Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Vua Mặt Nạ Thời Hỗn Mang > Chương 42

Chương 42

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 42 có bản audio.

Chương 42: Trốn chạy

 

Phía bên kia, Đại Trùng mang theo xấp tiền còn nóng hổi về khu ổ chuột, bắt đầu chiêu binh mãi mã. Đầu tiên, hắn liên hệ với vài tên lôi tử là người thức tỉnh ở ngoại thành.

 

Tiền nhiều, hắn chuyển một khoản cho chúng, sắp xếp chúng vào thành tìm chỗ nằm vùng chờ lệnh, rồi lại liên hệ với đám dân xã hội đen từng đi theo mình cũng tạm ổn.

 

“Anh, nhiều tiền thế này, mua cả trăm cô vợ cũng được ấy chứ,” một tên đàn em luôn đi theo Đại Trùng hào hứng nhìn xấp tiền nóng hổi Đại Trùng mang về.

 

“Đại ca, chúng ta sắp bay lên rồi!”

 

Tâm phúc của Đại Trùng, Tiểu Huy, mừng thay cho mọi người: “Người ta đi lên, ai chẳng muốn sống tốt hơn?”

 

“Sếp của chúng ta chiệu lực, giúp chúng ta kiếm được một cơ hội. Trụ vững được, sau này trên đất Tương Phủ có chỗ cho chúng ta.” Đại Trùng hơi phấn khích ra lệnh: “Nhưng trên cũng giao nhiệm vụ: trong ba ngày phải bắt Lão Đao quỳ trước cửa quân tuần phòng. Có ý kiến gì không? Nói xem, làm sao để Lão Đao chịu thua?”

 

“Vợ con hắn đang trong tay chúng ta, cứ thẳng tay xử chúng đi!” Một tên đàn em lắc con dao trong tay.

 

“Sếp lớn dặn đừng làm khó hai mẹ con đâu.”

 

Tiểu Huy lo lắng nói. “Sếp lớn” hắn nhắc tới dĩ nhiên là Lạc An.

 

“Chính là vấn đề này. Sếp nói không được động đến hai mẹ con, nhưng Sư trưởng Chu bảo bằng mọi giá phải bắt được Lão Đao.” Đại Trùng đi đi lại lại trong phòng.

 

“Đại ca, em có cách rồi. Chúng ta làm thế này…” Tiểu Huy bước tới ghé sát tai Đại Trùng nói nhỏ.

 

Tối hôm đó, tại nơi ẩn náu bí mật của Đại Trùng – căn hầm trong một căn nhà cấp bốn thấp lè tè – vợ Lão Đao là Đỗ Tương Nga run rẩy ôm chặt con trai, nghe tiếng lưu manh ở tầng trên ồn ào nhậu nhẹt.

 

Hầm tối ẩm thấp, không một tia sáng. Đám lưu manh trên mặt đất đã uống hơn hai tiếng đồng hồ.

 

Bỗng nghe thấy tiếng một thằng than phiền: “Này, mày nói xem thằng chó chết Lão Đao sao còn chưa lòi ra? Có phải nó bỏ rơi vợ con rồi không?”

 

“Chắc thế rồi. Bị chúng ta bắt được, nó muốn chết cũng khó. Đậu má, khổ thân chúng ta phải ngồi trong căn nhà rách này, còn lộ gió nữa. Đúng là muốn tìm con mẹ nào đó địt nhau trong chăn cho ấm. Ha ha.”

 

“Mày bỏ cái ý đó đi. Trên đã dặn, việc chưa xong, chúng ta không được bước ra khỏi cửa. Mẹ kiếp!” Một giọng thô lỗ chửi.

 

“Này, chúng ta không ra ngoài tìm gái được, nhưng ở đây có sẵn đấy thôi?” Một giọng đê tiện nói: “Đậu má, lúc bắt vợ Lão Đao, tao thấy rồi, mặt mũi cũng ngon đấy. Chơi không?”

 

Dưới hầm, Đỗ Tương Nga run rẩy ôm con co người vào góc tường.

 

“Cái… không ổn đâu.”

 

“Sợ gì? Anh em đều ngủ say rồi. Chúng ta xử lý nhanh gọn. Đi, đi.” Giọng đê tiện thúc giục.

 

Cửa hầm mở ra, ánh sáng chiếu vào. Hai bóng người vạm vỡ đứng ở cửa.

 

“Đậu má, thằng chồng mày hại chúng tao không thể ra ngoài tìm gái. Vậy lấy mày giải khát cũng chẳng sai.”

 

“Đừng… van xin các anh, tha cho tôi. Tôi lạy các anh.” Người phụ nữ khóc lóc van xin.

 

“Chết tiệt, khóc cái gì? Tí nữa cho mày sướng.” Tên đàn ông lao tới như hổ đói, ấn chặt người phụ nữ.

 

“Buông tôi ra! Buông tôi ra!”

 

Đỗ Tương Nga giãy giụa điên cuồng. Tên đàn ông ốm nhom với giọng đê tiện cả người đầy mùi rượu, nhất thời không khống chế được cô, vội quay ra sau kêu: “Lại đây phụ một tay, đừng để đánh thức người khác.”

 

Tên đàn ông vạm vỡ phía sau bước nhanh tới, sắp đè lên người phụ nữ. Con trai Lão Đao khóc lóc đập tay vào cánh tay hắn. Người phụ nữ nằm dưới đất, áo đã bị xé rách một nửa, hai tay trong bóng tối mò mẫm điên cuồng.

 

Trong cơn hỗn loạn, cô sờ thấy khẩu súng lục giắt bên hông tên đàn ông. Là vợ lôi tử, cô đã thấy súng, cũng biết dùng. Lúng túng, con trai Lão Đao cắn một phát vào tay tên đàn ông kia. Hắn đau quá thả cô ra, nhấc đứa bé lên định đánh. Mất đi một người đàn ông đè lên, cô nhanh chóng rút khẩu súng của tên đàn ông đê tiện, nhắm vào ngực hắn, bùm bùm hai phát.

 

Tên đàn ông đê tiện trợn mắt, khó tin ôm bụng, cũng buông tay đang ghì cô ra, ngã xuống đất thở dốc.

 

Tên đàn ông vạm vỡ thấy vậy ném đứa bé, lao vào người phụ nữ. Một tiếng súng nữa vang lên. Hắn loạng choạng ngã nhào xuống đất.

 

Hầm tối om, người phụ nữ không biết tên đó chết chưa. Cô vội vã ôm con, thận trọng chạy ra khỏi hầm. Trong phòng chất đầy chai lọ, mấy gã đàn ông nằm la liệt dưới đất.

 

Đỗ Tương Nga ra hiệu suỵt với con trai, mở cửa phòng, ôm con chạy vội ra ngoài.

 

Chạy được vài trăm mét, sau lưng mới vọng tới tiếng quát giận dữ: “Con mồi chạy rồi! Nhanh, nhanh, đuổi!”

 

Khu ổ chuột không có đèn đường, đường xá quanh co khúc khuỷu. Vợ Lão Đao ôm con len lỏi rời khỏi khu vực này.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi