58. Khiến hắn tự thấy mình thấp kém
“Xin lỗi, tôi ít khi bắt tay phụ nữ.”
Lưu Đệ nheo mắt cười, thả tay ra.
Chu Thiên Thành lùi liên tiếp, mặt đau đớn nhăn nhó!
“Anh!”
Chu Thiên Thành mặt đỏ bừng, sắp sửa nổi khùng!
“Thiên Thành huynh! Lần đầu đến trang viên, để tôi dẫn cậu đi thăm quan!”
Âu Dương Phong Dụ cười nhiệt tình, dang tay ôm lấy Lã Tử Minh và Chu Thiên Thành, đưa hai người ra xa.
Tất cả những điều này, Yến lão gia tử cũng thấy rõ, ông lắc đầu cười: “Trẻ con mà, mới gặp nhau đã đầy mùi thuốc súng.”
Chỉ thấy Lưu Đệ cũng cười nhạt: “Lão gia tử, nói thật, với mấy ‘thanh niên tài tuấn’ này, tôi còn chưa thèm bốc mùi thuốc súng, vì đẳng cấp chênh lệch quá xa!”
“Ha ha, đúng là con cháu nhà họ Yến, người trẻ có chút ngông cuồng cũng tốt, cứ liều mà làm, gây chuyện thì có lão đây chống lưng!”
Đằng xa.
Âu Dương Phong Dụ nhíu mày, mặt đầy nghiêm túc: “Thiên Thành huynh, cậu nóng nảy quá! Không nhịn được việc nhỏ thì hỏng việc lớn! Mất phong độ trước mặt lão gia tử, có lợi gì cho cậu?”
Chu Thiên Thành lúc này cũng đã bình tĩnh lại, nghiến răng, không nói gì.
Âu Dương Phong Dụ nheo mắt: “Hai vị, cái thứ Lưu Đệ này là hàng gì, chắc các cậu cũng rõ rồi chứ? Trước khi đến nhà họ Yến, nó chỉ là thằng làm công chân tay, chỉ có mỗi sức khỏe!”
“Nhưng ngoài ra, nó chẳng có gì! Không thực lực, không bối cảnh!”
“Hoàn toàn không thể so với hai vị!”
Âu Dương Phong Dụ nhìn vẻ mặt hai người càng lúc càng giận, tiếp tục: “Nói thật, tôi cũng chẳng ưa gì thằng nhóc đó!”
“Tôi muốn đuổi nó khỏi nhà họ Yến, còn các cậu muốn loại bỏ một đối thủ theo đuổi Vấn Vấn.”
“Ba chúng ta hoàn toàn có thể thống nhất chiến tuyến!”
Hai người đột nhiên ngẩng đầu: “Thống nhất thế nào?”
Âu Dương Phong Dụ cười lạnh: “Các cậu cũng biết, lát nữa sẽ có các bậc trưởng bối đến, nên theo thông lệ, trong bữa trưa sẽ có cơ hội phát biểu, thực ra chính là cơ hội thể hiện bản thân!”
“Lúc đó, Tử Minh huynh, cậu công khai tuyên bố buổi hòa nhạc của thầy Đế Nhất chọn phương án của tôi!”
“Đương nhiên, tôi cũng sẽ không làm mất mặt cậu, tôi sẽ công khai cam kết, một buổi hòa nhạc, doanh số sản phẩm đảm bảo ít nhất 20 tỷ tệ!”
“Ngoài ra, thù lao xuất hiện của thầy Đế Nhất, tôi sẽ tăng thêm 200 triệu tệ!”
“Còn Thiên Thành huynh, tôi Âu Dương Phong Dụ cũng hứa với cậu, vòng gọi vốn thứ ba của công ty cậu, tôi sẽ làm cầu nối, đảm bảo thành công, cậu cứ mạnh dạn công bố kế hoạch niêm yết của công ty trong bữa trưa!”
“Như vậy, thành tựu của hai vị, chắc chắn sẽ khiến mọi người kinh ngạc!”
“Còn Lưu Đệ thì có gì? Mặt trắng? Sức khỏe?”
“Đúng là trò cười!”
“Mọi người sẽ nhận ra khoảng cách giữa nó và chúng ta!”
“Thiên Thành huynh, cho dù cậu vừa đấm nó hai cái thì sao?”
“Chỉ càng tỏ ra cậu lỗ mãng!”
“Giới của chúng ta dựa vào cái gì? Là thực lực, là địa vị, là quan hệ!”
“Đợi khi Lưu Đệ mất mặt trước lão gia tử và các vị tiền bối, chẳng đưa ra được cái gì.”
“Tự nhiên nó sẽ bị đào thải!”
“Bởi vì sẽ chẳng có ai cần nó cả!”
Lã Tử Minh và Chu Thiên Thành như bừng tỉnh trước lời của Âu Dương Phong Dụ!
Đúng vậy!
Đây là bữa trưa của nhà giàu nhất Hải Thị!
Chính là lúc thể hiện năng lực của mình!
Còn cách nghiền ép Lưu Đệ thực sự, chẳng phải là thể hiện năng lực khiến hắn phải ngước nhìn sao?
Hai người họ.
Sau khi nhận được điện thoại của Yến lão gia tử, đã lập tức điều tra Lưu Đệ.
Hắn chỉ là một người làm thêm ở nhà hàng, nhờ vô tình cứu Yến Thanh Vấn mà một bước lên mây!
Nghĩ lại còn thấy buồn cười.
Mình đường đường là ông chủ công ty, tài sản cả chục tỷ, lại đi so đo với một tên dân đen?
Không cần thiết!
Thực lực là tất cả!
Khiến hắn tự thấy mình thấp kém!
“Phong Dụ huynh, may nhờ anh nhắc nhở!”
Chu Thiên Thành cười tự trách: “Nếu không có anh, vừa rồi tôi suýt cho thằng phế vật đó một đấm! Thế thì mất mặt đến tận nhà bà ngoại mất!”
Sau đó, Chu Thiên Thành vỗ vai Âu Dương Phong Dụ: “Lát nữa cứ làm theo lời anh!”
“Tốt!”
Âu Dương Phong Dụ gật đầu, lại nhìn Lã Tử Minh: “Tử Minh huynh, còn cậu thì sao?”
Lã Tử Minh hơi nhíu mày: “Tôi chốt phương án cho anh, Vấn Vấn có để bụng không?”
“Tử Minh huynh, cậu không biết rồi!”
“Thằng nhóc Lưu Đệ đó lần đầu đến nhà tôi, không biết học đâu ra mấy lời đường mật, mê hoặc được lão gia tử!”
“Lão gia tử để Vấn Vấn phụ trách bán sản phẩm mới, thực ra là dựa vào Lưu Đệ!”
“Cậu giúp tôi hoàn thành doanh số, còn Lưu Đệ chẳng làm nên trò trống gì, thế thì thực lực của nó chẳng phải lộ rõ sao?”
“Đến lúc đó nó không còn được lão gia tử coi trọng, cơ hội tiếp cận Vấn Vấn của cậu chẳng phải nhiều hơn sao?”
Âu Dương Phong Dụ cười lạnh.
“Ra vậy.”
Lã Tử Minh đột nhiên ngẩng đầu: “Chả trách thằng nhóc đó cứ chất vấn thầy Đế Nhất của tôi, hóa ra nó đang sợ!”
Lã Tử Minh, kẻ trước đó bị khí thế của Lưu Đệ dọa cho hoảng, bỗng nhiên sáng mắt!
Còn tưởng bị thằng nhóc đó nắm được điểm yếu gì!
Hóa ra nó chỉ là thằng phế vật ăn không được thì bảo chua!
Ba người lại quay về lều.
Đã thay bằng nụ cười tự tin.
“Ha ha, Lưu huynh, vừa rồi tôi thất lễ!”
Chu Thiên Thành cười hề hề: “Anh là ân nhân của nhà họ Yến, lại lái xe cho nhà họ Yến, chúng tôi là con cháu thế giao của nhà họ Yến, nhất định phải kính trọng anh, đối xử lễ phép!”
Câu nói này, thật kín kẽ!
Vừa nhấn mạnh thân phận thấp hèn của Lưu Đệ.
Lại vừa nhấn mạnh thân phận hào môn thế gia của hắn.
Hơn nữa, nhìn qua thì có vẻ như đang xin lỗi!
“Hừ, mấy tên công tử bột mà đối xử lễ phép, không thèm!”
Lưu Đệ cười nhạt!
“Anh...”
Chu Thiên Thành lại bị chọc tức đến run người!
“Lão gia, vừa nhận được điện thoại, nói là Nam tiểu thư đột nhiên đến thăm!”
Bên cạnh Yến lão gia tử, A Phúc cúi người nói.
“Nam tiểu thư? Nam tiểu thư nào?”
Yến lão gia tử nghiêng đầu hỏi, sự xuất hiện của người này rõ ràng nằm ngoài kế hoạch!
“Kinh thành Nam Thiên Hải, Nam lão gia tử tiểu thư, Nam Nhược Diệc!”
Lời A Phúc vừa dứt, Yến Hồng Tín liền mở to mắt!
Mọi người có mặt cũng đều sững sờ!
Nam Thiên Hải.
Nhân vật không ai không biết ở Tung Của!
Cán bộ cấp chính viện, Bộ trưởng Bộ Tài chính Tung Của!
Nắm quyền tài chính quốc gia!
Nhân vật chỉ cần giậm chân là Tung Của rung chuyển!
Mà Nam Thiên Hải, ba người con đều là rồng phượng trong loài người!
Con trai cả Nam Anh Kiệt tỏa sáng trong giới chính trị, mới 36 tuổi đã giữ chức Thị trưởng Hoành Châu!
Một trong 11 cán bộ cấp thị trẻ nhất Tung Của!
Tương lai vô hạn!
Con trai thứ Nam Minh Đức là nhà khoa học hàng đầu nổi tiếng hải ngoại.
6 năm trước, anh ta nghiên cứu ra bằng sáng chế công nghệ quang điện mặt trời, hiện tại tập đoàn Công Nghệ Tụ Năng do anh ta sáng lập đã nằm trong top 500 thế giới!
Còn đứa con thứ ba của Nam Thiên Hải, chính là Nam Nhược Diệc, được mệnh danh là ‘thiên tài đẹp nhất’!
Nam Nhược Diệc từ nhỏ thông minh lanh lợi, cầm kỳ thi họa đều tinh thông!
Hơn nữa ngoan ngoãn đáng yêu, rất được Nam Thiên Hải cưng chiều!
So với hai người anh, Nam Nhược Diệc lại không thích phô trương.
Tốt nghiệp xong, một mình đến Hải Thị, kinh doanh đồ cổ!
Theo lời đồn, Nam Nhược Diệc nhờ con mắt tinh đời, thường xuyên nhặt được của hời, chỉ vài năm ngắn ngủi, giá trị đồ cổ cô sưu tầm đã là con số thiên văn!
Một người cha cấp chính viện.
Ba người con mỗi người một lĩnh vực đứng đầu.
Nam thị gia tộc Kinh thành, bất kể chính giới hay thương giới, đều thực lực siêu quần!
Không ai không biết, không ai dám bất kính!
Nếu so về thực lực.
Nam gia Kinh thành, nuốt mười nhà họ Yến cũng dễ như trở bàn tay!
“A Phúc, cháu chắc chắn là Nam tiểu thư đến?”
Yến lão gia tử kích động hỏi.
“Lão gia, Nam tiểu thư nhắn rằng, lát nữa Hắc Sơn đại tướng và Đoạn thủ trưởng sẽ đến, họ là bạn chí cốt của Nam lão gia tử, nhưng vì Nam lão gia tử không tiện rời Kinh thành, nên đặc biệt sắp xếp Nam tiểu thư đến bái kiến hai vị trưởng bối và lão gia!”
“Ra vậy!”
Yến lão gia tử gật đầu ngây người.
Đang nói.
Một chiếc Audi cực kỳ khiêm tốn lái vào trang viên nhà họ Yến.
Yến lão gia tử, người vẫn luôn vững như bàn thạch, chưa từng đứng dậy đón ai, bỗng nhiên thần sắc căng thẳng.
Trực tiếp đứng dậy, đi ra đón!
