Chương 20: Giết Hắn Không Cần Dao 20.
Lá bài thứ ba là Lá Kiếm Số 5 trong bộ bài Tarot.
Hai người chí đồng đạo hợp cùng nhau vượt qua khó khăn, giành lấy thắng lợi.
Điều này thực ra rất đơn giản.
Đứa trẻ vừa ăn lẩu xong rất dễ khát nước, Chu Hải Hùng lại cố ý để quên bình nước trong xe trợ lý.
Trước khi dẫn con gái đi vệ sinh, hắn cố ý nói với vợ Chu Hải Vĩ là sẽ đi mua nước cho con. Vợ Chu Hải Vĩ vốn đã nghe lời lại sợ bóng tối, mà con đường đi lên trên thì tối hơn con đường đi xuống.
Thế là Lý Phương đã đợi sẵn ở đó.
Rốt cuộc, chỉ khi vợ Chu Hải Vĩ chết, Chu Hải Hùng mới có thể thành công lừa gạt tất cả mọi người, Lý Phương mới có thể xuất hiện một cách danh chính ngôn thuận, cùng hưởng thành quả cuối cùng.
Lá bài thứ tư là Lá Quỷ Dữ ngửa.
Ác quỷ mượn giọng nói ngọt ngào, dùng dục vọng nguyên thủy để dụ dỗ nô lệ, khiến hắn ta vui vẻ chịu sự khống chế, sai khiến.
Kẻ nô lệ ấy chính là Lưu Ly.
Cô ấy là con dê tế thế được lựa chọn.
Hiện trường của Chu Hải Vĩ không thể bố trí thành tự sát được, bởi vì cơ quan sinh dục và ngón tay của hắn không thể để lại đó.
Vậy nên cảnh sát nhất định sẽ phát hiện ra đó là án mạng.
Đã xảy ra vụ án mạng, cảnh sát không tìm ra hung thủ thì sẽ không ngừng điều tra, vậy thì cứ đưa một hung thủ đến trước mặt cảnh sát, đẩy ra một con dê tế thay.
Trên thế giới này, còn có ai muốn Chu Hải Vĩ chết chứ?
Hay nói cách khác, muốn tất cả bọn chúng đều chết? — Chính là gia đình nạn nhân năm xưa.
Bốn năm trước, bọn chúng cuối cùng cũng tìm được Lưu Ly - người nhà của nạn nhân năm đó, lại mất một thời gian theo dõi tìm hiểu cô.
Lưu Ly lúc đó đang học đại học. Cô ấy rất nghèo, là sinh viên nghèo, học giỏi, không người thân thích, học hành đến mức đần độn, quan hệ với mọi người cũng chẳng tốt đẹp gì, không ai sẽ thực sự quan tâm nhớ nhung cô.
Loại người như vậy, chết cũng như chết, chết mà trăm miệng cũng không cãi được thì càng tốt. Dao mổ, thuốc mê, tất cả đều là để trông giống như do chính tay cô ta làm hơn.
Động thủ với Trần Hồng, cũng chỉ là để khiến cho luận điệu "Lưu Ly trả thù" trông có vẻ đáng tin hơn.
Cuộc điện thoại là do Chu Hải Hùng thu âm trước, và chỉ cần nhắc đến chuyện trả thù, quả nhiên Lưu Ly đã cắn câu.
Điều duy nhất không ngờ tới, là cô ta dám nhảy xuống sông lạnh giá mùa đông để cứu người, khiến vợ Chu Hải Vĩ không chết.
"Lý Phương có một cao thủ chơi bài Tarot quen trên mạng, Lý Phương nói hắn ta bói cái gì trúng cái đó."
"Mỗi lần cô ta không nghĩ thông được, lại lên mạng tìm cao thủ này dùng bài Tarot bói một quẻ, trong lòng liền thấy thoải mái."
"Trước khi tự tay động thủ, Lý Phương còn tự mình bói một quẻ, cô ta nói lá bài đó giống hệt lá bài cô ta đã rút được ở chỗ cao thủ trước đây."
"Lá bài này nói rằng cô ta sẽ vướng víu với hai người đàn ông, nhưng chỉ có một người đàn ông mới là lựa chọn đúng đắn của cô ta, người đàn ông đó chính là tôi. Tôi sẽ như một con chó trung thành và một kỵ sĩ bảo vệ cô ta."
Chu Hải Hùng nói: "Bài Tarot nói, chúng ta nhất định có thể thành công."
Có thể thấy, bài Tarot là không chính xác.
Lý Phương không ngờ rằng, số tiền lớn Chu Hải Hùng đưa cho cô ta để mua không phải là nhà, mà là mạng sống của chính cô ta.
Còn Chu Hải Hùng cũng không ngờ, Lý Phương lén lút bảo quản tinh hoàn của Chu Hải Vĩ.
Hai người đều mang dã tâm riêng, mỗi người một mưu tính.
Trên đây, chính là kế hoạch của Chu Hải Hùng và Lý Phương.
Dưới đây, còn có kế hoạch của riêng Chu Hải Hùng.
Trong lúc Lý Phương đắc ý bày mưu tính kế, Chu Hải Hùng cũng âm thầm lên kế hoạch.
Hắn trả một số tiền lớn trước để thuê người chạy dịch vụ bên ngoài bệnh viện giả vờ là bệnh nhân cấp cứu, nhân lúc Lưu Ly đang bận rộn ở trung tâm cấp cứu, lén lấy được tóc của cô.
Vào ngày thứ hai sau khi trở thành Chu Hải Vĩ, hắn xúi giục dượng, hắn biết nhà dượng có điều muốn cầu nhờ Chu Hải Vĩ, muốn định cư ở nước ngoài mà không có khoảng 10 triệu thì không làm nổi.
Vì vậy hắn không những đồng ý yêu cầu này, còn đưa tóc của Lưu Ly cho dượng, bảo dượng bỏ vào trong quần áo của Lý Phương, nói với dượng rằng chuyện này sẽ có Lưu Ly gánh tội, cảnh sát sẽ không điều tra đến đầu dượng đâu.
Hắn hẹn Lưu Ly đến Ngũ Lý Đình, nơi đó không có camera giám sát, Lưu Ly sẽ trăm miệng cũng không cãi được.
Đáng tiếc thay…
"Ha ha ha, các người biết không? Chu Hải Vĩ vừa bước vào nhà tôi, câu nói đầu tiên là gì không?" Chu Hải Hùng cười lạnh.
Chiều ngày 3 tháng 12, Chu Hải Vĩ vừa bước vào hiện trường vụ án, đã vênh váo ngạo mạn nói: "Tiền có thể cho mày, nhưng hợp đồng thì miễn bàn, tao sẽ không để lại cái bằng chứng rành rành như vậy cho mày nắm thóp đâu."
"Cái vẻ đắc ý của hắn, tao không cần học không cần luyện cũng có thể làm giống hệt như hắn," Chu Hải Hùng nói, "Ban đầu tao còn hơi bất nhẫn, nhưng hắn quá đáng quá."
Chu Hải Vĩ hạ mình thượng tôn, nói như đang ban ơn: "Mày nên mừng vì mày còn có một cơ thể khỏe mạnh."
Hắn nói, như thể Chu Hải Hùng chỉ là một vật hiến tặng khỏe mạnh, có thể cung cấp nội tạng cho hắn - Chu Hải Vĩ, là vinh hạnh của Chu Hải Hùng.
"Cuối cùng, trước khi hôn mê, hắn dùng ánh mắt đó nhìn tao, ha ha ha ha, hắn còn tưởng hắn có thể sống để tìm tao tính sổ…"
Mọi chuyện đã sáng tỏ.
Chu Hải Hùng mưu tính nhiều năm như vậy, nhưng chỉ sống được sáu ngày cuộc đời của Chu Hải Vĩ.
"Tôi không cam tâm." Chu Hải Hùng đấm ngực trầm trọ, "Tôi đã thành công rồi."
"Cuộc sống của tôi như ở trên thiên đường, cần tiền có tiền, cần địa vị có địa vị, cần sự tôn trọng có sự tôn trọng…"
"Con cái tôi đều ở bên cạnh, bọn chúng thậm chí còn cho rằng mấy ngày nay tôi tốt hơn trước nhiều, con gái tôi nói nó thích người bố biết chơi cùng nó bây giờ."
"Tôi làm tốt hơn Chu Hải Vĩ, tôi làm tốt hơn hắn."
"Đệt mẹ, lẽ ra tôi nên làm cẩn thận hơn một chút…"
"Vậy thì sao?" Lâm Ngạn Nho tắt máy ghi âm, "Điều đó cũng không thay đổi được bản chất tội ác của các anh."
"Mười sáu năm trước, các anh đáng lẽ ra đã phải ở trong lao ngục, chịu đựng cải tạo, những ngày tháng hiện tại vốn dĩ là các anh ăn cắp được mà thôi."
"Nhân gian mất lửa, địa ngục mất cách, các anh chính là tội có đáng bị."
Các anh đáng lẽ ra phải khóc lóc thảm thiết quỳ xuống sám hối với Lưu Ly - đứa trẻ mồ côi là nạn nhân kia, dốc hết khả năng bồi thường cho cô ấy…
Nhưng kẻ làm ác đã không làm vậy, ngược lại chúng còn muốn đẩy Lưu Ly vào địa ngục sâu hơn.
Kẻ làm ác chưa bao giờ cảm thấy mình đã làm sai điều gì, nếu bắt buộc phải để chúng nghĩ về một lỗi lầm của bản thân, có lẽ chúng sẽ nói: "Đệt mẹ, lẽ ra tao nên làm cẩn thận hơn một chút."
Lâm Ngạn Nho đóng cửa lại, nhốt cả căn phòng đầy tội ác ở bên trong. Anh nghĩ đến Lưu Ly, lúc này cô ấy hẳn vẫn đang đợi tin tức của anh ở đại sảnh dưới lầu.
Lâm Ngạn Nho không thể quên được đôi mắt khác biệt ấy của cô. Lưu Ly chắc chắn không ngờ rằng, lũ người này chó cắn chó, ngoài lòng tham và dục vọng tác ác, còn có sự chỉ dẫn của bài Tarot.
