Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hòa nhị gia tàn bạo, nhưng chỉ ngọt ngào với một mình tôi > Chương 22

Chương 22

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Sáng hôm sau.

 

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ kính tràn vào phòng khách Vân Thủy Viên.

 

Hoắc Lẫm ngồi trên sofa, đầu gối trải một tập tài liệu, kẹp giữa những ngón tay một điếu thuốc chưa châm.

 

Anh vừa tắm xong, tóc hất ngược ra sau một cách tùy ý, để lộ vầng trán đầy đặn và đôi mày sâu thẳm, quầng thâm dưới mắt đã biến mất không còn dấu vết.

 

- Nhị gia, thiếu gia Hạc đến…

 

Giọng A Diệu vừa dứt, cửa phòng khách đã bị đẩy ra.

 

Hạc Hiểu từ cửa lững thững bước vào, mặc một bộ vest màu rượu vang đỏ, cổ áo sơ mi mở hai cúc, để lộ hàng chữ Latinh xăm trên xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện.

 

Hắn liếc nhìn Hoắc Lẫm, bước chân khựng lại, đôi mắt hoa đào nheo lại, đánh giá từ trên xuống dưới.

 

- Ố…

 

Hạc Hiểu kéo dài giọng, lêu lổng đi đến trước mặt Hoắc Lẫm, ngồi phịch xuống ghế sofa, bắt chéo chân.

 

- Nhị gia, ngài hôm nay uống thần dược gì thế? Sắc mặt tốt vậy?

 

Hoắc Lẫm không thèm ngước mắt, những ngón tay thon dài lật qua một trang tài liệu.

 

Hạc Hiểu không chịu bỏ cuộc, lại gần nhìn, tặc lưỡi hai tiếng:

 

- Quầng thâm mắt cũng hết rồi… không phải là động chạm đàn bà chứ?

 

Cuối cùng Hoắc Lẫm cũng ngước mắt lên, lướt qua hắn một cái lạnh nhạt.

 

- Có việc?

 

- Không có việc thì không được đến à?

 

- Nói tiếng người.

 

Hạc Hiểu đành không vòng vo nữa, nói thẳng:

 

- Nhị gia, anh nói thật với tôi đi, có phải con nhỏ Nguyễn Kiều Kiều đó cho anh uống bùa mê thuốc lú gì rồi không?

 

Hoắc Lẫm nhướng mày:

 

- Ý gì?

 

- Ý là… - Hạc Hiểu mím môi - Tôi nghe nói rồi, con nhỏ Nguyễn Kiều Kiều đó nhan sắc cũng tầm thường, mà trong giới danh tiếng cũng chẳng ra gì, ngang ngược hống hách, vô học vô thuật, mấy năm du học ở Luân Đôn, ngoài mua túi xách thì đi bar, chẳng làm được việc đàng hoàng nào.

 

Hoắc Lẫm không đáp, nhấp một ngụm cà phê.

 

Hạc Hiểu thấy anh không nói gì, tưởng anh đã nghe lọt, liền thêm mắm thêm muối, giọng cũng cao hơn hẳn:

 

- Tôi còn nghe nói tháng trước trong bữa tiệc từ thiện, ả ta ghen tuông với người ta, còn tát thẳng mặt người phục vụ một cái. Không biết bà cụ để mắt tới ả thế nào, chỉ vì lá số của ả hợp với anh?

 

Hoắc Lẫm thấy hắn càng nói càng to, hơi cau mày:

 

- Nhỏ tiếng thôi.

 

Hạc Hiểu ngẩn ra:

 

- Hả?

 

- Trên lầu có người đang ngủ. - Hoắc Lẫm nói, mắt liếc lên lầu.

 

Hạc Hiểu: …

 

- Mẹ kiếp!

 

Hạc Hiểu há miệng, hồi lâu mới nhét ra được một câu.

 

- Nhị gia, anh nói thật đấy à?

 

- Mày nghĩ sao?

 

- …

 

Hạc Hiểu hít một hơi thật sâu, nuốt lại những lời sắp nói.

 

Được.

 

Mày giỏi.

 

…

 

Còn lúc này, trong phòng ngủ chính trên lầu, Nguyễn Niệm Niệm đã từ từ tỉnh dậy.

 

Cô mở mắt, theo thói quen nhìn sang bên cạnh, chỗ bên cạnh đã trống.

 

Hoắc Lẫm dậy từ lúc nào, cô hoàn toàn không biết.

 

Cô ngồi dậy, dụi mắt.

 

Đêm qua ngủ ngon bất ngờ.

 

Không ác mộng, không giật mình, ngủ thẳng đến sáng.

 

Cô vén chăn xuống giường, vào phòng tắm rửa mặt.

 

Trong gương, gương mặt hồng hào, đôi mắt sáng long lanh, khí sắc tốt hơn mấy hôm trước nhiều.

 

Cô cười với gương, bắt đầu đánh răng rửa mặt.

 

Vì hôm nay là ngày đầu đi làm, nên cô trang điểm nhẹ, chọn một chiếc áo sơ mi lụa trắng phối với quần jean xanh nhạt, bên ngoài khoác thêm chiếc áo len cardigan màu be.

 

Đơn giản sạch sẽ, mà vẫn dịu dàng.

 

Tóc buộc đuôi ngựa thấp, để lộ một đoạn cổ trắng ngần mảnh mai.

 

Cô soi trái phải trong gương, hài lòng gật đầu, xách túi đi xuống lầu.

 

Vừa bước tới chỗ rẽ cầu thang, đã nghe tiếng nói chuyện từ dưới lầu vọng lên.

 

Có người đến?

 

Nguyễn Niệm Niệm khựng lại một chút, rồi tiếp tục đi xuống.

 

Tiếng nói trong phòng khách càng lúc càng rõ.

 

- Nhị gia, tôi nói anh nghe, con nhỏ Nguyễn Kiều Kiều đó không được đâu, trong giới ai chẳng biết nó là loại người gì? Anh đừng để nó làm hỏng đời…

 

Nguyễn Niệm Niệm khựng chân.

 

Đây là… đang nói cô?

 

Cô mím môi, tiếp tục đi xuống.

 

Tầm nhìn phòng khách dần mở rộng.

 

Chỉ thấy trước mặt Hoắc Lẫm có một người đàn ông mặc vest đỏ rượu vang, thân hình cao lớn, ngũ quan phóng khoáng, đặc biệt đôi mắt hoa đào đẹp đến mức quá đáng.

 

- Anh cưới một người đàn bà như thế, được cái gì? Được cái xấu? Cái ngu? Hay cái tính khí tệ hại?

 

Hạc Hiểu vẫn đang lải nhải, còn Hoắc Lẫm ngồi đối diện vẫn phớt lờ hắn, bỗng như nghe thấy động tĩnh gì, hơi nghiêng đầu, ánh mắt thẳng tắp hướng về phía cầu thang.

 

Giọng Hạc Hiểu khựng lại, cũng theo ánh mắt hắn quay đầu nhìn, nhất thời, cả người ngây ra như phỗng.

 

Chỉ thấy trên cầu thang đứng một người phụ nữ.

 

Cô mặc một bộ đồ đơn giản nhất, dáng người thon thả, làn da như băng như ngọc, đẹp không giống người trần.

 

Hắn sống hai mươi tám năm, mỹ nhân nào chưa từng thấy?

 

Những thần nhan trong giới giải trí, hắn gặp nhiều rồi, có vài người còn tự mình nếm thử.

 

Nhưng người trước mắt…

 

Khác.

 

Cái khác đó rất khó diễn tả.

 

Không phải ngũ quan tinh xảo, cũng không phải thân hình đẹp.

 

Là khí chất.

 

Sạch.

 

Sạch như dòng nước đầu tiên chảy ra từ khe núi, trong vắt thấy đáy, mà lại sâu không thấy đáy.

 

Đặc biệt là đôi mắt ấy, mắt hạnh trong sáng, đuôi mắt tự nhiên hơi xếch, nhìn người ta với vẻ quyến rũ không tự biết, nhưng ánh mắt lại trong veo, như không nhiễm bụi trần.

 

Trong sáng và gợi cảm, trên người cô kết hợp một cách kỳ diệu.

 

Hạc Hiểu nhất thời không tìm ra từ nào để hình dung.

 

Hắn theo bản năng quay sang nhìn Hoắc Lẫm.

 

- Mẹ kiếp, Nhị gia, cuối cùng anh cũng khai sáng rồi! Ở đâu tìm được tiểu mỹ nhân thế này?

 

Nhưng Hoắc Lẫm mặc kệ hắn, anh đặt tài liệu xuống, đứng dậy khỏi sofa, đi thẳng tới cầu thang.

 

- Dậy rồi?

 

- Vâng. - Nguyễn Niệm Niệm gật đầu, mắt liếc về phía Hạc Hiểu rồi lại thu về - Có khách ạ?

 

- Không phải khách. - Giọng Hoắc Lẫm nhạt nhẽo, nắm lấy tay cô, dắt cô đi về phía sofa - Một người rảnh rỗi.

 

Hạc Hiểu: …

 

Rảnh rỗi là thế nào?

 

Hắn dù gì cũng là tam thiếu gia nhà họ Hạc, cháu ruột của lão gia tử từng là sư trưởng Hải quân danh tiếng lẫy lừng ở Hương Giang, người sáng lập Tinh Thần Giải Trí.

 

Để ở đâu chẳng phải là nhân vật được nâng niu?

 

Sao đến miệng Hoắc Lẫm lại thành người rảnh rỗi?

 

Nhưng lúc này hắn không có tâm trạng để ý chuyện đó.

 

Hắn nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang được Hoắc Lẫm nắm tay, mắt qua lại dò xét, không hề che giấu.

 

Nguyễn Niệm Niệm bị Hoắc Lẫm ấn ngồi xuống sofa, trước mặt được đẩy tới một ly sữa nóng.

 

- Uống chút gì trước đi, bữa sáng sẽ có ngay.

 

Cô ngoan ngoãn cầm ly, nhấp từng ngụm nhỏ.

 

Vừa ngước mắt lên, đã chạm phải ánh mắt của Hạc Hiểu.

 

- …

 

- Nhìn đủ chưa? - Hoắc Lẫm cau mày, giọng có chút không vui.

 

Hạc Hiểu lúc này mới hồi thần, trên mặt nở một nụ cười, lêu lổng ngả người ra sau.

 

- Nhị gia, anh thế này không phải là không đúng lắm đâu. - Hắn nhướng mày - Giấu một tuyệt sắc như vậy bên cạnh, giấu kín như bưng, ngay cả anh em cũng không cho biết?

 

Hoắc Lẫm không thèm để ý, nhận lấy ly sữa của Nguyễn Niệm Niệm đã uống cạn, tiện tay đặt lên bàn trà.

 

Hạc Hiểu cũng không giận, khóe môi cong lên một đường cong - Cô gái anh từng nói là dịu dàng, xinh đẹp, biết chiều người, chẳng lẽ là cô ấy… Còn con nhỏ Nguyễn Kiều Kiều xấu xí đó? Anh đuổi đi rồi à?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn