Chương 001: Sững sờ
Tô Hiểu Cẩm vừa tỉnh ngủ đã cảm thấy có gì đó không đúng. Xung quanh ồn ào náo nhiệt, trước mặt có thứ gì đó lao tới, luồng gió mang theo quất vào mặt đau rát. Tô Hiểu Cẩm không nghĩ ngợi gì, lập tức vung tay tát một cái.
Đó là phản xạ cảnh giác mà nàng đã hình thành từ lâu, tuyệt đối không để thứ có uy hiếp lại gần. Trong Ma Thú Sâm Lâm hiểm nguy rình rập, có khi một thứ trông bình thường vô hại cũng có thể khiến người ta chết không kịp ngáp.
Cảm giác nơi tay rất cứng, giống như kim loại. Tô Hiểu Cẩm sững người, đây là Kim Cương Hùng?
Nàng theo thói quen lại vỗ một cái. Ma thú sau khi chết đều có một viên Ma Tinh trong cơ thể, đó cũng coi như chiến lợi phẩm. Ma Tinh có rất nhiều công dụng, với ma thú mà nói lại là trợ lực tốt nhất để tiến cấp!
Nhưng lúc này nàng vừa vỗ một cái, từ trong thứ giống Kim Cương Hùng kia bật ra một chiếc hộp đen không lớn. Tô Hiểu Cẩm ngẩn ra, không phải nên là Ma Tinh sao?
“Phát hiện 300 tinh năng lượng, Tạp Kỳ Vị Diện Thương Điếm bắt đầu khởi động, có cho phép hấp thu không?”
Tô Hiểu Cẩm ngơ ngác, chưa kịp phản ứng thì giọng nói kia tiếp tục: “Đang hấp thu, Tạp Kỳ Vị Diện Thương Điếm đang khởi động.”
Tô Hiểu Cẩm há hốc miệng, nàng còn chưa cho phép mà?
Nàng vừa ngẩn người đã nghe xung quanh một tràng xôn xao.
Đây là tiếng người!
Trong đầu Tô Hiểu Cẩm lóe lên, lập tức tỉnh táo hẳn, quét mắt nhìn quanh. Xung quanh là một vòng trẻ con loài người chỉ tầm bốn năm tuổi, tất cả đều chăm chăm nhìn nàng.
Tô Hiểu Cẩm lập tức chết lặng, nàng đến lãnh địa loài người từ khi nào?
Trong lòng nàng càng thêm cảnh giác. Loài người và bọn họ xưa nay vốn không có quan hệ gì tốt đẹp.
Ma thú giết loài người, loài người bắt và săn giết các loại ma thú. Nàng tuy không thường gặp loài người nhưng cũng biết loài người xảo trá âm hiểm, ai biết lần này loài người lại có âm mưu gì?
Khoan đã, Tô Hiểu Cẩm có chút ngẩn ngơ, nàng rõ ràng chỉ ngủ một giấc trong sơn động của mình, sao lại đến địa bàn loài người?
Hơn nữa, nàng nhìn quanh một vòng, càng kinh ngạc hơn. Chẳng lẽ mấy chục năm không ra ngoài, thuật luyện kim của loài người đã tiến bộ đến vậy?
Mọi thứ xung quanh đều vô cùng mới lạ.
Trong lúc Tô Hiểu Cẩm còn đang nghi hoặc, đám trẻ con loài người bên cạnh cuối cùng cũng phản ứng lại. Một cậu bé trông thanh tú như con gái, mắt tròn xoe, đặc biệt là khi phát hiện Tô Hiểu Cẩm đang nhìn mình thì đột nhiên gào khóc.
Giọng nó vừa cao vừa vang, phổi cũng không nhỏ, khóc một hơi thật lâu không ngừng.
Tô Hiểu Cẩm lập tức sợ ngây người. Tiếng khóc to như vậy của đứa trẻ loài người chắc chắn sẽ nhanh chóng thu hút người lớn tới. Nàng quay người định chạy, lại bị một người ôm ngang eo vào lòng.
Tô Hiểu Cẩm lúc này dường như phản ứng chậm hơn không ít. Đối mặt với động tác của người trước mặt, nàng lại không kịp tránh, chỉ có thể cứng đờ người bị người ta ôm trong lòng.
Nàng bỗng phát hiện, có gì đó không đúng?
Nàng nhón chân lên, khóe miệng giật giật, sao lại không chạm tới mặt đất?
Hơn nữa, tầm mắt nàng nhìn đám trẻ con loài người kia…
Hình dạng loài người sau khi nàng trưởng thành hóa hình rõ ràng cũng đã thành niên, sao giờ đột nhiên lại nhỏ đi nhiều như vậy?
Tô Hiểu Cẩm giãy giụa muốn xem rốt cuộc mình bị làm sao, lại phát hiện sức lực của mình hình như cũng yếu đi rất nhiều. Phải biết sức lực của nàng trong cả Ma Thú Sâm Lâm đều là đếm một đếm hai, thực lực của nàng nằm ở sức mạnh.
Trong Ma Thú Sâm Lâm nàng đều dùng hai nắm đấm đánh khắp thiên hạ, sức mạnh đột nhiên giảm đi nhiều như vậy, Tô Hiểu Cẩm cũng có chút hoảng.
Người ôm nàng nhíu đôi mày thanh tú: “Hiểu Cẩm lại gây họa rồi?”
Tuy nhíu mày nhưng lời nói ra lại không có chút trách móc, chỉ có chút bất đắc dĩ và căng thẳng nhàn nhạt.
Tô Hiểu Cẩm trợn tròn mắt, dáng vẻ loài người này giống hệt nàng sau khi hóa hình!
Hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới, phát hiện nàng không bị thương mới ôm chặt nàng, nhìn đứa trẻ khóc thương tâm kia, càng thêm bất đắc dĩ.
Tô Hiểu Cẩm trợn mắt nhìn hắn, loài người này sao lại có vẻ quen thuộc như vậy?
Hơn nữa, tên của một trong những ma thú vương giả như nàng sao lại bị loài người này biết?
“Lại có chuyện gì vậy?” Một giọng nói hơi khàn truyền đến, giọng nói hơi cao lên mang theo ý cười, nghe thế nào cũng thấy vui sướng khi người gặp họa.
Tai Tô Hiểu Cẩm không tự chủ được khẽ động đậy. Giọng nói này vô cùng dễ nghe, trầm trầm, mang chút khàn khàn, nghe vào tai như mèo cào nhẹ nơi đầu tim.
Đôi mắt sáng long lanh của Tô Hiểu Cẩm lập tức co lại thành mắt mèo, không nhịn được nhìn sang. Người loài người bước ra vô cùng xinh đẹp, một đôi mắt hẹp dài có hình, khóe mắt hơi nhướng lên, môi mỏng không tô mà đỏ.
Tô Hiểu Cẩm lại lập tức cảnh giác. Loại loài người như vậy là xảo trá nhất, nhiều tâm cơ nhất trong loài người.
Mấy cô bé cậu bé bên cạnh nghe hắn nói, lập tức bắt đầu ríu rít, ồn ào không ngớt, khiến Tô Hiểu Cẩm nhíu mày liên tục.
“Thầy Giản, Tô Hiểu Cẩm mắng Liên Húc…”
“Đúng đó… Liên Húc đáng thương quá…”
“Liên Húc đều khóc rồi…”
“Tô Hiểu Cẩm tính tình thật xấu, luôn bắt nạt Liên Húc…”
“…”
Tô Thế Chư nhíu mày. Tô Hiểu Cẩm vẫn luôn không vừa mắt Liên Húc, nhưng Liên Húc dù sao cũng coi như biểu đệ của bọn họ, nếu để mẫu thân biết, e rằng người bị mắng vẫn là hắn.
Tô Thế Chư bước tới kiểm tra Liên Húc, phát hiện nó không sao mới yên tâm.
Đứa nhỏ kia khóc đến mức hai mắt đỏ như mắt thỏ, còn không ngừng nấc lên, giọng khàn khàn nhỏ nhẹ nói: “… Biểu ca… hu hu, Hiểu Cẩm không thích ta…”
Khóe miệng Tô Thế Chư khẽ giật. Bạn thân của mẫu thân hắn thích con gái nhất, luôn nuôi Liên Húc như con gái. Giờ thì hay rồi, động chút là khóc thành một đống.
“Không có, là Hiểu Cẩm không ngoan, Liên Húc tốt nhất, ai lại không thích? Liên Húc ngoan, đừng khóc nữa!”
Liên Húc mím đôi môi xinh đẹp, lén nhìn Tô Hiểu Cẩm một cái, thấy Tô Hiểu Cẩm nhíu mày nhìn mình, tưởng rằng mình càng khiến nàng không thích, lập tức không khóc nữa. Nhưng vừa khóc dữ quá, lúc này không ngừng nấc nhỏ, từng đợt từng đợt khiến người ta xót xa.
Giản Quân bên cạnh thấy Liên Húc không khóc nữa, cơn đau đầu cũng đỡ hơn chút. Ngón trỏ thon dài của hắn chỉ về phía robot xa xa, đôi mắt phượng hẹp dài hơi nheo lại: “Vậy còn chuyện kia là thế nào?”
Robot đó chỉ là robot cảnh giới bình thường, theo bên cạnh trẻ con tuy chủ yếu là chức năng cảnh báo, nhưng dù thế nào cũng không nên bị người ta đánh ngã trực tiếp. Nhìn bây giờ, hình như đã hỏng rồi?
Giản Quân liếc Tô Thế Chư một cái, chẳng lẽ là hắn? Nhưng hộp năng lượng trong robot sao cũng bị lấy đi?
Giản Quân khẽ nhướng mày, đáy mắt lóe lên. Vết tát mờ nhạt trên robot cảnh giới kia là thế nào?
