Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng gõ bàn phím lộp cộp, tiếng cười khúc khích của mấy cô gái, nhạc nền lặp đi lặp lại từ TV, những từ tiếng Anh đang được đọc đi đọc lại...
Những âm thanh vụn vặt, mơ hồ, xa gần lẫn lộn hòa vào nhau, khiến cô ngủ không được yên giấc.
Sở Khanh Tầm bỗng mở bừng mắt.
Cô đột ngột ngồi dậy, tay chống vào mép giường, một cú lộn ngược đẹp mắt, nhảy từ giường tầng trên xuống, tiếp đất vững vàng.
Một tay chống đất, mũi chân sẵn sàng bứt phá, Sở Khanh Tầm cảnh giác quan sát xung quanh.
Trong lòng cô vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc, chỉ một động tác nhỏ vừa rồi, cô đã cảm nhận được sự chậm chạp và yếu ớt của cơ thể này.
Chỉ là nhảy từ một chiếc giường tầng hai xuống, lòng bàn chân và lòng bàn tay cô lại hơi đau nhức.
Sở Khanh Tầm nhận ra mình chưa chết, nhưng cô đã mất đi sức mạnh, và đang ở một nơi xa lạ.
Nơi này có vẻ là một ký túc xá nữ, trong phòng có bốn chiếc giường tầng,
Tầng dưới là bàn học, tầng trên là chỗ ngủ có rèm che.
Đối với Sở Khanh Tầm, căn phòng này có chút quen thuộc.
Một cái đầu tóc rối bù thò ra từ tấm rèm hoạt hình của một chiếc giường tầng trên, đúng lúc đối diện với ánh mắt của Sở Khanh Tầm.
Hai người nhìn nhau chằm chằm một lúc.
Cái đầu đó lên tiếng bằng một giọng mà Sở Khanh Tầm vô cùng quen thuộc: "Sở Khanh Tầm, cậu làm gì thế, tự dưng nhảy từ trên cao xuống, muốn dọa tớ chết à?"
Sở Khanh Tầm nhớ ra rồi, đây là trưởng phòng thời đại học của cô, Hàn Huyên.
Nhưng Hàn Huyên đã chết mười năm trước. Chết ngay trước mắt Sở Khanh Tầm.
Sở Khanh Tầm ngẩn người quay đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cửa sổ ký túc xá đối diện với cổng trường.
Trên con phố bên ngoài cổng, xe cộ qua lại tấp nập, thỉnh thoảng lại có tiếng còi xe vọng vào.
Mấy nam sinh đạp xe phóng vụt qua dưới hàng liễu trong sân trường.
Dưới gốc cây có một cặp đôi không biết khoa nào, đang nắm tay nhau thì thầm tình tứ.
Trên mặt bàn trước cửa sổ, màn hình máy tính chưa tắt đang phát ra ánh sáng xanh nhạt,
Màn hình chờ hiển thị rõ ràng thời gian
Ngày 17 tháng 3 năm 20XX
Sở Khanh Tầm phát hiện mình đã trở về trước ngày tận thế,
Còn năm ngày nữa là đến ngày ma chủng giáng lâm.
Phó Quốc Húc là một thiếu gia giàu có điển hình, hay nói đúng hơn là quan tam đại.
Cha anh ta làm kinh doanh, còn các bác chú trong nhà đều là những nhân vật lớn trong giới quan trường, ông nội ruột càng là người đứng đầu một quân khu nào đó.
Anh ta hiện đang học năm ba, theo học khoa Kinh tế của trường đại học H, năm sau tốt nghiệp, tất nhiên sẽ có một con đường tươi sáng và rộng mở đang chờ đợi. Với anh ta, tán gái, khoe khoang, tận hưởng cuộc sống đại học một cách thoải mái mới là chuyện quan trọng trước mắt.
Phó Quốc Húc đang dùng bữa trưa tại một nhà hàng bít tết gần trường,
Một cô em khóa dưới cùng khoa ngồi cách đó không xa đã thu hút sự chú ý của anh ta.
Cô em năm hai này hình như tên là Sở Khanh Tầm, trong khoa cũng có chút tiếng tăm.
Cô ấy tóc dài thướt tha, dung mạo thanh tú, tay chân thon thả, dáng người mảnh mai, có chút khí chất của một mỹ nhân thanh thuần, được mọi người trong khoa thổi phồng, cũng có thể coi là hoa khôi của lớp hay của khoa.
Nhưng Phó Quốc Húc bình thường rất ít khi đụng vào những cô gái có vẻ hiền lành quá mức như vậy.
Loại con gái này lúc theo đuổi thì đứa nào cũng vênh mặt lên trời, quá thanh cao, cứ như thể từ chối mấy lần bọn nhà giàu như anh ta sẽ càng chứng tỏ được khí chất coi tiền như rác của mình vậy.
Đến lúc tán được rồi thì lại rất phiền phức, tình cảm và vật chất, thứ gì họ cũng đòi hỏi.
Phó Quốc Húc mới vào đại học, còn trẻ người non dạ, đã từng yêu một lần kiểu tình yêu học đường thuần khiết như vậy.
Đến lúc chia tay, cô gái đó khóc lóc thảm thiết.
Nhưng tiền chia tay thì cầm không hề mềm tay, đồng thời không quên mạt sát anh ta một trận, khiến cái tiếng xấu trai hư của anh ta suốt ba năm vẫn còn bị gắn chặt.
Nhưng cô em khóa dưới trước mắt này, thực sự có chút thú vị, nhìn cách ăn mặc của cô ấy thì cũng không đến nỗi xuất thân từ gia đình nghèo khó.
Thế mà cô ấy lại trông như mười năm chưa được ăn, mắt ngấn lệ, hùng hục ăn miếng bít tết trước mặt, chén sạch một phần, rồi giơ cánh tay mảnh khảnh lên: "Phục vụ, cho thêm một phần nữa."
Phó Quốc Húc ngồi xuống đối diện Sở Khanh Tầm, anh ta bắt chéo chân, tạo dáng vẻ mà mình cho là lịch lãm, bắt chuyện: "Trùng hợp thật đấy em. Sao thế, gặp chuyện gì à? Định biến đau buồn thành sự thèm ăn à?"
Cô em khóa dưới đó từ trạng thái đang cắm đầu vào đồ ăn, rút ra chút thời gian liếc anh ta một cái.
Chỉ một cái liếc đó mà Phó Quốc Húc theo bản năng thẳng người lại, anh ta cảm thấy lông tơ trên lưng dựng đứng hết cả lên.
Gia đình anh ta tính ra cũng là một gia đình lâu đời, các anh chị em họ trong nhà không ít người phục vụ trong quân đội. Có thể nói từ nhỏ anh ta đã sống chung với đủ loại cao thủ võ thuật. Phó Quốc Húc biết, chỉ có những kẻ thực sự ra trận, đã thấy máu mới có thể vô tình mang lại cho người khác cảm giác rợn người như vậy.
Chắc là ảo giác thôi, Phó Quốc Húc nghĩ. Đây chỉ là một cô gái mềm mại khoa Tài chính năm hai mà thôi.
Sở Khanh Tầm nhìn chằm chằm vào nam sinh trước mặt có dáng người hơi mập, đầu tóc vuốt keo bảnh chọe, suy nghĩ một lúc.
Mười năm rồi, trí nhớ của cô đã có chút mơ hồ, nhiều người trong trường cô đều không nhận ra nữa.
May là cô nhanh chóng nhớ ra, đây là học trưởng hơn cô một khóa, dân chơi nổi tiếng giàu có trong khoa, vì người ngốc tiền nhiều nên sau lưng mọi người thường gọi anh ta là "Phó ngốc". Trong khoa có tin đồn rằng anh ta dựa vào nhà có tiền, không những bỉ ổi mà còn rất đào hoa.
Vì vậy, mặc dù thỉnh thoảng có gặp mặt trong các hoạt động câu lạc bộ, nhưng trước đây Sở Khanh Tầm luôn không thèm để ý đến vị học trưởng này.
Nhưng lúc này cô có thể nhớ ngay ra tên của vị học trưởng này, lại là vì một chuyện khác.
Vào ngày tận thế đến, cô mù quáng chạy theo dòng người hoảng loạn trong trường.
Vì quá hoảng loạn, Sở Khanh Tầm bị ngã, lúc đó một con quái vật đáng sợ đã đến cách cô chưa đầy mười mét.
