Chương 49: Búp bê 1.
Tuyết rơi rất chăm chỉ, chăm chỉ che lấp mọi thứ hoang tàn dưới đất, lại chăm chỉ soi sáng màn đêm.
Cô bé ôm một con búp bê chạy bước nặng bước nhẹ, giẫm lên nền tuyết kêu răng rắc.
Khoảnh khắc ngoảnh đầu lại, cô bé nhìn thấy một bóng đen, lập tức lộ ra vẻ sợ hãi.
Bóng đen cách cô bé chỉ hai ba mét, trong tay còn lôi theo một sợi dây thừng thô, "pặc" một tiếng, sợi dây như roi quấn lấy cổ chân cô bé.
Cô bé ngã sóng soài xuống đất, con búp bê trong tay lập tức rơi xuống tuyết.
Bóng đen giơ tay bịt miệng cô bé, mùi mồ hôi lẫn mùi thuốc lá rẻ tiền xộc vào mũi.
Cô bé chỉ giãy giụa vài cái rồi bỏ cuộc, cô bé giơ tay ra, muốn nhặt con búp bê rơi trên nền tuyết.
Nhưng cho đến khi bị lôi đi, cô bé vẫn không chạm được vào con búp bê ấy.
Trên nền tuyết trắng tinh, một con búp bê bẩn thỉu nằm trên đất, gió lạnh thổi qua, váy áo bay lên, lộ ra đôi chân nhựa trơn bóng, và phần thân dưới bị khâu kín bằng chỉ.
—— Con người mới là vua của loài cầm thú, khi đối mặt với kẻ yếu thế hơn mình, sự tàn bạo, độc ác, vô sỉ của họ vượt xa tất cả động vật.
——————————————————————————
Không khí bàn giao ca ở khoa Cấp cứu quá vui vẻ.
“Khoa Cấp cứu chúng tôi vốn dĩ là nơi quốc túy và lời chào hỏi bay cùng lúc, nước bọt và phân nước tiểu song hành,” Trần phó chủ nhiệm nói, “Lưu Ly lần này lại lập kỷ lục mới rồi.”
“Đúng đấy đúng đấy, bị đánh bị mắng bị khiếu nại thực sự đã là chuyện nhỏ rồi,” Bác sĩ Hồ nói, “Bây giờ đều nâng cấp lên thành bắt cóc rồi.”
Lưu Ly vừa buồn cười vừa tức.
“Sư mẫu của em làm cho đấy,” Trần phó chủ nhiệm lấy ra cho cô một bình giữ nhiệt, “Cháo dinh dưỡng linh tinh của chị ấy, nói là để trấn kinh.”
Bác sĩ Hồ thò đầu nhìn: “Ừm, vợ thầy có tâm, lần sau đừng làm nữa.”
Đủ cả ba màu đỏ trắng vàng, trông y như hiện trường vụ án.
Nhưng Lưu Ly rất thành khẩn nói cảm ơn, và trong khoảng thời gian rảnh rỗi của mình, định bụng sẽ ăn hết nó.
Ăn xong quay về phòng khám, một cô gái lảo đảo đi phía trước cô rồi xông thẳng vào phòng khám.
Trần phó chủ nhiệm và bệnh nhân đang được khám đều giật mình.
“Cứu em gái.” Giọng cô ta còn rất non nớt, nhưng trong lòng lại ôm chặt một cái khăn bọc.
Khăn bọc gói rất gọn gàng, đứa trẻ bên trong lại rất yên lặng.
Khi cô ta đưa bọc khăn về phía Trần phó chủ nhiệm, ông vội đứng dậy từ chối: “Cấp cứu nhi khoa xin mời sang phòng số 6.”
“Cứu em gái.” Cô gái bất chấp, cứ đưa về phía Trần phó chủ nhiệm.
Lưu Ly vội vàng chặn lại: “Chào bạn, cấp cứu nhi khoa ở bên này, bạn đi với tôi.”
Lúc này cô mới nhìn rõ, cô gái này trông rất non nớt, nhiều lắm cũng chỉ 17, 18 tuổi.
Lưu Ly ra hiệu cho cô ta đi theo mình, nhưng cô gái mắt thẳng đơ, đưa bọc khăn trong tay về phía lòng cô: “Cứu em gái.”
“Lưu Ly, đừng đụng vào.” Trần phó chủ nhiệm quát lạnh một tiếng, “Lùi lại.”
“Cháu phải đi đo nhiệt độ trước, rồi mới đến cấp cứu nhi khoa,” Trần phó chủ nhiệm nói, “Chú sẽ để y tá đặc biệt đi cùng cháu.”
“Lưu Ly, đi gọi y tá vào.”
Mặt Trần phó chủ nhiệm rất nghiêm túc, người cũng lùi ra phía ngoài cửa phòng khám, tránh xa cô gái.
“Cứu em gái, em gái khóc.” Cô gái không nghe lời, vẫn đưa bọc khăn ra.
Lưu Ly cũng nhận ra không ổn, vội chạy ra hành lang gọi: “Đây là người nhà của ai? Lại đưa cô ấy đi.”
Cô và Trần phó chủ nhiệm không vào phòng khám nữa, chỉ ở hành lang có camera để khuyên giải.
Trẻ sơ sinh không khóc, cố tình không để bác sĩ nhìn rõ, không nói gì chỉ đòi kê thuốc, cứ nhất quyết đưa vào tay bác sĩ, là điểm nóng dễ xảy ra tranh chấp y tế nhất ở trung tâm cấp cứu.
Cô gái quay người, đưa bọc khăn trong tay nhét vào tay bệnh nhân đang khám.
Ai cũng chẳng ngu, đều nhận ra vấn đề rồi, bệnh nhân đang khám chắc chắn cũng phải tránh, trong lúc tránh né và đưa đẩy, bọc khăn tuột khỏi tay cô gái, nhanh chóng rơi xuống đất.
“Cẩn thận.” Dù biết là không ổn, nhưng Lưu Ly vẫn theo phản xạ mà đỡ lấy.
Bệnh nhân đang khám “á” lên một tiếng thét, cô ta bật lùi lại, đúng lúc đâm vào người Lưu Ly.
Những người xung quanh đều hét “cẩn thận em bé”…
Bọc khăn “bịch” một tiếng rơi xuống đất, đứa trẻ sơ sinh được bọc bên trong “cạch” một tiếng lăn ra ngoài, cái đầu tóc vàng óng cứ thế lăn đến bên tay bệnh nhân đang khám.
Cô ta hét lên đến nỗi trần nhà đại sảnh cũng phải rung lên.
Nhưng Lưu Ly thở phào nhẹ nhõm, thì ra chỉ là một con búp bê đồ chơi. Cô gái này rõ ràng có vấn đề lớn về thần trí.
Trần phó chủ nhiệm cũng thở phào nhẹ nhõm, ông vỗ ngực như vừa thoát nạn: “Ái chà, sợ quá đi.”
Cô gái không khóc cũng không quấy, ngồi trên đất nhìn con búp bê đồ chơi, Lưu Ly lắp đầu búp bê lại rồi đưa trả cho cô ta.
Cô ta túm lấy tay Lưu Ly: “Cứu em gái… em gái khóc…”
Mắt cô ta ươn ướt, như một con thú nhỏ ngây ngô vô tri, khoảng cách hai mắt rất rộng, biểu cảm đờ đẫn.
“Ái chà, Tiểu Yến Tử, bảo con ngồi đợi bố, sao con lại chạy đến đây rồi.” Một người đàn ông trông khoảng sáu mươi tuổi từ đám đông bên ngoài chen vào.
“Xin lỗi mọi người,” người đàn ông chỉ chỉ đầu, “Nhà tôi Tiểu Yến Tử, chỗ này của nó có chút vấn đề.”
Vừa nói, người đàn ông kéo cô gái từ dưới đất đứng dậy, con búp bê trong tay cô gái lại lăn xuống đất, Lưu Ly cúi xuống nhặt, liền thấy cô gái không đi tất, trên cẳng chân lộ ra một đoạn vết thương nhỏ màu nâu thâm, trông như vết lằn.
Cô gái tên Tiểu Yến Tử đã đi theo sau Chu Vĩ.
“Đợi đã.” Lưu Ly đuổi theo, “Búp bê của cháu.”
Người đàn ông giơ tay ra đón, miệng nói: “Cảm ơn bác sĩ.”
Lưu Ly không buông tay, ngược lại hỏi: “Cô ấy là người thế nào của bác?”
Người đàn ông “ồ” một tiếng, lộ ra vẻ mặt quen thuộc: “Tôi hiểu tôi hiểu.”
Ông ta buông tay kéo cô gái, từ trong túi lấy ra giấy tờ: “Chứng minh nhân dân của nó, chứng minh nhân dân của tôi, và,” ông ta mở ra cho Lưu Ly xem, “Hộ khẩu của chúng tôi.”
Cô gái Chu Yến, 16 tuổi, người đàn ông Chu Vĩ, 64 tuổi, quan hệ gia đình: Ông nội - cháu gái.
“Tình hình cháu gái tôi là vậy, tôi cũng bị hiểu lầm nhiều lần rồi,” Chu Vĩ nói, “Cảm ơn bác sĩ.”
“Chân cháu ấy có vết thương.” Lưu Ly nói.
“Lần trước nó đi lạc một mình bị thương đấy, đã bôi thuốc rồi.” Chu Vĩ trả lời.
Dù ông ta không kéo Chu Yến, Chu Yến cũng rất ngoan ngoãn đứng bên cạnh ông, biểu cảm vẫn đờ đẫn, khóe miệng chảy ra nước dãi.
Lưu Ly gật đầu nói: “Vất vả rồi.”
Nhà có trẻ mắc hội chứng Down, người nhà sẽ rất vất vả.
“Ấy, đều là số mệnh.” Chu Vĩ cười nói, ông ta cúi đầu cất giấy tờ vào, khi co khuỷu tay lộ ra trên mu bàn tay một vết bầm tím xám xịt, không giống bớt, mà giống…
Cô còn chưa kịp đi đến kết luận, Chu Vĩ đã kéo Tiểu Yến Tử đi rồi.
Hai bóng người một già một trẻ, không hiểu sao khiến Lưu Ly có cảm giác kỳ lạ.
Nhưng cô rất nhanh không còn thời gian để nghĩ nữa, xe cứu thương sắp xuất phát rồi.
Nam, 71 tuổi, co giật đột ngột, thần trí không rõ, có tiền sử cao huyết áp…
