Hoắc Lẫm lúc này đang ngâm mình trong bể nước đá.
Nước lạnh ngập qua ngực, buốt thấu xương, nhưng vẫn không át nổi cơn nóng rực đang cuồn cuộn trong người.
Anh dựa vào thành bể, cánh tay đặt trên mép, những giọt nước chảy dọc theo đường cơ bắp săn chắc, lấp lánh dưới ánh đèn trắng lạnh.
Nghe thấy giọng Nguyễn Niệm Niệm trong điện thoại, anh siết chặt các ngón tay cầm máy.
"Em chờ đấy, anh về ngay."
Cúp máy, anh đứng dậy khỏi bể, nước chảy dọc theo những rãnh cơ bụng, mất hút vào đường nhân ngư sâu thẳm.
Anh kéo chiếc khăn tắm bên cạnh, lau qua loa vài cái, rồi với lấy chiếc áo choàng tắm vắt trên lưng ghế mặc vào.
Cánh cửa phòng tắm mở ra, A Diệu đang đứng ở hành lang, thấy anh bước ra thì sững người.
"Nhị gia?"
Hoắc Lẫm không dừng lại, sải bước về phòng thay đồ, dây áo choàng lỏng lẻo thắt ngang hông, để lộ một mảng ngực ướt sũng.
"Có chuyện gì thế?" A Diệu vội vàng chạy theo.
"Nguyễn Niệm Niệm gọi điện bảo Vân Thủy Viên có trộm."
Bước chân A Diệu khựng lại một nhịp.
Trong đầu anh hiện ra cả một chuỗi dấu hỏi, phản ứng đầu tiên là — Hắc Phong chết rồi à?
Sao có thể để trộm lọt vào Vân Thủy Viên được?
Nhưng cho dù Hắc Phong có chết, mấy chục con chó dữ kia cũng chết sạch rồi sao?
Chưa kể hệ thống an ninh của Vân Thủy Viên là do đội ngũ an ninh hàng đầu của tập đoàn Họ Hoắc thiết kế, cảm biến hồng ngoại của dự án quân sự, nhận diện khuôn mặt, tuần tra 24/24, đến con ruồi bay vào cũng bị phát hiện.
Trộm?
Loại trộm nào có thể vượt qua lớp phòng thủ này?
A Diệu há miệng, định nói gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt âm trầm của Hoắc Lẫm, lại nuốt lời vào trong.
Anh vội chạy theo, cân nhắc từ ngữ.
"Nhị gia, bác sĩ Lục đã dặn, tối nay ngài không được ra ngoài, thân thể ngài..."
"Im."
Hoắc Lẫm cắt ngang, đẩy cửa phòng thay đồ.
Anh bước đến tủ quần áo, kéo cánh tủ lấy một chiếc sơ mi sạch.
A Diệu đứng ở cửa, nhìn anh mặc đồ, sốt ruột đến toát mồ hôi.
"Nhị gia, hay để tôi về trước xem thế nào? Ngài ở đây..."
Tay Hoắc Lẫm đang cài cúc khựng lại, anh liếc xéo A Diệu một cái lạnh lùng, A Diệu lập tức ngậm miệng.
Anh biết, Nhị gia đã nhất quyết muốn về rồi.
A Diệu thở dài, không khuyên nữa, quay người đi chuẩn bị xe.
Hoắc Lẫm cài xong cúc cuối cùng, cầm chìa khóa xe trên bàn, sải bước ra ngoài.
A Diệu đang đứng cạnh xe chờ, thấy anh ra liền kéo cửa sau.
Nhưng bước chân Hoắc Lẫm chợt khựng lại, anh đứng yên tại chỗ, đôi mày đang nhíu chặt từ từ giãn ra.
A Diệu nhìn biểu cảm của anh, biết anh cũng đã nghĩ thông suốt.
Đúng là quan tâm thì loạn.
Nếu chuyện này xảy ra với người khác, Nhị gia chắc chắn nhìn ra ngay, nhưng đằng này lại là phu nhân...
Vậy...
Phu nhân tại sao lại nói dối?
...
Còn lúc này ở Vân Thủy Viên, Nguyễn Niệm Niệm sau khi gọi điện xong thì trong lòng hơi bất an.
Cô cầm điện thoại đi đi lại lại trong phòng ngủ, đôi chân trần giẫm lên thảm mềm, không một tiếng động.
Cái cớ vừa nói trong điện thoại là phòng mình có trộm, có phải hơi tồi không?
Cô biết rõ an ninh của Vân Thủy Viên, cũng đã thấy sự hung dữ của Hắc Phong, đừng nói trộm, đến chuyển phát nhanh cũng chỉ được giao tới cổng lớn, có người chuyên trách chuyển tiếp.
Hoắc Lẫm thông minh như vậy, chắc chắn nhìn ra cô đang nói dối.
Nguyễn Niệm Niệm cắn môi dưới, hơi hối hận vì vừa rồi nhất thời xúc động đã gọi cuộc điện thoại đó.
Nhưng cô không còn cách nào khác.
Cô phải thăm dò thái độ của Hoắc Lẫm.
Rốt cuộc anh tránh mặt cô là vì đã biết thân phận thật của cô, hay vì lý do gì khác?
Đang mải suy nghĩ lung tung, một luồng ánh sáng xé toạc màn đêm, từ xa chiếu tới, soi sáng những cây cọ trong sân.
Hắc Phong từ trong chuồng đứng dậy, vểnh tai nghe hai giây, rồi cái đuôi bắt đầu vẫy vui vẻ.
Nguyễn Niệm Niệm hít một hơi thật sâu.
Đến rồi.
Chiếc Maybach màu đen lao vào sân, đèn xe tắt, tiếng gầm rú của động cơ dần lắng xuống.
Hoắc Lẫm đẩy cửa xuống xe, bước chân thong thả, trên mặt không lộ rõ cảm xúc.
Hắc Phong vẫy đuôi chạy tới, lượn quanh chân anh hai vòng, lại ngước lên nhìn anh, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ làm nũng.
Nhưng Hoắc Lẫm chẳng thèm liếc nó một cái, sải bước đi về phía tòa nhà chính.
A Diệu theo sau, biết ý không vào trong, dừng lại ở cửa làm người gác.
Hắc Phong cũng muốn chạy vào, bị A Diệu túm lấy vòng cổ, lôi trở lại.
"Mày đừng vào thêm rối nữa."
Hắc Phong bất mãn nhe răng với anh, rồi vẫy đuôi chạy đi.
Hoắc Lẫm lên tầng hai.
Đèn tường ở hành lang vẫn sáng, ánh đèn vàng vọt kéo dài bóng anh.
Cửa phòng ngủ khép hờ, từ khe cửa lọt ra một tia sáng.
Anh đưa tay đẩy cửa.
Một bóng dáng mảnh mai từ bóng tối bên giường lao ra, lao thẳng vào lòng anh.
"Hoắc Lẫm..."
Nguyễn Niệm Niệm vòng tay qua cổ anh, vùi mặt vào ngực anh, giọng nói nghẹn ngào, nhỏ nhẹ như một con thú nhỏ bị hoảng sợ: "Em sắp sợ chết rồi, sao anh mới tới vậy?"
Hoắc Lẫm về gấp, chỉ mặc mỗi chiếc sơ mi.
Lúc này anh thậm chí còn cảm nhận được hình dáng của cô.
Qua lớp vải sơ mi mỏng, sự mềm mại và hơi ấm của cô truyền tới không chút che giấu, áp sát vào ngực anh.
Đôi mắt Hoắc Lẫm tối sầm lại.
Theo bản năng anh muốn đẩy cô ra, tay vừa chạm vào vai cô, đầu ngón tay chạm phải làn da trơn mịn, cả người như bị bỏng, vội rụt tay về.
Lưng cô gần như trần trụi.
Chỉ có hai sợi dây mảnh trên vai, che chắn tạm phần trước, cả mảng lưng để trần, xương bả vai hình dáng thanh tú, da trắng như ngọc dương chi thượng hạng.
Ngón tay Hoắc Lẫm hơi co lại, đầu ngón tay vẫn vương vấn cảm giác trơn mịn ấm áp của da thịt cô, máu huyết trong người như sói đói thấy thịt, sôi sùng sục.
Anh hít một hơi thật sâu, gắng gượng đè nén cơn xao động trong lòng, đành dẫn cô vào trong phòng.
Vừa tới ghế sofa, anh đã nắm lấy gáy Nguyễn Niệm Niệm, hơi dùng lực tách cô ra khỏi người mình, đặt lên ghế.
Nhưng Nguyễn Niệm Niệm nhất quyết không để anh đi.
Cô nắm lấy cánh tay anh, "Anh... anh đừng đi... em sợ..."
Vừa nói vừa thuận thế bám lên, lại muốn ôm cổ anh.
"Anh không đi, buông ra trước." Hàm răng Hoắc Lẫm nghiến chặt, đối diện với Nguyễn Niệm Niệm, anh căn bản không chịu nổi sự trêu chọc, huống hồ cô còn liên tục lao vào người anh...
"Không được, em sợ..."
Giọng cô nũng nịu, mặt lại vùi vào ngực anh, lấy sơ mi của anh lau nước mắt.
Hoắc Lẫm cứng đờ như tảng đá, không dám động đậy.
Người trong lòng thơm tho mềm mại, như một cục kẹo bông gòn, hơi thở xuyên qua lớp vải sơ mi mỏng truyền tới, hơ nóng làn da ngực anh.
Hơi thở của Hoắc Lẫm vô thức trở nên nhẹ hơn.
Cô gái từng để trong tim từ thuở thiếu niên, giờ đây đang ngoan ngoãn nép vào lòng anh, má áp vào ngực anh, tay nắm lấy sơ mi anh, đầy tin cậy và ỷ lại.
Đây là cảnh tượng đến trong mơ cũng không dám mơ tới...
Anh sắp không kìm được rồi.
