Chương 74: Đầu Lìa Khỏi Cổ 1.
“Ưm… hôm nay em không muốn dùng cái này đâu, không thỏa mãn chút nào…”
“Anh thì vô tư, nếu mà có thai, thì tính là của anh, hay là của bạn trai em?”
“Làm sao bây giờ? Em thấy họ thật đáng ghét, giáo sư, đến bao giờ mới chỉ có mình anh và em thôi?”
“Đêm xuân ngắn ngủi, chính là phải kịp thời hưởng lạc, những người những việc đáng ghét kia, làm sao sánh được với em khiến lòng người khoan khoái, trong mắt anh chỉ có em, không chứa nổi ai khác.”
“Ừm… anh đáng ghét…”
Điện thoại đổ chuông gấp gáp.
“Đừng quan tâm, kệ nó đổ.” Người phụ nữ cắn nhẹ vành tai đàn ông, thì thầm lắp bắp.
Điện thoại lại một lần nữa đổ chuông gấp gáp.
“Mất hứng quá…” Vào giây phút then chốt, người phụ nữ dùng chân đẩy anh ta ra, “Nghe máy đi, người nhà anh lại kiểm tra chốt rồi.”
Người đàn ông nhấc điện thoại bước vào nhà vệ sinh: “Alo, anh đã nói bao nhiêu lần rồi, đang họp đừng có gọi điện hoài.”
“Anh ơi, cô giáo bảo Sao Sao bị ngã, em đang chạy đến trường, anh qua nhanh đi…”
“Em là người làm mẹ, sao lại chăm con không nổi, lúc nào cũng phải làm phiền anh, em có biết mỗi ngày anh đều mệt lắm không…”
Người phụ nữ bên ngoài nhà vệ sinh lộ ra một nụ cười thoáng qua, khi người đàn ông bước ra, cô ta lập tức mang theo vẻ quyến rũ mê hoặc.
— Đến đây đi, vui lên đi, sự hủy diệt đều bắt đầu từ buông thả mà ra.
———————————————————————————————————————————
Buổi tối, Lưu Ly nhận được một nhiệm vụ cấp cứu đặc biệt.
Tổng đài viên 120 chỉ có thể cung cấp địa chỉ và thông tin cá nhân.
Chu Văn Văn, nữ, 39 tuổi, trong cuộc gọi cấp cứu tới số 120, cô ấy đã kêu cứu một cách mơ hồ.
Không có bất kỳ thông tin nào khác.
“Khả năng cao là nhồi máu cơ tim.” Hồ bác sĩ nói.
Thời gian vàng cho cấp cứu nhồi máu cơ tim cấp chỉ có 4-6 phút, tỷ lệ thành công lên tới 90%, sau đó mỗi phút trì hoãn, tỷ lệ thành công giảm khoảng 7%.
Lưu Ly nhanh chóng mang theo máy khử rung tim tự động AED.
Khi họ theo xe cấp cứu đến nơi, trước cửa nhà bệnh nhân hỗn loạn ồn ào, cảnh sát khu vực vừa phá cửa nhà bệnh nhân.
Lòng Lưu Ly chùng xuống.
Bệnh nhân sống một mình không được hồi sức tim phổi kịp thời, cũng không có ai trông nom, cực kỳ có khả năng đã xảy ra ngừng thở.
Cô lao nhanh vào phòng ngủ, bệnh nhân nằm sấp trên giường đã rơi vào trạng thái vô ý thức.
Lưu Ly không tùy tiện di chuyển bệnh nhân, sau khi xác nhận không có nghẹt thở, đường hô hấp cũng không có dị vật, cô dùng phương pháp ấn trán nâng cằm để giữ cho đường thở của bệnh nhân thông thoáng.
Thế nhưng vừa mới đặt tay lên, cô lập tức sửng sốt.
Dưới lòng bàn tay, nhịp tim nhanh, tần suất hô hấp nhanh, nhưng các dấu hiệu sinh tồn còn tương đối ổn định, tứ chi mềm mại, không có thương tích ngoài da, không run giật…
Không phải nhồi máu cơ tim.
Bệnh mạch máu não? Tổn thương sọ não?
Cũng không giống lắm.
Lưu Ly và Hồ bác sĩ vừa nhấc bệnh nhân lên định đưa ra ngoài, thì chuyện kỳ lạ xảy ra.
Cánh cửa một phòng ngủ khác trong nhà bệnh nhân đột nhiên mở ra, một người đàn ông trần truồng xuất hiện ở cửa, cả trong lẫn ngoài đều giật mình, sau đó trong phòng phát ra tiếng thét, người đàn ông trần truồng dùng sức đóng sầm cửa lại.
“Làm cái gì vậy? Có người ở nhà mà không mở cửa?”
Cảnh sát tiến lên, giơ thẻ tùy thân ra rồi gõ cửa.
Lưu Ly không kịp quan tâm chuyện khác, cùng Hồ bác sĩ đang cố nén cười đưa bệnh nhân vào bệnh viện.
Khi Chu Văn Văn được khiêng lên xe cứu thương, cô ấy mở mắt tỉnh dậy.
“Cô là ai? Tôi đang ở đâu…”
Sau đó cô ấy tỉnh táo hơn một chút: “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Lưu Ly cảm thấy điều này giống chứng quên ngược do chấn động não hơn.
Các xét nghiệm đều bình thường, duy chỉ có điện tâm đồ xuất hiện đoạn ST lồi lên.
Điều này thường gặp ở hội chứng mạch vành cấp, ví dụ như giai đoạn sớm của nhồi máu cơ tim cấp và cơn đau thắt ngực biến thể.
Nhưng kỳ lạ là các chỉ số men tim đều không có bất thường.
Kỳ lạ hơn nữa, Chu Văn Văn nói bản thân chưa từng có cảm giác đau ngực, một lần cũng không, trong vòng một tuần gần đây cũng không bị ngã.
Ảo diệu nhất là, Chu Văn Văn hoàn toàn không có ấn tượng gì về việc mình gọi điện cầu cứu, cô ấy còn kinh ngạc hơn bất kỳ ai.
“Tôi? Thật sự là tôi sao?”
“Tôi không có chút ấn tượng nào, thế chồng tôi đâu?”
Chồng cô ấy là Tiêu Hồ, cũng chính là người đàn ông trần truồng trong phòng ngủ kia, lúc này đã mặc chỉnh tề đang đợi bên ngoài phòng lưu viện của trung tâm cấp cứu.
Cùng với anh ta còn có cảnh sát.
Theo lời anh ta kể, tối nay hai vợ chồng có chút việc cần bàn, nên đã đưa con về bên bà nội, bàn đến khuya hai người mới chia nhau đi ngủ. Anh ta ngủ quá say, không biết gì về những chuyện xảy ra bên ngoài, mãi đến khi nghe thấy động tĩnh trong phòng khách mới tỉnh.
Thế đấy, đều rất là ảo diệu.
Lưu Ly không để ý đến biểu cảm có chút giấu giếm mà cả hai người đều từng xuất hiện, chỉ có Hồ bác sĩ là người trong cuộc tò mò nói: “Cái tuổi này mà ngủ phòng riêng, nhất định có một người không ổn.”
Thầy nói: “Cá cược đi, hai người họ nhất định có một người ngoại tình bị bắt rồi. Và tối nay chính là lúc mở màn xé xác.”
Lưu Ly càng tò mò hơn về đoạn ST lồi lên trên điện tâm đồ, cho dù là ngất do thần kinh phế vị hay chứng cuồng loạn, đều không xuất hiện sự thay đổi bệnh lý cơ tim kiểu này.
Cô đang tiến hành hỏi bệnh với Chu Văn Văn, thì một bà lão dắt theo hai đứa trẻ đến thăm.
Lưu Ly làm xong việc mình cần làm, liền dành thời gian cho người nhà.
“Mẹ ơi, mẹ có sao không?” Cậu bé trai gục đầu vào cánh tay Chu Văn Văn hỏi.
Cô bé lớn lớn co rúm bên giường bệnh, nhút nhát không nói lời nào.
“Mẹ chỉ hơi khó chịu một chút thôi, con đừng lo.” Chu Văn Văn xoa đầu con trai, một tay lại kéo cô bé lớn lớn, “Dì không sao, Sao Sao cũng đừng lo nhé.”
“Đúng rồi, mẹ con chỉ là yếu đuối không chịu khổ được, động một tí là cái này cái nọ, thời chúng tôi bệnh sắp chết rồi còn phải xuống ruộng làm.”
“Đàn ông bên ngoài không dễ dàng, phạm chút sai lầm nhỏ, làm vợ phải độ lượng, cứ bám lấy không buông chỉ ảnh hưởng đến tương lai của con trai mẹ, con đã lấy nó thì phải nghe lời nó, khóc lóc ăn vạ đòi tự tử kiểu này, người nông thôn chúng tôi đều cười cho đấy…”
“Bố mẹ con chết sớm, chắc cũng không ai dạy dỗ, cũng may là con trai mẹ không chê…”
Lưu Ly quay đầu nhìn lại, bà lão đen gầy khoảng sáu mươi tuổi này đang đứng ở đầu giường, nhìn xuống quở trách Chu Văn Văn đang nằm trên giường bệnh.
Lưu Ly không xen vào.
Khi cô đang ở phòng xử trí, qua cánh cửa chưa đóng chặt, có người lục cục đi đến góc khuất bên ngoài phòng xử trí.
“Con ơi, có phải ma quỷ quấy không?” Là giọng của bà lão đen gầy kia, bà ta âm trầm lại vô cùng sợ hãi nói, “Nhất định là con kia về báo thù rồi? Mẹ mơ thấy nó… cái đầu của nó lăn lốc lốc từ dưới gầm giường mẹ lăn ra…”
“Mẹ,” người đàn ông ngắt lời bà, “Mẹ đừng có mang mấy trò quê mùa đó ra làm xấu hổ nữa.”
Giọng người đàn ông rất trầm ổn, còn mang theo sự quở trách ra lệnh: “Bây giờ mẹ là mẹ của phó giáo sư đại học rồi, không còn là mụ đàn bà quê mùa nữa đâu.”
“Con trai mẹ bây giờ đã xuất đầu lộ diện, người đã bị thiêu thành tro rồi, thì quên đi.”
