Chương 041: Truyền thuyết
Tô Hiểu Cẩm bị Giản Tước ném lại trong lớp, Liên Húc lập tức sáng mắt chạy tới, cậu nhìn Tô Hiểu Cẩm, vành mắt đỏ hoe.
Tô Hiểu Cẩm đã biến mất mười một ngày rồi.
Ngày nào cậu cũng đếm, ngày nào cũng thất vọng về nhà hỏi mẹ, mẹ cậu bảo hôm sau đến trường là sẽ gặp Hiểu Cẩm, nhưng hôm sau cậu đến thì Hiểu Cẩm vẫn không có ở đó.
Suốt thời gian này cậu luôn là người đến sớm nhất, vì như vậy khi Hiểu Cẩm đến sẽ thấy cậu đầu tiên.
Mà sáng nay Tô Hiểu Cẩm cuối cùng đã đến.
Một vệt ửng hồng thoáng qua trên mặt cậu, cậu nắm tay Hiểu Cẩm kéo cô về bàn học, rồi dốc hết đống đồ ăn cậu đã tích cóp hơn mười ngày lên trước mặt Tô Hiểu Cẩm. Tô Hiểu Cẩm sáng mắt, mấy ngày nay cô bị đồ ăn do Tô Chấn Thiên và Tiêu Tiến Quân chuẩn bị hành hạ đến khổ sở. Hai ông lớn chuẩn bị đồ ăn căn bản không thể so với Mặc Tức và Tô Thế Chử.
Cô cúi đầu chẳng để ý gì, cứ thế ăn. Tô Hiểu Cẩm ăn vui vẻ, Hạ Kiều Kiều bên cạnh thì tức đến nghiến răng.
Chưa ăn xong, Hạ Kiều Kiều đã bước tới, Liên Húc vội bước ngang chắn trước mặt Tô Hiểu Cẩm, sợ cô ta lại tới quấy rầy.
Hạ Kiều Kiều lập tức đỏ cả vành mắt: “Cậu cứ giúp cô ta mãi là sao?”
Liên Húc hơi nghiêm mặt, giọng nhỏ nhưng nghiêm túc: “Không liên quan đến cậu.”
Mẹ cậu bảo cậu, có cô gái mình thích thì phải tiến lên bảo vệ thật tốt, tuyệt đối không được để cô ấy bị bắt nạt như trước.
Dạo gần đây cậu về nhà bị mẹ hóa trang thành bé gái thử nghiệm mấy lần, tuy bị ép mặc váy nhiều lần, nhưng cậu cũng nhớ mẹ mình đã đứng trước mặt cậu như thế nào.
Hạ Kiều Kiều bĩu môi, suýt nữa thì khóc thành tiếng.
Thấy Tô Hiểu Cẩm vẫn tiếp tục ăn, Liên Húc vẫn cảnh giác nhìn cô ta, cuối cùng cô ta không nhịn được òa khóc.
Đôi mày thanh tú của Liên Húc nhíu lại thành một cục nhỏ, cậu lo lắng nhìn Tô Hiểu Cẩm, Hạ Kiều Kiều khóc to như vậy, liệu có ảnh hưởng đến việc cô ăn không.
Ánh mắt Liên Húc chưa bao giờ che giấu, Hạ Kiều Kiều vừa thấy đã tức đến đỏ cả mắt.
“Tô Hiểu Cẩm!”
Tô Hiểu Cẩm mơ màng ngẩng đầu, liếc cô ta một cái, thấy cô ta tức giận nhìn mình, cũng không hiểu chuyện gì, quay lại cúi đầu ăn tiếp.
Mẹ của Liên Húc đúng là nuôi cậu như con gái, đồ ăn chuẩn bị phần lớn là bánh ngọt và bánh quy, một miếng nhỏ một cái, mỗi loại đều tinh xảo ngon miệng, Tô Hiểu Cẩm ăn không dừng lại được.
Sự phớt lờ của Tô Hiểu Cẩm khiến Hạ Kiều Kiều tức điên, robot cảnh giới bên cạnh bị điều khiển ra ngoài lớp, cô ta trực tiếp tiến lên định ra tay với Tô Hiểu Cẩm.
Liên Húc biến sắc định bước lên ngăn thì một bóng người chắn trước Tô Hiểu Cẩm kín mít, giọng Giản Tước đồng thời vang lên: “Hạ Kiều Kiều, tôi có nên cảnh cáo cô thêm lần nữa không?”
Giản Tước nhíu chặt mày, Hạ Kiều Kiều đúng là muốn chết. Nghĩ đến sức mạnh của Tô Hiểu Cẩm, khóe miệng hắn giật giật, nếu thật sự để cô ta chọc Tô Hiểu Cẩm phát điên, lần này bị xé rách sẽ không phải là bụng robot cảnh giới nữa.
Hạ Kiều Kiều gây chuyện, phiền phức nhà họ Hạ mang đến e rằng còn lớn hơn.
Hạ Kiều Kiều hằn học nhìn Tô Hiểu Cẩm và Giản Tước, giậm chân, quay về chỗ ngồi.
Cả nhà họ Hạ đang bận rộn, ba cô ta dặn đi dặn lại, mẹ cô ta cũng nhắc mãi, cô ta mới chịu ngoan hơn chút.
Giản Tước cúi mắt nhìn Tô Hiểu Cẩm trên chiếc bàn nhỏ, hoàn toàn không bị ảnh hưởng, vẫn ăn vui vẻ, không biết mấy món điểm tâm đó ngon đến mức nào mà khiến đôi mắt cô sáng lấp lánh.
Giản Tước không nhịn được lại nhìn thêm hai lần mấy món điểm tâm.
“Trong giờ học không được ăn đồ ăn.”
Liên Húc ngoan ngoãn gật đầu, thu dọn đồ, lại đưa cho cô ly nước ép tươi.
Thấy Tô Hiểu Cẩm đầy vẻ thỏa mãn, cậu mím môi cười càng vui.
Giản Tước giật giật khóe miệng hai cái rồi bước lên bục giảng.
Mặc Tức gõ gõ mặt bàn trước mặt, nhìn Tô Hiểu Cẩm thỉnh thoảng nhận một miếng điểm tâm từ tay Liên Húc nhét vào miệng, mày khẽ nhíu lại.
Mấy món điểm tâm này tuy ngon, nhưng khó tiêu.
Mặc Đường đứng cách hắn không xa, thấy Mặc Tức nhíu mày, không nhịn được cười khổ, chủ tử nhà hắn dạo này không ổn.
Mèo đen mất rồi, chuyện điều tra cũng nên do bọn họ làm, huống chi là giám sát hành vi của Tô Hiểu Cẩm.
Nhà họ Tô tuy mạnh, nhưng Mặc Đường chắc chắn, họ sẽ không vì một Tô Hiểu Cẩm mà để cả Liên minh Viêm Hoàng đối đầu với Vực Xám.
Bọn họ cũng không phải muốn làm hại Tô Hiểu Cẩm, chỉ cần từ miệng Tô Hiểu Cẩm biết được vài tin tức.
Nhà họ Tô nhượng bộ mới là bình thường.
Nhưng hành vi của Mặc Tức lại khiến hắn không hiểu nổi.
***
Tô Hiểu Cẩm lúc này đang đấu tranh với cây bút trong tay, bút của loài người ngày càng đa dạng, cây bút này là loại khó dùng nhất cô từng thấy.
Đầu bút mềm mại chấm mực nhạt nhòa trên tờ giấy trắng.
Nghe nói đây là thư pháp cổ nhất của Liên minh Viêm Hoàng, cây bút trong tay cô được gọi là bút lông, đầu bút mềm oặt đặt trên giấy, luôn không thể tạo thành dấu vết Tô Hiểu Cẩm muốn.
Tô Hiểu Cẩm không nhịn được trợn tròn mắt, dưới tay đương nhiên không phải giấy thật, chỉ là một loại màn hình được xử lý đặc biệt, sách giáo khoa của mỗi người bọn họ cũng là loại này.
Khi tờ giấy trở nên lem nhem, Tô Hiểu Cẩm ném bút, tức giận ngồi trở lại.
Liên Húc bên cạnh mím môi cười, vô cùng thanh tú xinh đẹp.
Tô Hiểu Cẩm nhìn sang, cũng bị dáng vẻ của đứa trẻ loài người này làm kinh ngạc.
Loài người thật kỳ lạ, rõ ràng là cùng những đường nét như nhau, ghép lại với nhau lại thành bao nhiêu dáng vẻ, có xinh đẹp, có xấu xí, lại có cả những vẻ khiến người ta kinh diễm như vậy.
Liên Húc bị Tô Hiểu Cẩm nhìn đến càng thêm ngượng ngùng.
Mặc Tức nhìn hình ảnh trong máy tính cá nhân, thần sắc cũng có chút kỳ quái.
***
Liên tục năm ngày, ngoài viên năng lượng thạch cấp S thỉnh thoảng được Tô Hiểu Cẩm lấy ra từ nơi không rõ, Tô Hiểu Cẩm không còn chỗ nào khác thường.
Máy tính cá nhân trong tay Mặc Tức đột nhiên thay đổi, hình chiếu trong máy từ cảnh Tô Hiểu Cẩm ngủ trong phòng biến thành hai hình ảnh.
Tô Chấn Thiên và Tô Thế Chử đang liên lạc.
“Ông có điều tra thêm không, sức mạnh huyết mạch của Hiểu Cẩm rốt cuộc có gì đặc biệt, liệu có thể tồn tại ẩn họa không?” Tô Thế Chử hỏi.
Mặc Tức hơi híp mắt, sức mạnh huyết mạch…
Tô Chấn Thiên cũng nhíu mày: “Hình như chỉ cải thiện cấp bậc gen của Hiểu Cẩm, gen của nó vẫn đang tiếp tục tối ưu, ta cho người kiểm tra mỗi ngày.”
Tối ưu cấp bậc gen là chuyện tốt.
Y học tinh tế ngày càng phát triển, tuổi thọ con người cũng không ngừng tăng lên.
Người có cấp bậc gen càng cao, sức mạnh càng lớn, sinh mệnh lực cũng càng mạnh.
Tô Hiểu Cẩm có gen cấp cao, không chỉ thực lực sẽ tăng, cơ thể sẽ tốt hơn, e rằng sinh mệnh lực cũng sẽ tăng cường.
“Truyền thuyết về sức mạnh huyết mạch của nhà ta là từ bao nhiêu năm trước, đến nay còn ghi chép không?” Tô Thế Chử vẫn không nhịn được lo lắng cho an nguy của Tô Hiểu Cẩm.
Chuyện không có tiền lệ như vậy xảy ra trên người Tô Hiểu Cẩm, sao hắn có thể không lo?
Tô Chấn Thiên lúc này thần sắc có chút kỳ quái: “Chỉ là một truyền thuyết, truyền từ đời này sang đời khác, gần như chỉ được người ta nghe như một câu chuyện thần thoại, căn bản không ai coi là thật, ghi chép giấy tờ để lại khi đó cũng đã bị hủy từ lâu.”
...
