh chóng, nghĩ cách từ chối Tô An Đồng sao cho hợp tình hợp lý mà không làm mất lòng cô.

 

Tô An Đồng cũng nhận ra vẻ mặt La Nhân có gì đó không ổn, liền hỏi: “Anh Nhân không muốn à?”

 

“Ừm... cái này... chuyện là... anh ăn khá nhạt...” La Nhân ấp úng nói.

 

Tô An Đồng ngẫm nghĩ một lát về ý trong lời nói của La Nhân, rồi đưa ngón tay chấm chút nước xốt còn sót lại trong đĩa cho vào miệng mút. Vừa đưa ngón tay dính nước sốt vào miệng, mày cô đã nhíu lại: “Mặn quá! Lạ nhỉ, em cho đường mà, sao lại mặn thế này? Chẳng lẽ em nhìn nhầm?”

 

Cô đầy vẻ áy náy nhìn La Nhân, nói: “Lần này là em sơ suất. Anh Nhân yên tâm, lần sau em nhất định sẽ nhìn kỹ rồi mới cho!”

 

“...”

 

Nghe Tô An Đồng lẩm bẩm, La Nhân nhất thời không biết nói gì. Dù là lần đầu nấu ăn, mắc phải lỗi ngớ ngẩn kiểu này cũng là không nên. Muối và đường khác nhau khá xa mà, hơn nữa cô không biết sau khi nấu xong nên nếm thử một chút sao?

 

Nhưng La Nhân không muốn đả kích sự tự tin của cô, trên mặt vẫn treo nụ cười: “Ừm ừm... lần sau gặp loại gia vị nào không quen, nếm thử một chút là biết ngay.”

 

“Hihi.” Tô An Đồng ngượng ngùng gãi đầu, rồi dọn bát đũa trên bàn, nói: “Dạ em biết rồi, em đi trước đây.”

 

“Ừ.” La Nhân gật đầu.

 

Tô An Đồng bưng bát đũa đi ra tới cửa, khựng lại một chút, quay đầu nhìn La Nhân cười. Vừa lúc cô sắp bước ra ngoài thì một tiếng hô vang lên: “Báo cáo!” làm cô giật mình buông tay, “xoảng” một tiếng, mấy chiếc đĩa và bát trong tay đều rơi xuống đất, vỡ tan tành không còn miếng nào lành lặn.

 

“Đây là đập vỡ bát cơm của ta!” La Nhân thầm nghĩ, rồi nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy La Sơn đứng thẳng người. Hắn liền hỏi: “Chuyện gì?”

 

La Sơn nói: “Phát hiện quân Hồ Thành cách ba cây số!”

 

“Quân Hồ Thành!” La Nhân cười lạnh: “Hồ Thiên à Hồ Thiên, ta nửa đường gặp xác sống, đành tay không trở về, không ngờ ngươi lại chủ động tìm tới. Vậy cũng tốt, diệt sạch ngươi ở đây luôn, khỏi tốn phí đạn pháo công thành.”

 

“La Sơn!” La Nhân nhìn La Sơn nói: “Lập tức tập hợp Quân hộ vệ, theo ta ra thành tiêu diệt quân Hồ Thành!”

 

“Rõ!” La Sơn đáp.

 

Vút——

 

Ầm ầm ầm!!!

 

Đúng lúc này, mấy tiếng xé gió chợt vang lên, ngay sau đó là những tiếng nổ vang trời. La Nhân giật mình, vội vàng lao ra khỏi căn cứ di động. Hắn nhìn về phía cổng thành, chỉ thấy nơi đó mịt mù bụi đất sau vụ nổ.

 

“Mau tập hợp Quân hộ vệ!”

 

La Nhân nói một tiếng rồi lao vút về phía cổng thành. La Sơn biết tình hình khẩn cấp, không chần chừ chút nào, lập tức đi tập hợp Quân hộ vệ, còn Tô An Đồng thì theo La Nhân chạy tới cổng thành.

 

Đến cổng thành, chỉ thấy tường thành bị phá ra một lỗ hổng. Mấy người Quân hộ vệ nằm la liệt trên mặt đất, tắt thở; ngoài ra còn mấy người gãy tay gãy chân, nhưng không một ai kêu rên, vẫn giơ súng tiếp tục phòng thủ.

 

La Nhân lập tức ra lệnh đưa những người bị thương đến binh công xưởng trong khu quân sự để chữa trị, sau đó tự mình nhảy lên tường thành. Ngay trong khoảnh khắc hắn nhảy lên, chỉ nghe “Đùng đùng đùng!!!” ba tiếng đại bác vang lên.

 

Ngay sau đó, ba quả đạn pháo xé toạc bầu trời bay tới. La Nhân căng cứng cơ bắp, dồn lực vào chân, cả người lộn ngược ra sau.

 

Ầm ầm ầm!

 

Ba quả đạn trúng tường thành, nhất thời đá vụn bắn tung tóe. Một đoạn tường thành vốn còn nguyên vẹn lại bị phá thành một lỗ hổng. La Nhân kinh hãi trong lòng: “Quân Hồ Thành kiếm đâu ra đại bác thế này!”

 

Quân Hồ Thành đứng cách ba cây số, tầm bắn của súng phóng tên lửa thì không thể xa đến vậy, nên chỉ có thể là đại bác.

 

Vừa lúc này, tiếng động cơ gầm rú vọng vào tai, chín chiếc xe tăng lao vun vút tới. La Nhân lập tức lấy lại tự tin, chửi: “Mẹ kiếp, đại bác thì đáng gì? Ta đây còn có đại bác di động này!”

 

“Mở cổng thành, xe tăng xông trận!” La Nhân quát.

 

Quân hộ vệ trấn giữ thành trông thấy xe tăng cũng lên tinh thần hẳn, nghe lệnh La Nhân liền lập tức mở cổng thành.

 

……

 

Ngoài thành ba cây số, trong doanh trại quân Hồ Thành, trong lều quân.

 

Phía sau Hồ Thiên, tên trinh sát hớn hở nói liến thoắng: “Bẩm báo thành chủ, dưới đợt pháo kích của chúng ta, tường thành của thành căn cứ đã bị phá ra một lỗ hổng lớn, còn nổ chết hơn mười lính Quân hộ vệ trấn thủ.”

 

Hồ Thiên nghe vậy mừng rỡ trong lòng, cười ha hả: “Tốt! Tốt! Tốt!”

 

Nói liền ba chữ “tốt”, tâm trạng kích động của Hồ Thiên mới nguôi ngoai phần nào. Hắn bước ra khỏi lều, ánh mắt âm hiểm nhìn về phía thành căn cứ, hai tay chắp sau lưng không khỏi nắm chặt. Tiếp đó, hắn nhìn về một nơi—nơi đó đặt ba khẩu đại bác. Tuy đã loang lổ gỉ sét, nhưng quả thực vẫn dùng được, vẫn có thể khai hỏa thuận lợi. Lúc này, đám lính vận hành đại bác đang đẩy vỏ đạn của phát vừa rồi ra, nạp đạn mới vào.

 

Ba khẩu đại bác khiến lòng tự tin của Hồ Thiên tăng vọt. Hắn lại nhìn về phía thành căn cứ, giọng cay độc: “La Nhân, ngươi làm sao mà ngờ được ta có thể kiếm ra đại bác chứ? Lần này xem cây súng bắn tỉa của ngươi còn dùng được gì nữa. Chờ ta bắn sập tường thành của ngươi, đại quân một vạn người của ta tràn vào, nhất định khiến thành căn cứ của ngươi máu chảy thành sông!”

 

Đùng đùng đùng!!!

 

Ba khẩu đại bác lại khai hỏa lần nữa. Đạn pháo xé toạc bầu trời trúng tường thành của thành căn cứ. Đá vụn bay tứ tung, bụi mù che phủ cảnh tan hoang chỗ trúng đạn. Đợi đến khi bụi tan, chỉ thấy trên tường thành lại thêm một lỗ hổng nữa. Lỗ hổng này còn lớn hơn cả đợt pháo kích đầu, đủ cho hai người sóng vai đi ra đi vào.

 

Hồ Thiên dùng ống nhòm nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của thành căn cứ, trong lòng vô cùng sảng khoái. Nhưng đúng lúc này, hắn nhìn thấy cổng thành căn cứ bỗng nhiên mở ra, thầm nghĩ: “La Nhân chẳng lẽ muốn chủ động đầu hàng?” Nhưng nghĩ đến những chuyện La Nhân đã làm trước đây, hắn hừ lạnh: “Hừ—Bây giờ mới đầu hàng, muộn rồi! Cứ chờ đại quân vạn người của ta tàn sát đẫm máu đi!”

 

Nhưng một giây sau, phía thành căn cứ đã chứng minh suy đoán của hắn hoàn toàn sai lầm. Ảo tưởng về cảnh máu chảy thành sông trong thành căn cứ trong đầu hắn lập tức tan vỡ. Hắn thấy cổng thành mở ra, người bước ra không phải là La Nhân giơ cờ trắng đầu hàng, mà là từng con mãnh thú bằng thép.

 

“Cái này... cái này...” Hồ Thiên không thể tin nổi. Tưởng mình hoa mắt, hắn bỏ ống nhòm xuống dụi mắt, rồi lại giơ ống nhòm lên nhìn, những con mãnh thú thép vẫn còn đó, đã dàn hàng ra, nòng pháo thẳng tắp nhắm về phía bọn họ.

 

“Á!” Hồ Thiên thất thanh hét lên, vứt ống nhòm chạy về phía chiếc Humvee của mình.

 

Đúng lúc đám lính quân Hồ Thành xung quanh còn đang thấy lạ thì chỉ nghe “Đùng đùng đùng...” mấy tiếng đại bác vang lên, chín quả đạn pháo xé toạc bầu trời.

 

Ầm ầm ầm!!!!

 

Như sao băng từ trời giáng xuống, doanh trại quân Hồ Thành loạn lên bởi những vụ nổ tứ phía. Hai quả đạn vừa vặn trúng trận địa pháo của quân Hồ Thành. Mấy khẩu đại bác vốn loang lổ gỉ sét lập tức bị nổ tung, còn mấy tên pháo binh bị hất văng lên cao mấy mét rồi nặng nề rơi xuống, thẳng đường xuống gặp Diêm Vương.

 

Hồ Thiên vừa chạy thục mạng vừa hét lớn: “Rút!!!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi