“Cảm ơn nhé.” Sở Khiên Tầm nói.
Phó Dung Ngọc mặt mày tươi cười rời khỏi phòng bệnh, khi đóng cửa, cô thấy Sở Khiên Tầm đang cúi người bên giường Diệp Bùi Thiên, mở hộp cơm mang theo.
“Tôi có chút đồ ăn, cậu thấy sao? Có muốn ăn chút gì không?”
Người đàn ông vốn lạnh nhạt với mình lại lộ ra vẻ ngại ngùng, ngượng ngùng gật đầu.
Phó Dung Ngọc đóng cửa lại, thu nụ cười, khẽ hừ một tiếng.
Sở Khiên Tầm mở hộp cơm, từ trong hộp múc ra một bát cháo, đưa cho Diệp Bùi Thiên.
Thời điểm này muốn uống cháo trắng cũng không phải chuyện dễ dàng. Trên đường đi, họ vô tình nhặt được một ít gạo, ăn mãi đến giờ cũng sắp cạn. Sở Khiên Tầm đổ hết số gạo vụn còn lại, miễn cưỡng nấu được nửa hộp cháo.
Sở Khiên Tầm như biến ảo thuật, bày lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường bệnh một đĩa dưa muối không biết kiếm từ đâu, cùng vài lá rau chân vịt xanh mướt.
“Ăn nhanh đi. Tôi chạy khắp chợ mới đổi được chút ít.”
Diệp Bùi Thiên cúi đầu, xoay chiếc bát inox nhỏ trong tay hai ba vòng, cuối cùng mới nói được một câu trọn vẹn: “Cùng… ăn nhé?”
May là Sở Khiên Tầm đồng ý ngay, không để cậu phải ngượng ngùng.
“Được, tôi ăn cùng cậu.” Sở Khiên Tầm nhanh gọn lấy thêm một bát, chia bớt cháo, ngồi xuống cạnh đầu giường Diệp Bùi Thiên.
Lúc này điện rất khan hiếm, trong phòng bệnh chỉ có một ngọn đèn ngủ leo lét.
Hai người chen chúc nơi đầu giường, nhờ ánh sáng leo lét ấy, chia nhau bát cháo trắng cùng đĩa rau muối hiếm hoi.
Diệp Bùi Thiên bị thương nặng, đi lại khó khăn, Sở Khiên Tầm vừa ăn vừa gắp hết mấy lá rau xanh hiếm hoi vào bát cậu.
Diệp Bùi Thiên im lặng húp cháo.
“Cảm ơn.” Cậu đột nhiên lên tiếng.
“Cậu cảm ơn tôi làm gì?” Sở Khiên Tầm cười, “Tôi mới phải cảm ơn cậu mới đúng, cảm ơn cậu đã liều mạng giúp tôi.”
“Dù cậu đã giúp tôi một việc lớn, nhưng tôi vẫn phải khuyên cậu một câu. Sau này, khi chiến đấu nhất định phải lượng sức mình.” Sở Khiên Tầm nhìn thẳng vào mắt Diệp Bùi Thiên, “Trên chiến trường, dù vì bất kỳ ai, cũng không được để dị năng của mình cạn kiệt. Hiểu không? Dù cậu không chết được, cũng không được.”
Diệp Bùi Thiên nhìn lại cô, không nói gì.
Trong ánh đèn mờ, đôi mắt cậu dường như đang âm thầm nói lên điều gì đó.
Sở Khiên Tầm né tránh ánh mắt ấy, tìm đại một chủ đề: “Tôi, tôi sắp đi rồi. Ngày kia sẽ đi.”
Diệp Bùi Thiên mím môi.
Trong phòng bệnh trống trải, hai người im lặng một lúc lâu.
Ánh mắt Sở Khiên Tầm rơi xuống vị trí hai chân trống trải trên giường bệnh, đầu óc hỗn loạn. Cô chợt bốc đồng, không hiểu sao lại mở miệng: “Hay là, cậu đi cùng bọn tôi?”
Lời vừa thốt ra, Sở Khiên Tầm đã hối hận.
Cô chỉ muốn tự tát cho mình một cái, sao lại không biết trời cao đất dày mà rước thêm Người Ma Diệp Bùi Thiên vào chứ.
Nhưng Diệp Bùi Thiên lập tức ngẩng đầu.
Cậu há miệng, cả khuôn mặt như bừng sáng trong khoảnh khắc, lộ ra vẻ mặt khiến Sở Khiên Tầm thấy áy náy.
Cậu… vui đến vậy sao? Sở Khiên Tầm thầm nghĩ, thì ra cậu thật sự muốn đi cùng bọn mình.
Thôi kệ, có lẽ cậu không thích căn cứ này.
Cậu vì tôi mà bị thương, ngay cả chân cũng gãy, tôi cứ mang cậu đi thêm một đoạn, đợi đến khi tới căn cứ cậu thích hơn, lại khuyên cậu ở lại.
Sở Khiên Tầm tự tìm cho mình một lý do.
Trong màn đêm, Diệp Bùi Thiên cụp mắt xuống, đột nhiên nói chuyện chẳng liên quan: “Mẹ tôi là mẹ kế, tôi lớn lên bên bà từ nhỏ.”
“Bà đối xử với tôi rất niềm nở, ôn hòa, ngày thường trông còn tốt với tôi hơn cả em trai. Ai cũng nói bà là một người mẹ tốt.”
Giọng cậu trầm xuống, khiến người ta không tự chủ được mà chìm vào câu chuyện của cậu.
“Nhưng trong lòng tôi luôn có cảm giác mơ hồ, bà không thích tôi như vẻ ngoài. Cứ như lúc nào cũng muốn đuổi tôi khỏi nhà một cách bất chợt. Từ nhỏ tôi đã rất cố gắng, muốn làm bà hài lòng, để bà đừng lộ ra vẻ mặt chán ghét đó với tôi sau lưng mọi người.”
Diệp Bùi Thiên im lặng, không nói tiếp.
Sở Khiên Tầm không muốn nghĩ về phần sau. Cô biết, Diệp Bùi Thiên bị nhốt trong nhà kho, chính là nhờ “người mẹ” mà cậu nhắc đến.
“Trước đây, tôi luôn cảm thấy cô…” Diệp Bùi Thiên lộ ra nụ cười ngượng ngùng, “cảm thấy cô cũng ghét tôi.”
“Tôi sai rồi.” Cậu cười nói.
Sở Khiên Tầm thở dài trong lòng.
Cô thu dọn bát đũa trên bàn, đỡ cậu nằm xuống.
“Nghỉ ngơi đi, mai lúc đi, tôi sẽ đến đón cậu.”
Sở Khiên Tầm xách hộp cơm rỗng đi về chỗ ở.
Vết thương ở chân không ảnh hưởng đến bước chân nhẹ nhõm của cô.
Dù biết mình đã đưa ra một quyết định sai lầm, nhưng trong lòng cô lại có cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Đã quá nửa đêm, khu phố mất điện trở nên tối tăm và tĩnh mịch.
Trước tòa nhà họ ở, trong con hẻm có dây tử đằng rủ xuống, một đôi trai gái trẻ đang thì thầm to nhỏ.
Cô gái dựa lưng vào tường, có chút ngượng ngùng, mặt hơi đỏ, vẻ thẹn thùng.
Người đàn ông thì một tay chống lên tường, khẽ thầm thì lời tình tứ, có vẻ rất thành thạo.
Sở Khiên Tầm dừng bước, hóa ra là Cam Hiểu Đan và Bành Hạo Vũ.
“Tiểu Đan, em yên tâm, sau này anh sẽ chăm sóc em, không để em vất vả nữa.”
“Anh Hạo Vũ, em, em có thể làm việc ở trạm cứu tế mà.”
“Em đáng yêu như vậy, anh sao nỡ để em làm mấy việc bẩn thỉu, mệt nhọc đó, chẳng phải khiến anh đau lòng sao?”
Cuộc trò chuyện mùi mẫn của hai người vọng theo gió.
