Chương 94: Đi làm cùng tôi
Tưởng Quân Lệ cuộn mình trong ghế sofa ở phòng làm việc của Tống Từ, cuối cùng cũng hoàn toàn lĩnh hội được cái gọi là “cảnh giới cao nhất của việc nằm thắng” mà anh nói lúc sáng.
Cả bức tường kính nhìn thẳng ra cảng Áo Hải Thành, ánh nắng từ ngoài cửa sổ tràn vào, phủ lên người cô khiến cô như một con mèo đang phơi nắng trên bậu cửa sổ.
Cô đã xem được hai tập phim ngắn, một nửa chương trình giải trí, trên bàn trà là ly trà sữa khoai môn tím béo ngậy mà Phương Vũ vừa mua lên, ít đường bỏ đá, bên cạnh còn có đĩa hoa quả Trần Hi mang tới và hai gói hạt chưa bóc.
Cô ngậm ống hút, nhìn qua vách kính vào phòng họp nơi Tống Từ đang họp.
Cách âm quá tốt, không nghe được chữ nào, chỉ có thể thấy gương mặt nghiêng của anh và thỉnh thoảng giơ tay ra hiệu tiếp tục.
Lúc làm việc, anh hoàn toàn khác với ngày thường – lông mày hơi nhíu, đường quai hàm căng cứng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, cả phòng họp đều gật đầu theo nhịp của anh.
Cô cúi đầu nhìn ly trà sữa trong tay, rồi lại nhìn người đàn ông đang bị một đám quản lý cấp cao vây quanh trong phòng họp, cảm thấy anh nói đúng, nằm thắng quả thực thoải mái hơn đi làm rất nhiều.
Trong khi đó, Trần Hi, Châu Hằng và Phương Vũ đã có một buổi sáng hiếm hoi yên tĩnh ở phòng trợ lý.
Tống tổng hôm nay tâm trạng tốt đến mức bất thường – sáng sớm đã mỉm cười gật đầu với tất cả mọi người, khiến vị quản lý dự án đã theo anh ba năm sợ đến mức phải nép sát tường đi qua, rồi hạ giọng hỏi Trần Hi rằng Tống tổng có phải trong nhà có chuyện vui gì lớn không.
Trần Hi nhấp một ngụm cà phê, mỉm cười không nói, nghĩ thầm: đâu chỉ là chuyện vui, quả thực là cây sắt nở hoa, cây khô gặp mùa xuân, nhà cũ bốc cháy mà còn cháy rào rạt.
Ba người đang quây quần ăn một hộp bánh ngọt nhỏ thì Tiểu Đỗ phòng tài vụ gõ cửa, thò nửa cái đầu vào.
Cậu chàng năm nay mới vào công ty, năng lực làm việc khá tốt, miệng lưỡi ngọt ngào, chân tay nhanh nhẹn, nói chuyện với ai cũng được, chỉ có một tật – radar giao tiếp gần như bằng không, có thể chính xác giẫm phải mìn ở bất kỳ đâu mà không hề hay biết.
“Chị Trần Hi, cho em hỏi chút.”
Tiểu Đỗ cúi người tới trước bàn làm việc của Trần Hi, mắt sáng lấp lánh, giọng nói hạ thấp, cả người toát lên vẻ nhiệt huyết sắp gây họa.
“Ở phòng nghỉ có một chị, xinh lắm, tóc dài, cười lên mắt cong cong, lúc nãy còn cuộn mình trên sofa ăn vặt. Có phải thư ký mới không? Ở phòng ban nào vậy? Em muốn làm quen.”
Trần Hi đang cầm ly trà sữa trên tay, nghe đến câu cuối, động tác chậm rãi dừng lại.
Cô ngẩng đầu, nhìn Tiểu Đỗ bằng ánh mắt như nhìn một loài động vật có nguy cơ tuyệt chủng.
Châu Hằng đặt chiếc bánh trứng vào lại hộp, Phương Vũ mở một tập tài liệu chẳng cần đọc.
Ánh mắt ba người giao nhau trong không trung chưa đầy một giây, âm thầm đạt được một sự đồng thuận – tới rồi.
Cuối cùng cũng tới.
Dũng sĩ đầu tiên trong năm nay chủ động lao vào họng súng, hoành tráng xuất hiện.
“Ở phòng nghỉ nào?” Trần Hi biết rõ vẫn hỏi, giọng dịu dàng đến lạ thường.
“Chính là phòng nghỉ cạnh phòng làm việc của Tống tổng.”
Châu Hằng từ từ nuốt chiếc bánh trứng, uống một ngụm nước để nén tiếng cười, rồi hắng giọng, dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc của người từng trải nói: “Chú mày, anh tán thành.”
Phương Vũ nhấc ly trà sữa lên, xa xa nâng ly về phía cậu: “Dũng sĩ, tôi kính cậu.”
Tiểu Đỗ bị dáng vẻ xem kịch của ba người họ làm cho sống lưng lạnh toát, gãi gãi đầu, khó hiểu nhìn người này rồi lại nhìn người kia.
“Mọi người làm gì vậy? Em chỉ muốn làm quen với chị ấy thôi, chứ có phải là muốn giành người với Tống tổng đâu.”
“Tống tổng kết hôn đã một năm rưỡi rồi, cũng chưa thấy phu nhân đến công ty bao giờ, mọi người đều nói quan hệ của họ không tốt – chị ở phòng nghỉ này chắc không phải kiểu quan hệ đó với Tống tổng đâu nhỉ?”
“Có thể là bạn bè, cũng có thể là họ hàng, chẳng lẽ là tiểu tam.”
Cậu càng nói càng thấy phân tích của mình không sai, lá gan lại lớn hơn, bước tới trước một bước.
“Em không nói Tống tổng ngoại tình đâu nhé, em chỉ muốn kết bạn với chị ấy thôi.”
Trần Hi nhấp một ngụm trà sữa, sau thành ly lộ ra một nụ cười có thể gọi là từ bi.
“Tiểu Đỗ à, có khả năng nào đó – chị gái kia, chính là phu nhân của Tống tổng không?”
Tiểu Đỗ sững sờ. Các bánh răng trong đầu quay loạn xạ mấy vòng.
Tống tổng gần bốn mươi, còn chị kia trông cũng chỉ hơn hai mươi, khoảng cách tuổi tác này sao mà khớp được – rồi một cụm từ đáng sợ từ sâu trong tiềm thức nổi lên, và không qua bất kỳ sự kiểm duyệt nào mà tuột thẳng ra khỏi miệng:
“Chẳng lẽ Tống tổng của chúng ta không chỉ ăn cỏ non, mà còn ngoại tình—”
Phương Vũ bị một ngụm trà sữa sặc vào khí quản, cúi người ho sặc sụa, cả người run bắn, một tay đấm ngực, tay kia vẫy loạn về phía Tiểu Đỗ, ý là đừng nói nữa đừng nói nữa, mau câm miệng lại, đời này nói đến đây là hết.
Trần Hi cúi đầu uống trà sữa, khóe miệng nhịn cười đến cực khổ, nhưng bờ vai thì run lên khe khẽ.
Tiểu Đỗ bị cơn ho của Phương Vũ làm cho mơ hồ, đang định hỏi rốt cuộc mọi người đang cười gì, thì thấy Phương Vũ đột nhiên bật dậy khỏi ghế, như con mèo bị giẫm phải đuôi, cung kính gọi một tiếng về phía sau lưng cậu – “Tống tổng.”
Không khí trong văn phòng tổng giám đốc đông cứng lại thành một tảng gạch.
Cổ Tiểu Đỗ từ từ quay lại, thấy Tống Từ đứng ở cửa, tay cầm tập tài liệu vừa ký xong, trên mặt không có biểu cảm gì.
Kiểu mặt không cảm xúc đó còn đáng sợ hơn cả nổi giận, vì anh không thể hiện mình đang nghĩ gì.
Anh nhìn Tiểu Đỗ, ánh mắt bình tĩnh như mặt nước. Rồi anh liếc qua chiếc bánh trứng chưa bóc trên bàn Trần Hi, lên tiếng:
“Tiểu Đỗ, xem ra độ bão hòa công việc của cậu vẫn còn dư địa để tăng. Bảng kiểm tra ngân sách quý làm lại một bản, sáng mai đặt trên bàn tôi.”
Môi Tiểu Đỗ run run. “Vâng vâng vâng, Tống tổng, em đi ngay.”
“Còn nữa,”
“Cô gái ở phòng nghỉ cạnh phòng làm việc của tôi là vợ tôi. Không phải thư ký mới, cũng không phải họ hàng.”
“Là vợ đã đăng ký kết hôn.”
Tiểu Đỗ bám lấy khung cửa, biểu cảm trên mặt phong phú như một vở kịch câm – từ mơ hồ đến kinh hoàng đến tuyệt vọng đến “bây giờ em xin nghỉ việc còn kịp không” tất cả đều diễn ra trong vài giây.
Cậu gần như biến mất ở cuối hành lang với tốc độ của một kẻ bỏ trốn.
Điện thoại Trần Hi rung lên, là Tiểu Đỗ gửi trong nhóm nhỏ một loạt emoji khóc lóc, bên dưới là phản hồi của Phương Vũ:
Sống không tốt sao?
Châu Hằng theo sau: Từ nay về sau ở công ty thấy gái xinh, trước tiên phải hỏi có phải bà chủ không.
Tưởng Quân Lệ không hề biết rằng thế giới bên ngoài vừa vì cô mà dấy lên một trận mưa máu gió tanh.
Ly trà sữa trong tay cô mới uống được một nửa, ống hút đã bị cắn bẹp một góc, cô đang cuộn mình trên sofa nhíu mày theo dõi diễn biến căng thẳng của bộ phim ngắn.
Tống Từ đẩy cửa bước vào, thần thái tự nhiên đặt tập tài liệu đã ký lên bàn trà, cúi người ngậm lấy ống hút trong tay cô uống một ngụm.
“Vừa rồi có một cậu thanh niên ở phòng tài vụ, trước mặt tất cả mọi người trong văn phòng khen em xinh. Còn muốn xin em chỉ bảo kinh nghiệm sử dụng phần mềm tài vụ. Lá gan cũng không nhỏ.”
Tưởng Quân Lệ ngẩng đầu, chớp chớp mắt.
“Ai cơ? Có phải cậu bé lúc nãy ở hành lang thò đầu ra nhìn ngó không? Dễ thương thật đấy, còn hỏi chị có ăn vặt không, em bảo không cần, cậu ấy nói trên bàn cậu ấy có khoai tây chiên.”
Cô vừa nói vừa cười khẽ, “Công ty các anh phúc lợi tốt thật, đồng nghiệp mới đều nhiệt tình.”
“Ừ. Ngày mai cậu ấy tăng ca.” Giọng điệu của Tống tổng như đang bàn về thời tiết.
Tưởng Quân Lệ nhìn anh mấy giây, khóe mắt dần cong lên.
“Tống Từ, anh ghen cũng có kỹ thuật thật đấy. Em còn chưa biết tên người ta là gì, anh đã bắt người ta tăng ca rồi.”
Tống Từ ngồi xuống sofa, mở tập tài liệu, vẻ mặt như thường sửa lại lời cô:
“Em là phu nhân của anh, không phải chị gái của cậu ấy.”
Tưởng Quân Lệ gắp một miếng dưa hấu từ đĩa hoa quả đưa tới miệng anh, anh cúi đầu ăn, rồi nghiêng người hôn lên khóe môi cô.
“Ngọt đấy.”
