Chương 98: Phục kích
“Tiểu Ngũ, Tiểu Lục, mở cửa.”
Lỗ Hồ Tử đứng trong sân, bình tĩnh chỉ huy đàn em.
Tiểu Ngũ và Tiểu Lục đều là người thức tỉnh dưới trướng Lỗ Hồ Tử, ở cấp nhị thức, trong đội cũng là tiểu đầu mục.
Nghe lệnh của Lỗ Hồ Tử, Tiểu Ngũ đấm một quyền vào cánh cửa nặng nề của nhà kho.
“Để tôi.” Tiểu Lục kéo Tiểu Ngũ ra, rút thanh đại đao cao ngang người trên lưng, bổ liên tiếp hơn chục nhát, cuối cùng chặt được một lỗ lớn trên cửa kho.
“Anh, chúng ta vào tìm.” Tiểu Lục sốt ruột chui vào lỗ hổng.
Đàn em của Lỗ Hồ Tử có trật tự chia làm năm tổ, hai tổ canh cửa chống lại đàn em nhà họ Ân đang vây quanh bên ngoài, những người khác vây quanh cửa kho chờ đợi.
“Em ơi, tìm thấy chưa?” Tiểu Ngũ đứng ở cửa nhìn vào nhà kho tối đen, gọi một tiếng.
Trong kho im lặng như tờ, không nhận được hồi âm của em, Tiểu Ngũ trong lòng bỗng dấy lên bất an.
Gọi thêm vài câu vẫn không ai đáp, Tiểu Ngũ quyết tâm cũng chui vào.
“Anh, có gì đó không ổn.” Đại Khoan đứng cạnh Lỗ Hồ Tử nghi hoặc nói.
Lỗ Hồ Tử lúc này cũng cảm thấy có vấn đề. Với thực lực tứ thức, dù không vào trong, hắn cũng có thể cảm ứng được tình hình bên trong nhà kho, nhưng hiện tại khí của hắn căn bản không thể xuyên qua nhà kho.
“Anh, có phục kích, chạy mau!”
Giữa lúc mọi người đang nghi hoặc, Tiểu Ngũ từ trong lỗ thò ra nửa người, toàn thân đẫm máu, vẫy tay với Lỗ Hồ Tử.
“Két két két.” Tiếng mở cửa chói tai vang lên, cửa kho từ từ kéo lên.
Khuôn mặt cười gằn của Ân Thọ từ từ hiện ra trước mắt mọi người.
Ân Thọ mặc âu phục, đầu chải ngược, hung tợn nhìn Lỗ Hồ Tử và A Diệu.
“Cuối cùng cũng đến, ha ha.” Ân Thọ hai tay đút túi bước ra khỏi kho, phía sau là đông đảo người thức tỉnh.
“Là bẫy!” Lỗ Hồ Tử lập tức phản ứng, “Đưa thằng nhỏ đi trước.”
Lỗ Hồ Tử đưa tay kéo A Diệu ra sau lưng, nói với Tào Luân.
“Đi, đi đâu?” Lối ra cũng đã bị người thức tỉnh vây kín. Vu Thúc với hai mái tóc đã điểm bạc đứng trong đám đông cười nói.
“Lão tử vì bắt mày, toàn bộ đầu mục của Ân gia ở ngoại thành đều đến đây. Hôm nay mày chết chắc.” Ân Thọ bước ra khỏi kho, đàn em sau lưng hiểu ý mang đến một cái ghế.
“Hôm nay tao sẽ nhìn tụi mày chết ở đây.” Ân Thọ ngồi xuống, vắt chân, cười nham hiểm nhìn A Diệu.
“Mày xé cái đầu của Khải Minh, hôm nay tao sẽ đập nát đầu mày.” Ân Thọ hận không thể ăn tươi nuốt sống A Diệu.
“Mày tính là cái thá gì?” Lỗ Hồ Tử đối mặt với tình thế nghiêm trọng như vậy cũng không hề hoảng sợ, nói với A Diệu: “Chạy ra ngoài, đừng lo cho bọn anh.”
A Diệu nhìn ánh mắt của Lỗ Hồ Tử, trong lòng đau xót. Như thể nhìn thấy Nửa Tai, nếu Lỗ Hồ Tử lại vì hắn mà chết, A Diệu thực sự sẽ sụp đổ.
“Đại ca, chuyện do em gây ra, có ngã em cũng chịu, nhưng không thể liên lụy đến anh. Anh dẫn người xông ra đi.” A Diệu bước ra từ sau lưng Lỗ Hồ Tử, nhìn về phía Ân Thọ.
“Ân Khải Minh là lão tử giết, đậu mẹ mày! Mày có gan thì tự mình đến báo thù cho con mày.” A Diệu rút dao quân đội Nepal ra, giơ ngón giữa về phía Ân Thọ.
“Họ Ân kia, mày dám động đến nó, Lão Cửu nhất định sẽ giết mày.” Lỗ Hồ Tử thấy A Diệu đỏ mắt có vẻ hơi bốc đồng, vội vàng la lên.
Sự đã đến nước này, người duy nhất khiến nhà họ Ân kiêng nể chỉ còn Lão Cửu, nhưng lúc này Lão Cửu căn bản không ở Tương Phủ, chờ hắn đến thu xác cũng không kịp.
“Má, lão tử mất con, đừng nói Lão Cửu, mẹ nó ai đến cũng vô dụng. Chém bọn chúng cho tao.” Ân Thọ trừng mắt nhìn Lỗ Hồ Tử gầm lên.
Hôm nay nếu là Ân Lộ thì có thể nể mặt Lão Cửu, nhưng Ân Thọ là tên điên hiếm có trong nhà họ Ân, làm việc không kiêng dè gì, chỉ một lòng muốn báo thù cho con.
Trong tình huống này, Lỗ Hồ Tử cũng biết chỉ còn cách liều mạng, dùng toàn lực đánh giết thẳng về phía Ân Thọ.
Kỹ năng thức tỉnh của Lỗ Hồ Tử là trọng lực. Theo khí của hắn triển khai, mọi người trong trường lập tức cảm thấy trọng lực tăng lên gấp mấy lần, động tác đều chậm lại.
Nhưng Lỗ Hồ Tử lao tới như hổ xuống núi lại bị người nửa đường chặn lại. Vu Thúc mặc trường sam không bị ảnh hưởng bởi trọng lực của Lỗ Hồ Tử, nhanh hơn một bước, cây gậy trong tay vung ngang, đối đầu với Lỗ Hồ Tử.
Quyền và gậy va chạm, mặt đất nhanh chóng nứt nẻ lấy hai người làm trung tâm. Luồng khí mạnh thổi bay một vài người thức tỉnh cấp thấp.
Ân Thọ ngồi trên ghế bất động, đưa tay phe phẩy bụi trước mặt, cười nói: “Mày mang đến có hơn chục người thức tỉnh, còn không đủ để một mình lão tử giết.”
“Lôi Hống!” A Diệu từ sau lưng Lỗ Hồ Tử nhảy ra, một tia sét bắn ra.
Lôi điện chứa đầy phẫn nộ của A Diệu đánh thẳng vào Ân Thọ, người sau thậm chí không thèm giơ tay, một bức tường khí xuất hiện, chặn tia sét, rồi biến mất.
“Thằng nhỏ con, chỉ có từng này thôi sao?” Ân Thọ nheo mắt cười lạnh.
Hắn còn không muốn giết A Diệu nhanh như vậy, đối diện với kẻ thù của mình, hắn luôn thích tra tấn đến chết.
“Thằng nhỏ, lui ra ngoài kiếm cơ hội chạy.” Lỗ Hồ Tử thấy A Diệu tính đối đầu trực diện với Ân Thọ, trong lòng vô cùng lo lắng.
Vu Thúc thừa lúc Lỗ Hồ Tử mất tập trung, gậy chĩa thẳng, một chiêu “Nhất kiếm định Trung Nguyên”.
Lực trên cây gậy bùng phát, kiếm khí như rồng, lao thẳng tới Lỗ Hồ Tử.
Trong mắt Lỗ Hồ Tử tinh quang lóe lên, không hề yếu thế, xoay người tránh được đòn của Vu Thúc. Đồng thời, nhanh chóng di chuyển, đưa cơ thể đến gần chiến trường giữa A Diệu và Ân Thọ.
Đòn của Vu Thúc trượt, không dừng bước, lập tức đuổi theo. Giữa những đường gậy múa, như bóng rồng tung hoành ngang dọc, khiến Lỗ Hồ Tử phải ngưng thần đối kháng.
Bóng hai người đan xen, từng chiêu tinh diệu, kiếm thế như cầu vồng, gậy như chớp. Trong trạm vận chuyển nhất thời gió nổi mây vần, khí thế hung hung.
Lực xung kích khổng lồ đánh bay Lỗ Hồ Tử có thân hình to lớn đi hơn chục mét, tường bao của trạm vận chuyển bị đập ra một lỗ lớn. Thân thể Lỗ Hồ Tử đập mạnh xuống mặt đất, làm tung lên một đám bụi.
Lỗ Hồ Tử bò dậy từ mặt đất, trên người đầy thương tích, nhưng không có chút ý định lùi bước nào.
“Lão già, mày cũng có chút bản lĩnh đấy! Nhưng mà, mày vẫn còn non lắm.”
Vu Thúc hừ lạnh một tiếng, vung cây gậy trong tay, chuẩn bị lại phát động tấn công.
Bên kia, A Diệu cũng xông về phía Ân Thọ, tuy còn xa mới là đối thủ của Ân Thọ, nhưng vẫn không lùi bước.
Trong ánh mắt A Diệu lộ ra ngọn lửa phẫn nộ. Hắn hiểu thực lực của mình còn xa mới đủ để chống lại Ân Thọ. Nhưng điều đó không khiến hắn lùi bước, dù chỉ là một trận chiến chắc chắn thất bại.
A Diệu không chút sợ hãi xông về phía Ân Thọ, hết sức vung vẩy lưỡi quân đao trong tay.
Trong mắt Ân Thọ lóe lên một tia khinh thường, hắn nhẹ nhàng né tránh đòn tấn công của A Diệu.
Hắn không vội phản công A Diệu, đầy vẻ chế giễu trêu đùa A Diệu.
Trên khuôn mặt A Diệu, đầy mồ hôi và chán nản. Hắn biết nỗ lực của mình dường như vô nghĩa, nhưng vẫn cắn chặt răng, kiên trì chiến đấu.
Hôm nay đại khái sẽ ngã trong tay đối phương. A Diệu có thể thanh thản chấp nhận mình chiến tử, nhưng bảo hắn buông tay chịu trói là điều vạn vạn không thể.
“Còn không chịu bỏ cuộc sao?” Ân Thọ cười lạnh nói mỉa.
A Diệu ngẩng đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng kiên định. “Có giống thì mày giết chết tao đi. Hôm nay tao không chết, trong bãi tha ma ngoại thành nhất định có chỗ cho nhà họ Ân của mày.”
Ân Thọ hơi nhíu mày, cảm nhận được ngạo khí và sát ý tỏa ra từ người A Diệu.
Có lẽ đúng như A Diệu nói, chỉ cần hắn không chết, sau này nhất định sẽ liều mạng đấu đá với nhà họ Ân.
Loại đối thủ có uy hiếp này, vẫn nên tiêu diệt sớm thì tốt hơn.
“Không hổ là con của Hổ, nếu không phải mày giết con tao, tao thực sự động lòng yêu tài rồi.”
Trên mặt Ân Thọ lộ ra một nụ cười lạnh.
