Chương 24: Tiến sâu vào núi thám hiểm
Thượng Quan Uyển Nhi nhìn thấy mấy cây khô, bèn lấy rìu ra dùng dị năng chặt cây. Cơ thể còn chưa hồi phục hẳn nên phải từ từ, không thể làm quá sức kẻo tổn hại thân thể.
Trước kia, ở chợ đen cô cũng đã dùng dị năng, nếu không thì chắc chắn không khiêng nổi cái bàn đá. Muốn khôi phục thể lực như xưa, chỉ có thể dựa vào bản thân mà từ từ rèn luyện.
Thượng Quan Uyển Nhi tiếp tục đi về phía trước. Suốt dọc đường không thấy một chiếc lá xanh nào. Thời buổi hạn hán, dược liệu vốn đã khó tìm, không có lá thì không nhận ra được dược liệu. Trên núi thiếu nước, lá cây đều bị nắng làm héo rũ. Chỗ nào có ánh sáng thì trơ trụi, mặt đất chỉ toàn lá rụng và cành khô.
Thế nhưng, sau khi vất vả lắm mới leo được lên đỉnh núi, Thượng Quan Uyển Nhi vẫn cẩn thận phát hiện ra có nước suối trên núi.
Có hai con suối nhỏ vẫn chưa cạn. Đưa tay sờ thử, vậy mà vẫn còn hơi ẩm. Cỏ hai bên bờ suối mọc rất tươi tốt, chứng tỏ dưới lòng đất hẳn vẫn có nước.
Nguồn nước của thôn chính là nước suối trên núi. Đáy các ngọn núi xung quanh đều thông nhau, nước trên núi chỉ chảy xuống dưới, cho nên giếng nước trong thôn vẫn chưa cạn.
Xem ra, Lãnh gia thôn có thể vượt qua nạn đói, mọi người không cần phải ra ngoài tha hương. Lần sau lại đi bán ít lương thực, để dân làng bỏ tiền ra mua, có thể để đại đội trưởng đứng ra. Không thể cho không được, Thượng Quan Uyển Nhi đâu phải thánh nhân, hơn nữa người tốt chẳng dễ làm.
Leo lên tới đỉnh núi mà vẫn chưa gặp con mồi nào, xem ra động vật đều đã vào sâu trong núi. Thượng Quan Uyển Nhi vượt qua một ngọn núi lớn, cuối cùng cũng gặp được hơn mười con gà rừng.
Cô thu hết vào không gian rồi mới đi nhặt trứng, thu hoạch khá phong phú, nhặt được hơn một trăm quả. Thì ra cách đó không xa có một mạch nước nhỏ, xung quanh hẳn còn không ít thỏ rừng. Thượng Quan Uyển Nhi bắt được hai mươi sáu con, lớn nhỏ đều thu hết vào nông trại.
Cô chọn ra một ít trứng gà rừng làm trứng giống, lại dựng cho gà rừng một cái ổ, đặt trứng vào đó để tự ấp nở.
Thượng Quan Uyển Nhi chuyên tìm phía sau núi âm u, vất vả lắm mới tìm được hai cây “bổng chùy”, chính là loại sâm núi hoang thường được nhắc tới.
Môi trường sinh trưởng của chúng vô cùng khắt khe, độ cao, nhiệt độ, độ ẩm đều phải đạt yêu cầu. Không thể để ánh nắng chiếu thẳng nhưng vẫn cần có ánh sáng, thường sinh sôi nhờ phân chim.
Thượng Quan Uyển Nhi cẩn thận đào hai cây sâm núi hoang lên. Cây lớn ít nhất đã hơn một trăm năm, cây nhỏ cũng đã hơn năm mươi năm.
Cô cất hai cây sâm vào kho, đợi lần sau rảnh rồi sẽ chế biến. Loại bảo bối hiếm có này phải giữ lại. Sâm núi hoang quý giá hơn nhân sâm rất nhiều, giá trị dược liệu cao hơn gấp mấy chục lần.
“A a a, phát tài rồi!” Thượng Quan Uyển Nhi hét lớn.
Sau khi trút hết nỗi uất ức trong lòng, bụng cô đói cồn cào, bèn ăn một bát mì ăn liền, tiện thể ăn thêm một bát yến sồi, vừa gặm táo vừa xuống núi về nhà.
Thượng Quan Uyển Nhi đi tới chân núi, lấy sọt ra nhặt ít củi. Về đến nhà thì trời đã gần tối.
“Uyển Nhi, sao cháu về muộn thế?” Mã thẩm đứng ở nhà bên cạnh hỏi.
“Thẩm ơi, cháu thấy thỏ trong núi, vất vả lắm mới bắt được một con, nên mới chậm trễ như vậy.” Thượng Quan Uyển Nhi thò tay vào sọt, xách ra một con thỏ.
“Mau mang thỏ về nhà đi, đừng lấy ra cho người ta thấy.” Mã thẩm cẩn thận nhìn quanh một lượt rồi nói.
“Vâng, mai cháu định lên công xã đổi lương thực. Mã thẩm, nhà thẩm có muốn mua lương thực không?” Thượng Quan Uyển Nhi cố ý hỏi.
“Uyển Nhi, cháu định đi đâu đổi lương thực?” Mã thẩm hạ giọng hỏi.
“Lần trước cháu đi chợ đen, còn nhận một người anh, anh ấy có rất nhiều lương thực, nhưng giá khá đắt, đều là mua giá cao cả.” Thượng Quan Uyển Nhi nhỏ giọng nói.
“Bột ngô, gạo cao lương bao nhiêu một cân? Bột mì trắng và gạo tẻ bán thế nào?” Mã thẩm căng thẳng hỏi.
“Ngũ cốc thô đều một đồng một cân, gạo tẻ và bột mì trắng hai đồng rưỡi một cân.” Thượng Quan Uyển Nhi liếc quanh một lượt rồi nói.
“Thẩm muốn mua hai mươi cân bột ngô, Uyển Nhi có thể mang giúp thẩm không?” Nhà Mã thẩm điều kiện bình thường, mai còn phải ở nhà may quần áo.
“Được ạ, tối mai cháu mang về cho thẩm, đợi cháu về rồi thẩm đưa tiền cho cháu, lần sau cháu sẽ mang tiền cho anh ấy.” Thượng Quan Uyển Nhi nghĩ rất chu đáo.
“Được, vậy cháu về ngủ sớm đi, mai còn phải đi nhiều đường.” Mã thẩm quan tâm nói.
Thượng Quan Uyển Nhi lấy chìa khóa mở cửa. Cái khóa này là thứ đáng giá nhất trong nhà. Cô xách sọt, mò mẫm trong bóng tối bước vào phòng. Trong nhà chỉ có một gian, lại không có đèn dầu. Nếu không có không gian thì chắc chắn sẽ chết đói.
Thượng Quan Uyển Nhi vào không gian tắm rửa trước, còn lấy máy tính ra xem phim. Cô vào bếp nấu một nồi lẩu nhỏ, rót một cốc coca ướp lạnh, ăn uống thật sảng khoái.
Xem xong hai tập phim, cô tắt máy tính đi ngủ. Nằm trong chăn ấm áp, rất nhanh đã chìm vào giấc mộng.
Điện thoại reo lúc bốn giờ rưỡi sáng sớm. Thượng Quan Uyển Nhi dậy đánh răng rửa mặt, mặc quần áo, đi ra đầu thôn lái xe điện lên công xã.
Cất xe điện xong, cô đến chợ đen. Lần này không trang điểm, chỉ quấn khăn quàng cổ, lấy một sọt trứng gà ra bày bán. Bán rất nhanh, một hào một quả. Muỗi dù nhỏ cũng là thịt!
“Này anh kia, dẫn tôi đi tìm lão đại của các anh.” Thượng Quan Uyển Nhi vừa mở lời, mắt người đó đã sáng rực lên.
“Vâng ạ, lão đại của bọn tôi cũng vừa mới dậy.” Người đàn ông cung kính đi trước dẫn đường.
Người đàn ông vẫn gõ cửa mấy cái. Lần này ám hiệu hình như đã đổi. Cửa sân mở ra, vẫn là người đó, nhìn thấy Thượng Quan Uyển Nhi thì sững người.
“Lão đại của các anh đâu? Gọi ông ta ra đây.” Thượng Quan Uyển Nhi nói xong, bèn tìm chỗ ngồi xuống.
“Ai tìm tôi?” Lão đại bước ra hỏi.
“Tôi tìm ông. Có bột ngô, gạo cao lương, dầu hạt cải, mật ong, trà, thuốc lá, hoa quả và cá. Những thứ này ông có cần không?” Thượng Quan Uyển Nhi cười hỏi.
“Tôi đều cần. Cô nương tốt bụng, tôi đi lấy tiền ngay đây.” Nói xong, ông ta chạy vào trong phòng.
Hai người thương lượng xong giá cả và số lượng, vẫn hẹn một tiếng sau ở chỗ cũ. Thượng Quan Uyển Nhi cầm tiền rời đi trước, cất đồ xong đợi hai mươi phút, nghe thấy tiếng xe tải thì rời đi.
Lão đại chợ đen tên là Phan Phú Quý, nhìn thấy những thứ này thì bật cười thành tiếng. Có thể mang đi biếu các lãnh đạo, như vậy sẽ không ai dám đến kiểm tra chợ đen nữa.
