Chương 23: Đừng nhìn nữa, chạy đi!
Cuối cùng.
Khi Quách Húc đến cửa trung tâm thương mại.
Nhìn thấy xác mấy con biến dị thú trong sảnh lớn.
Anh mới lấy lại được chút lý trí.
“Mình đang ở thời tận thế, sao lại chỉ nghĩ đến chuyện phát tài được chứ.”
Quách Húc thầm mắng cái suy nghĩ nghèo hèn của mình.
Tháo sợi dây chuyền vàng đang đeo trên cổ tay, ném lên quầy của tiệm trà sữa MIXUE.
Khi lật xác con biến dị thú.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Quách Húc.
“Xem ra thực tế không giống tiểu thuyết, vũ khí nóng vẫn có thể dễ dàng giết chết chúng, dù to lớn đến đâu cũng chỉ tốn thêm vài viên đạn mà thôi.”
Khi Quách Húc đến cửa trung tâm thương mại.
Ù ù ù...
Tiếng động từ xa vọng lại gần, ngẩng đầu nhìn lên.
Trên bầu trời xa xa, vô số chấm đen đang tiến lại gần.
Đến rồi.
Quách Húc đứng ở cửa trung tâm thương mại, nhìn đám drone dày đặc, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Đây không phải một hai chiếc.
Mà là hàng trăm chiếc.
Kích cỡ khác nhau, nhỏ thì giống máy bay dân dụng anh từng thấy, lớn thì sải cánh vượt quá mười mét, bên dưới bụng treo vài thứ.
Rầm rầm rầm...
Sau tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Quách Húc lập tức bị một đám robot và chó máy bao vây.
Và đám drone trên đầu, chúng tạo thành một đội hình bán cầu lỏng lẻo trên không, bao vây khu vực này kín mít.
Trên mặt đất.
Mười một robot đã hạ cánh.
Chúng bưng súng trường, họng súng hướng ra ngoài, trong tư thế cảnh giới.
Khẩu súng trên lưng mười con chó máy, không giống với những gì Quách Húc từng thấy trên mạng.
Chúng không phải loại súng trường vài chục viên đạn. Mà là những khẩu súng máy có hộp đạn.
Ngoài ra còn có bốn robot đang dỡ hàng.
Từ khoang hàng được drone treo xuống, kéo ra một chiếc xuồng cao su màu xanh xám.
“Đồng chí Quách Húc, nhận được thì trả lời.”
Giọng Từ Vĩ Bác vang lên từ thiết bị liên lạc.
“Nhận... nhận được.”
Quách Húc nuốt nước bọt.
“Các anh làm lớn quá đấy.”
“Đây là đãi ngộ cậu xứng đáng nhận được.”
Giọng Từ Vĩ Bác mang chút ý cười, nhưng nhanh chóng trở nên nghiêm túc.
“Nghe tôi nói, vị trí của cậu bây giờ đi dọc theo đường Trương Dương về phía nam, đến đường La Sơn thì rẽ phải, khoảng là đến cầu dẫn của cầu Dương Phố.
Chúng tôi đã chuẩn bị cho cậu một chiếc xuồng đột kích.
Đẩy bằng tia nước, có thể chạy ở vùng nước nông.
Chuyện dưới nước cứ giao cho nó, chuyện trên không giao cho drone.”
Quách Húc nhìn chiếc xuồng cao su được đẩy tới.
Nói là xuồng.
Giống một cái phao hơi được phóng to hơn, đáy cứng, phía sau có một bộ phận đẩy bằng tia nước.
“Lên xuồng rồi, đi thẳng dọc theo đường Trương Dương, đừng rẽ, đừng dừng.”
Giọng Từ Vĩ Bác tiếp tục.
“Đám drone và chó máy sẽ hộ tống suốt chặng đường.
Nhưng có một điều, mùi trên người cậu là mồi nhử đối với biến dị thú, chúng tôi không biết sẽ thu hút bao nhiêu con.
Nên, nhanh lên.”
Quách Húc hít một hơi thật sâu, bước vào xuồng cao su.
Thân xuồng lắc nhẹ, anh theo bản năng nắm chặt tay cầm hai bên.
Chân vừa đứng vững.
Bộ phận đẩy phía sau liền phát ra tiếng gầm trầm thấp, chiếc xuồng phóng vọt về phía trước.
Nước bắn tung tóe hai bên.
Lớp nước ngập trung bình sâu một mét, đối với bộ phận đẩy bằng tia nước mà nói không phải là chướng ngại gì.
Chiếc xuồng như mũi tên lướt nhanh trên mặt nước.
Đống đổ nát hai bên bờ lùi lại vun vút.
Quách Húc ngồi xổm trong xuồng, hai tay bám chặt tay cầm, khẩu súng ngắn đeo trước ngực, lắc lư theo nhịp xóc nảy của xuồng.
“Tốc độ ổn đấy.”
Có người lẩm bẩm trong thiết bị liên lạc.
“Dự kiến mười hai phút nữa sẽ đến cầu dẫn.”
Quách Húc chưa kịp thở phào, đã nghe thấy tiếng rít chói tai từ trên đầu.
Anh ngẩng đầu.
Một con chim lớn màu xám với sải cánh năm sáu mét, từ trên nóc tòa nhà bên cạnh lao xuống, thẳng hướng về phía anh.
Nhìn thấy cảnh này.
Tim Quách Húc thắt lại, theo bản năng đưa tay chạm vào súng.
Nhưng chưa kịp giơ lên, đám drone trên đầu đã động.
Ngoại trừ mấy chiếc đang treo robot và chó máy không nhúc nhích.
Một chiếc drone cỡ trung đột nhiên tăng tốc.
Cắt ngang đường lao xuống của con chim.
Vũ khí dưới bụng xoay chuyển, lóe lên một tia lửa.
Đoàng.
Đầu con chim trực tiếp nổ tung, thân mất kiểm soát, lướt qua ngay trên đầu Quách Húc.
Ầm một tiếng rơi xuống nước bên phải, làm bắn lên một cột nước lớn.
“Bắn đẹp lắm.”
Tiếng nói chuyện vang ra từ thiết bị liên lạc.
Quách Húc chưa kịp cảm thán, đã nghe giọng Từ Vĩ Bác vang lên.
“Bám chắc vào, chúng ta không thể dừng, tiếng súng sẽ thu hút thêm nhiều con nữa.”
Vừa dứt lời.
Trên nóc tòa nhà cách đó hai trăm mét, lại có hai con chim bay vút lên.
Lần này chúng đã khôn hơn.
Không lao thẳng xuống, mà chia làm hai hướng bao vây lại.
Đám drone lập tức điều chỉnh đội hình.
Hai chiếc drone cỡ nhỏ tăng tốc lao ra phía trước, nghênh chiến với con chim bên trái.
Con bên phải thì do một chiếc cỡ trung đảm nhiệm.
Đoàng! Đoàng!
Hai tiếng súng gần như vang lên cùng lúc.
Hai con chim một chết một bị thương, con bị thương xiêu vẹo rơi xuống, đâm vào trụ cầu vượt bên cạnh, ngất đi ngay tại chỗ.
Nhưng Quách Húc không kịp nhìn xem chúng chết chưa.
Vì ở đằng xa, càng nhiều chấm đen đang bay lên.
“Tăng tốc.”
Giọng Từ Vĩ Bác gấp gáp hơn một chút.
“Chúng đang tập trung.”
Tiếng gầm của bộ phận đẩy trên xuồng đột nhiên tăng lớn, tốc độ lại nhanh hơn ba phần.
Quách Húc ngồi xổm trong xuồng, cảm giác gió rít bên tai.
Đống đổ nát hai bên biến thành những mảng màu mờ nhạt.
“Phía trước năm trăm mét rẽ phải, lên cầu dẫn.”
Quách Húc ngẩng đầu.
Quãng đường ba cây số ban đầu vụt qua trong chớp mắt, đã thấy hình dáng cầu Dương Phố.
Cây cầu bắc qua sông từng xe cộ tấp nập này.
Giờ phút này.
Lặng lẽ nằm trên mặt sông.
Trên mặt cầu, những chiếc xe từng dày đặc ngày trước, giờ trở nên trống trải hơn.
Nhưng ở cách đó không xa.
Lại có một đoàn xe gồm xe quân sự, xe tải, xe bọc thép, xe thông tin.
Xe nối tiếp xe, xếp hàng chỉnh tề, giống như một đội quân đang làm nhiệm vụ chốt chặn, đột nhiên gặp phải tập kích.
Cửa xe mở, nhưng người thì biến mất.
Còn thân xe thì vẫn nguyên vẹn, ngoại trừ một vài chiếc lốp bị xẹp.
Tất cả cửa kính xe đều phủ một lớp bụi dày.
Một số cửa xe còn treo dải băng cảnh giới đã bạc màu.
Khi chiếc xuồng của Quách Húc lao lên cầu dẫn.
Bộ phận đẩy chạm đáy, phát ra tiếng ma sát chói tai.
Quách Húc loạng choạng nhảy xuống xuồng, đôi bốt quân đội giẫm lên lớp nước trên mặt cầu, nước ngập qua mắt cá chân.
“Bỏ xuồng, đi bộ qua cầu.”
Mệnh lệnh và âm thanh mơ hồ truyền đến từ thiết bị liên lạc.
“Drone sẽ thả đội Thiết Vệ xuống, sau đó treo xuồng đi.”
“Đồng chí Quách Húc đi trước, những thứ khác không cần quan tâm.”
Nghe vậy.
Quách Húc không do dự, chạy ngay lên cầu.
Chạy được vài bước.
Anh nhìn rõ chi tiết trên mặt cầu.
Mặt cầu không hề trống trơn.
Xung quanh những chiếc xe quân sự đó, rải rác đủ thứ đồ vật.
Mảnh vỡ của đồ bảo hộ chống hóa chất, khẩu trang, găng tay, mũ bảo hiểm vỡ.
Một chiếc mũ quân đội bị gió thổi đến bên lan can, trên vành mũ dính thứ gì đó đã đen sì.
Thậm chí trong một số góc.
Quách Húc còn thấy vài mảnh xương vụn.
Chúng rải rác dưới gầm xe và trong kẽ hở, bị bụi phủ lên, gần như hòa lẫn với mặt đất.
Có vài bộ xương tương đối hoàn chỉnh.
Quần áo trên người vẫn còn, nhưng thịt đã không còn.
Biến thành zombie rồi lại bị chim ăn thịt.
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Quách Húc, dạ dày cuộn lên dữ dội.
Anh không dừng lại, tiếp tục chạy.
Đôi bốt quân đội giẫm lên mảnh kính vỡ, phát ra tiếng lạo xạo.
Mỗi khi chạy qua một chiếc xe quân sự.
Anh đều có thể nhìn thấy cảnh bên trong, ghế ngồi trống trơn, bảng điều khiển phủ bụi, thỉnh thoảng có tấm ảnh đã phai màu dán trên tấm che nắng.
“Đừng nhìn nữa, chạy đi!”
Giọng Từ Vĩ Bác kéo anh về thực tại.
Quách Húc nghiến răng tăng tốc.
Lúc này anh mới để ý, đội hình của đám drone trên đầu đã thay đổi.
Đội hình bán cầu ban đầu bị kéo dài ra.
Những chiếc drone phía trước đang tìm kiếm dọc hai bên mặt cầu, những chiếc phía sau thì phụ trách chặn hậu.
Còn trên mặt đất.
Chạy ở phía trước nhất là vài con chó máy.
Còn những robot “Thiết Vệ” đó, thì sau khi đuổi kịp anh, bám sát không rời trong phạm vi 10 mét xung quanh anh.
Còn những con chặn hậu, đang nổ súng.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng súng vang lên từ phía sau, dày đặc như pháo nổ.
Quách Húc tranh thủ quay đầu nhìn lại.
Ít nhất bảy tám con chim, đang từ hai bên cầu lao tới, kích thước to hơn nhiều so với trước.
Sải cánh vượt quá mười mét.
Chúng không cùng lao xuống, mà chia thành từng đợt, bổ nhào từ nhiều góc độ khác nhau.
Cứ như có trí tuệ vậy.
Lúc này.
Một chiếc drone đâm đầu vào con chim lớn nhất, trong khoảnh khắc tiếp xúc, kích nổ đạn dược dưới bụng.
Ầm——
Quả cầu lửa nổ tung giữa không trung, con chim đó bị nổ tan tành, lông vũ và máu thịt văng tứ tung.
Nhưng mảnh vỡ chưa kịp rơi xuống.
Lại có hai con lao ra từ làn khói của vụ nổ, thẳng hướng về phía Quách Húc.
……
