Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Vua Mặt Nạ Thời Hỗn Mang > Chương 3

Chương 3

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 3 có bản audio.

Chương 3: A Diệu

 

Lạc An lao vào tòa nhà học, ngược dòng với vô số học sinh hoảng loạn chạy ra ngoài, khó khăn lắm mới lên được tầng 5.

 

Đó là lớp của Lạc An. Hành lang đầy vết máu, do học sinh giẫm đạp lên nhau mà thành.

 

Buồn cười thay, lúc này người chuyển hóa vẫn đang thả sức truy sát các bạn học lao ra khỏi tòa nhà.

 

Người chuyển hóa càng ăn nhiều người, cơ thể càng to lớn. Mới vài phút trôi qua, nó đã cao hơn hai mét, và cái bọc sau lưng đã biến thành hai tay.

 

Con quái vật lớn có bốn tay này tàn sát không kiêng nể gì, cái miệng đầy máu không ngừng nhai nuốt thịt người.

 

Học sinh chạy ra từ bên trong tòa nhà gần như tự đi tìm chết.

 

Thấy lao ra ngoài đã vô vọng, Lạc An cố gắng len lỏi qua đám đông, cuối cùng cũng lên được tầng 5.

 

Lúc này, vô số học sinh chen chúc trên hành lang muốn đi xuống thang, thậm chí nhiều người bị đẩy rơi khỏi hành lang.

 

Lạc An liếc mắt thấy các bạn cùng lớp mình cũng ở trong đó, dưới sự dẫn dắt của cô chủ nhiệm Phương, đi trong dòng người.

 

“Lớp 15, cút hết vào lớp cho tao, ngay lập tức.”

 

Lạc An gầm lên, vừa hét vừa chen về phía trước. Cuối cùng cũng chen được đến trước mặt cô Phương, không thèm để ý danh phận thầy trò, túm thẳng cô Phương và một học sinh khác lên.

 

“Muốn chết thì cứ xuống đi, không thấy người chuyển hóa đang chờ các em ở dưới hay sao?”

 

Lạc An một tay xách một người, vừa mở đường, vừa dùng chân đạp ngược những bạn cùng lớp đang cố đi xuống.

 

“Các em ơi, đừng chen, trật tự vào lớp từng người một.” Cô Phương cũng tỉnh táo lại, vẫy tay chỉ huy học sinh vào lớp.

 

Người chuyển hóa đang tàn sát bên dưới, cô Phương cũng biết xuống đó là mười mươi chết chắc.

 

Tốn hết sức chín trâu hai hổ, Lạc An và cô Phương cuối cùng đã gọi được phần lớn học sinh lớp mình về lớp.

 

Cô Phương vẫn chưa chịu từ bỏ, muốn gọi các lớp khác về, nhưng rõ ràng chỉ có học sinh lớp mình mới nghe lời cô.

 

“Tất cả con gái, trốn ra phía sau. Con trai cùng tôi dùng bàn ghế chặn cửa sổ và cửa chính, kéo rèm xuống, không được phát ra tiếng động.”

 

Lạc An bước vào lớp, đóng cửa lại, bắt đầu chỉ huy các bạn phòng thủ đơn giản.

 

“Ừm… Lạc An, cậu có thể thả tôi ra được không?” Một giọng yếu ớt bên cạnh vang lên.

 

Lúc nãy tình huống quá cấp bách, Lạc An không để ý người mình xách lên chính là lớp trưởng Tô Khương Nam.

 

Lúc này mặt cô đỏ bừng nhìn Lạc An, bởi vì cậu đang nắm cổ áo ngay trước ngực cô.

 

“Khục.” Lạc An ngượng ngùng thả Tô Khương Nam ra.

 

“Xuống dưới bây giờ là đi tìm chết. Người chuyển hóa đang chờ các cậu ở dưới kia. Chỉ cần chúng ta trốn kỹ, đợi đến khi Đội hành động X tới, chúng ta sẽ được cứu.”

 

“Mọi người nhanh lên, nhất định phải chặn kín cửa sổ và cửa chính. Lili đừng khóc nữa, qua đây phụ một tay.” Tô Khương Nam cũng giúp sức tổ chức.

 

Dù sao cô cũng là lớp trưởng kiêm hoa khôi lớp, nhiều bạn nam đang trốn ở phía sau run rẩy cũng bắt đầu giúp đỡ. Trước sinh tử, không cần nói nhiều, chẳng mấy chốc bàn ghế đã được kê thành một phòng tuyến.

 

Tuy chắc chắn không thể chống lại người chuyển hóa, nhưng nó an ủi được tất cả mọi người.

 

“Lạc An, tụi mình có chết không?” Tất cả học sinh đều co ro trong góc, lắng nghe tiếng ồn ào ngoài cửa sổ. Nhiều bạn nhát gan bắt đầu khóc thút thít.

 

Tô Khương Nam ngồi xổm sau lưng Lạc An, nắm vạt áo cậu khẽ hỏi.

 

Tuy cô không khóc, nhưng toàn thân run lên cho Lạc An thấy cô rất sợ.

 

Dù sao cũng chỉ là những đứa trẻ mười mấy tuổi, lần đầu đối mặt với tình huống thế này, không tè ra quần đã là tốt lắm rồi.

 

Không hiểu sao Lạc An, người thường ngày không lộ liêu, giờ phút này lại cho cô một cảm giác an toàn vô cùng. Cậu có sự bình tĩnh và chín chắn vượt xa lứa tuổi.

 

Lạc An không màng hình tượng ngồi bệt xuống đất, an ủi: “Chết gì mà chết, Đội hành động X sắp đến rồi. Vừa nãy tôi đã đưa Tiểu Lộc ra ngoài báo cảnh sát, chắc sắp tới nơi rồi.”

 

Nghe lời Lạc An, tiếng nức nở xung quanh cuối cùng cũng nhỏ hơn. Lúc này họ mới để ý Tiểu Lộc không có trong lớp.

 

Tô Khương Nam nhìn bóng lưng Lạc An, tự dưng có cảm giác an toàn vững chãi, quay sang an ủi các bạn nữ bên cạnh.

 

Lạc An nhắm mắt lại, nhìn chiếc mặt nạ trong đầu, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng khó tả.

 

Rõ ràng mình là người chuyển hóa, sao lại chẳng có chút năng lực nào?

 

Chiếc mặt nạ trong thức hải của Lạc An đến giờ vẫn chưa nghiên cứu ra được gì.

 

············································

 

Tiếng la hét ngoài cửa sổ bắt đầu nhỏ dần.

 

Rõ ràng những người còn lại cũng biết lao ra ngoài sẽ chết, nên tìm chỗ ẩn nấp, hoặc có người may mắn lao ra mà không chết cũng chạy xa rồi.

 

Nhưng điều này cũng có nghĩa người chuyển hóa có thể sắp đi vào tòa nhà để săn mồi, đó không phải tin tốt.

 

“Kít…” Điện thoại của Tô Khương Nam reo. Cô vội vàng bắt máy, nghe một lúc rồi đưa cho Lạc An. Là Tiểu Lộc.

 

“Anh Lạc, anh không sao chứ?” Giọng Tiểu Lộc lo lắng vang lên.

 

“Em đã báo cảnh sát rồi, nhưng Đội hành động X gần nhất không tới được, vì những nơi khác cũng xảy ra chuyển hóa. Bây giờ phải điều Đội X7 đến trường, mà còn nửa tiếng nữa mới tới.”

 

Lạc An cúp máy, cau mày. Cậu đi tới cửa, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

 

Lúc này, cô Phương đã ra ngoài chỉ huy các lớp khác. Trong lớp, mọi người đều lấy cậu làm trung tâm, cậu là chỗ dựa của những người này, nên cậu không thể gục ngã.

 

“Đội hành động X tới chưa?” Tô Khương Nam lo lắng hỏi.

 

“Sắp rồi.” Lạc An xoa mặt, trả lời với vẻ bực mình.

 

“Cốp cốp cốp.” Những tiếng động trầm vọng vang lên, là tiếng bước chân của người chuyển hóa.

 

Nghe giọng, nó đã vào tòa nhà.

 

Một lát sau, tiếng la hét lại vang lên lần nữa. Ngoài cửa sổ bắt đầu náo loạn, tiếng chạy, tiếng cầu cứu vang lên không ngớt.

 

Càng khiến người ta lạnh lòng là, nhiều người hoảng loạn chạy lên tầng trên. Lạc An thậm chí nghe thấy tiếng học sinh dưới lầu đập cửa cầu cứu.

 

Lúc này, thứ duy nhất Lạc An dựa vào là thể chất hơi tốt hơn người thường, nhưng để đối kháng với người chuyển hóa thì chắc chắn chưa đủ.

 

Phải có vũ khí. Lạc An quay sang nhìn quanh lớp, chẳng có dụng cụ gì dùng được.

 

Lạc An chợt nhớ, trong ký ức, thằng nhóc A Diệu lớp 8 chắc chắn có đồ.

 

Thằng đó là đầu trùm hỗn xược trong toàn trường, nghe nói trong lớp để sẵn mấy cây hung khí.

 

Lớp 8 với lớp 15 không xa nhau, đều ở tầng 5.

 

Lạc An quay sang nói với Tô Khương Nam: “Tôi sang lớp 8 mượn dao, cậu đóng chặt cửa.”

 

Tô Khương Nam khóe mắt ngấn lệ, dặn dò: “Cậu mau quay về, tôi… tôi sợ.”

 

Lạc An mở cửa, nhẹ nhàng chạy về phía lớp 8.

 

Hầu hết học sinh tầng 5 đã chạy ra ngoài, hoặc chết hoặc đào thoát khỏi trường, nên lúc này mỗi lớp chỉ còn một số ít người.

 

Lớp 8 cũng giống lớp 15, là một trong số ít lớp đã dùng bàn ghế phòng thủ đơn giản.

 

Lạc An gõ cửa lớp 8. Bên trong chỉ có hơn chục người.

 

Rõ ràng vừa nãy họ không chạy theo đám đông.

 

A Diệu ngồi hút thuốc trên bệ cửa sổ, tò mò nhìn Lạc An.

 

“Mày qua đây làm gì? Lớp mày phòng thủ xong rồi à?”

 

A Diệu so với Lạc An, cao hơn một cái đầu. Mới 16 tuổi nhưng cao 1m8, tráng như con bò mộng, lại còn rất đẹp trai, đầy vẻ đàn ông. Tay cầm dao ngắn, cảnh giác nhìn Lạc An.

 

Dù sao, trong giờ nguy hiểm, lòng người không thể thử thách được.

 

“Mượn dao.” Lạc An cũng không biết A Diệu có cho mượn không, nếu không cho, cậu không ngại cướp một cây.

 

Cả hai tuy hợp xưng là Song Ác của Nhị Trung, nhưng không có nhiều giao thiệp với nhau.

 

A Diệu liếc qua đám đàn em của mình. Tuy thường ngày đều là lưu manh gây chuyện trong trường, nhưng lúc này cũng sợ hãi không ít, nhiều thằng cầm dao còn run.

 

Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, A Diệu nói: “Được, nhưng tao có điều kiện.”

 

“Lớp tao có ít người quá, chúng ta nhập lại với nhau đi. Đông người thì cơ hội sống sót sẽ lớn hơn, hơn nữa bọn tao có dao.”

 

Lạc An biết ý A Diệu. Lớp 15 đông người, người chuyển hóa mà ăn, chưa chắc đã nhắm vào mười mấy đứa bọn họ để ăn.

 

Bọn họ có tự tin chạy xa hơn đám học sinh lớp 15 hù chết khiếp kia.

 

Nói thẳng ra, là muốn cho người lớp 15 làm bia đỡ đạn, nhưng bây giờ không có nhiều thời gian để thương lượng.

 

Gật đầu, Lạc An nhận lấy con dao từ tay đàn em của A Diệu, vẫy tay bảo mọi người cùng đi vào lớp 15.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi