Nhờ vả người khác?
Giang Thịnh Hoài sao?
Nguyễn Niệm Niệm khựng bút.
Năm qua, cô tận mắt thấy Giang Thịnh Hoài chạy ngược chạy xuôi vì mình, tìm thầy chạy chữa, nhưng chẳng có kết quả gì.
Mãi đến nửa năm trước, đổi thành Lục Hàn Xuyên, thính lực của cô mới dần dần cải thiện…
Nhưng không hiểu sao, Nguyễn Niệm Niệm lại thấy có gì đó không ổn.
Quan hệ giữa Giang Thịnh Hoài và bác sĩ Lục tốt đến vậy sao?
Sao bình thường cô đến kiểm tra, bác sĩ Lục chẳng bao giờ cho Giang Thịnh Hoài một sắc mặt tốt?
Cô ngước nhìn Lục Hàn Xuyên, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Nhưng Lục Hàn Xuyên không tiếp tục chủ đề này nữa: "Thôi, không làm phiền em nghỉ ngơi nữa, dưỡng thương cho tốt nhé."
"Cảm ơn bác sĩ Lục."
Cánh cửa khép lại.
Phòng bệnh lại chìm vào yên tĩnh.
Chiếc điện thoại bên gối bỗng rung lên vài cái.
Nguyễn Niệm Niệm cầm điện thoại lướt qua, phần lớn tin nhắn đều là của mẹ cô, hỏi cô đã đặt vé máy bay chưa, bao giờ về Hương Giang…
Nguyễn Niệm Niệm liếc giờ, tin nhắn lúc ba giờ sáng, tin mới nhất là bảy giờ sáng.
Cô gõ trả lời: [Mẹ, con bất ngờ có chút việc, vài hôm nữa sẽ về.]
