Chương 16: Thần thú Quỳ Ngưu
Trong phòng, hai người uống rất nhiều rượu, nói chuyện rất nhiều. Thời gian ở bên nhau tuy ngắn, nhưng kỳ lạ thay họ có cảm giác đã quen biết từ lâu, có lẽ đó là cái gọi là nhất kiến như cố.
A Diệu uống xong, đưa tay ra cười nói: “Đừng lề mề nữa, nếu tôi mất ý thức, cậu đừng có ăn tôi, để lại cho tôi cái toàn thây.”
“Đệch”, Lạc An cười mắng: “Cút.”
Máu từ cánh tay A Diệu chảy vào miệng Lạc An. Đây là lần đầu anh chuyển hóa người khác, không căng thẳng mới là giả.
Lạc An ngẩng đầu nhìn A Diệu hỏi: “Cảm giác thế nào?”
“Không cảm giác gì, hơi chóng mặt, hình như thấy một không gian, nhiều mặt nạ lắm.”
Đột nhiên, đầu óc Lạc An như vũ trụ nổ tung, những chiếc mặt nạ trong thức hải bắt đầu xoay chuyển điên cuồng. Nhưng đã có kinh nghiệm từ lần chuyển hóa Tu La, lần này Lạc An rất thuần thục, lặng lẽ nhìn những chiếc mặt nạ trong thức hải xoay từ nhanh đến chậm, cuối cùng một chiếc mặt nạ đầu bò màu hoàng kim dừng lại trước mặt Lạc An.
“Cái gì thế này?” Phía sau vọng đến một giọng nói. Lạc An vội quay đầu lại, ngạc nhiên hỏi: “Sao cậu lại ở trong thức hải của tôi?”
A Diệu mặt mày ngơ ngác: “Tôi cũng không biết, chóng mặt, rồi nhắm mắt một cái là vào đây.”
Lạc An hít một hơi thật sâu, xem ra người bị mình chuyển hóa sẽ không mất ý thức. “Cậu chạm vào cái mặt nạ này đi.”
A Diệu nhìn chiếc mặt nạ trong thức hải, tò mò hỏi: “Đây là gì? Ơ, không phải đó là cái mặt nạ cậu đã đeo lần trước sao?”
“Ừ, đeo những mặt nạ này sẽ có năng lực khác nhau, nhưng tôi chưa kích hoạt được mặt nạ nào khác. Cậu thử xem có đeo được cái này không.” Lạc An chỉ chiếc mặt nạ hoàng kim trước mặt.
A Diệu làm theo. Khoảnh khắc A Diệu chạm vào mặt nạ hoàng kim, trong thức hải bỗng vang lên tiếng sấm chói tai, toàn bộ không gian lấp lánh tia chớp màu hoàng kim. Theo đó, mặt nạ hoàng kim hóa thành một tia chớp sáng chói, tràn vào lồng ngực A Diệu. Vô số tia chớp quấn quanh người A Diệu, rồi từ từ yếu dần, cuối cùng hình thành một hình xăm mặt nạ hoàng kim trên ngực hắn.
Sau đó, hai người bị truyền ra khỏi thức hải. Lạc An nhảy một cái đến bên A Diệu, xé áo hắn ra để nhìn ngực.
“Để tôi tự làm, để tôi tự làm! Mẹ nó, cậu đừng xé! Đệch!” Cả hai kích động nhìn mặt nạ đầu bò hoàng kim trên ngực A Diệu.
“Là Quỳ.” A Diệu nói: “Ngay khoảnh khắc nó vào cơ thể tôi, tôi đã biết mọi thứ về nó. Thần thú Quỳ Ngưu, điều khiển loại sấm sét màu hoàng kim này.”
Nói xong, hắn từ từ xòe tay, vô số tia sét nhỏ lấp lánh trong lòng bàn tay, cuối cùng ngưng tụ thành một quả cầu sét nhỏ.
“Xem ra những người bị tôi chuyển hóa đều có thể vào thức hải của tôi lấy mặt nạ và nhận được năng lực tương ứng.” Lạc An thận trọng nói: “Sau này không thể tùy tiện chuyển hóa nữa, không thì mình không còn mặt nạ mà dùng.”
“Mỗi người chỉ lấy được một cái. Sau khi ra khỏi thức hải của cậu, tôi đã mất cảm ứng với nó rồi. Cậu có nhiều mặt nạ thế, sợ gì?” A Diệu kích động nhìn luồng điện trong tay, chẳng thèm ngẩng đầu trả lời.
Nghe A Diệu nói, Lạc An có hiểu biết mới về thức hải.
Hai người lại nằm lên sofa bàn bạc bước tiếp theo. Dù đã thức tỉnh cũng chưa đủ, thức tỉnh chỉ là bước đầu.
Muốn tăng thực lực, cần có phương pháp tu luyện tương ứng và võ kỹ hỗ trợ.
“Cấp ba sẽ dạy pháp môn tu luyện sơ cấp, nâng cao năng lực thức tỉnh của chúng ta, nhưng xa không cứu được gần.” A Diệu vỗ vai Lạc An, nghiêm túc nói: “Cảm ơn, nếu không có cậu, có lẽ cả đời tôi cũng không thể thức tỉnh. Cậu đã cho tôi nhiều khả năng hơn trên con đường tương lai.”
“Đừng sến quá.” Lạc An phủi tay A Diệu, cười nói: “Tương lai chắc chắn nhiều nguy hiểm, có người kè kè bên cạnh có thể đi xa hơn.”
A Diệu gật đầu, thế giới của người thức tỉnh càng nguy hiểm hơn. “Dù sau này thế nào, cậu vẫn là anh em của tôi. Gặp nguy hiểm, hai anh em ta cùng nhau chịu. Tôi, A Diệu, sẽ không phản bội anh em.”
Duyên phận thật kỳ diệu, có người rõ ràng mới quen không lâu, nhưng đã có thể gửi gắm tính mạng cho nhau. Ai có thể ngờ được rằng, trong tương lai, hai người trong số “Ngũ đại hung thú” nổi danh thiên hạ, lại đang cùng nhau mơ về tương lai trong căn phòng tồi tàn này.
····································
Sáng hôm sau dậy, Lạc An liền kéo A Diệu đến quán net.
Trên mạng có rất nhiều giáo trình tu luyện cơ bản, họ cần bắt đầu tu luyện. Dù chưa chắc có ích, nhưng còn hơn ngồi chờ chết.
Tuy Lạc An và A Diệu đã thức tỉnh, nhưng muốn phát huy toàn bộ uy lực của kỹ năng thức tỉnh, họ phải nắm vững pháp môn tu luyện, nâng cao cường độ cơ thể và tích lũy đủ khí.
Khí là nền tảng chống đỡ kỹ năng thức tỉnh, ngoài ra còn có võ kỹ. A Diệu tuy đã nắm được sấm sét, nhưng không có khí chống đỡ thì căn bản không thể phát huy được uy lực đúng nghĩa của sấm sét.
Giống như trong tiểu thuyết võ hiệp, vừa phải có chiêu thức (võ kỹ) lại vừa phải có tâm pháp nội công (pháp môn tu luyện).
Pháp môn tu luyện cơ bản trên mạng có, nhưng võ kỹ thì không bao giờ truyền ra ngoài. Dù có vào học cấp ba, võ kỹ học được cũng là cấp thấp nhất.
Tuy mỗi trường cấp ba có võ kỹ hơi khác nhau, nhưng đều có một điểm chung: tuyệt đối không truyền ra ngoài. Nếu phát hiện có người tự ý truyền lại, sẽ bị nhốt vào tù.
Vì vậy, trên mạng tra được nhiều nhất cũng chỉ là một chiêu nửa thức, không phải hệ thống hoàn chỉnh, đương nhiên chẳng có ích gì.
Lạc An tuy là học sinh dốt, nhưng cũng biết rằng, bất kể là pháp môn tu luyện hay võ kỹ, thế giới này đều chia làm hai loại: một là võ kỹ hiện đại, hai là cổ võ kỹ. Võ kỹ hiện đại còn được gọi là nghĩ thú kỹ, phần lớn do người thức tỉnh hiện đại mô phỏng dã thú hoặc chuyển hóa thú mà lĩnh ngộ ra. Còn cổ võ kỹ là thứ đã được lưu truyền từ trước đại tai họa.
Tuy trước đại tai họa, võ công thế gian chỉ là những động tác cường thân kiện thể, chủ yếu là hoa chiêu, nhưng sau đại tai họa người ta mới phát hiện: không phải cổ võ không có uy lực, mà là cổ võ cần có khí mạnh mẽ làm nền tảng.
Mấy trăm năm trước đại tai họa, vì một số nguyên nhân, con người đã không thể tu luyện ra khí mạnh mẽ, nên cổ võ mới suy tàn.
Nhưng sau đại tai họa, người thức tỉnh có thể thông qua pháp môn tu luyện đặc biệt để tu luyện ra khí mạnh mẽ, cổ võ kỹ một lần nữa được phát dương quang đại. Chỉ tiếc là, sau đại tai họa và mấy trăm năm dung hợp dân tộc, thời gian trôi qua, đã xuất hiện sự đứt gãy văn hóa.
Hai trăm năm sau đại tai họa, loài người sống còn còn khó, lấy đâu thời gian học văn hóa? Chữ viết trước đại tai họa hiện chỉ có vài học giả miễn cưỡng nhận ra, còn với những chữ cổ hơn như giáp cốt văn hay văn ngôn, cả thế giới cũng chẳng tìm ra mấy người có thể phiên dịch.
Còn Lạc An thì hoàn toàn không gặp vấn đề này. Đối với một người đã tồn tại trước đại tai họa như anh, dù không nghiên cứu sâu về cổ văn, nhưng cơ bản vẫn có thể phiên dịch được.
Đây chính là một ưu thế khác của anh.
