Chương 35: Gương vỡ lại lành
Mặt trời dần lên cao, trên đường phố khắp nơi đều là người ôm đồ trong lòng. Quần áo trong tiệm thời trang đã phủ bụi, túi xách, đồ trang trí hỏng hóc trong các cửa hàng bán lẻ.
Bất kể lấy được gì, mọi người đều không chê, ôm trong lòng vui mừng khôn xiết.
Khi xe buýt từ từ đi vào khu an toàn, Ôn Niên và Mạc Tiểu Vũ thấy chính là cảnh tượng này.
Trên những con đường sạch sẽ, khắp nơi đều là người già và trẻ em, xen lẫn vài người trẻ. Họ đều dừng lại, tò mò nhìn chiếc xe.
Bị nhiều ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, hai người trên xe cảm thấy kỳ quái vô cùng.
Sao ở đây lại nhiều người già trẻ nhỏ thế, chẳng có mấy thanh niên...
Xe buýt dừng trước cửa khách sạn, cửa sau mở ra, hai người bước xuống.
Trong khách sạn rất náo nhiệt, có khách vội vã chuyển đồ, có dị năng giả đang thảo luận về bữa sáng.
Hy Duyệt vừa ngáp vừa đan áo len, hôm qua cô mơ thấy mình bị một hạt giống đuổi theo đòi năng lượng, cô chạy thục mạng, chạy thục mạng, sợ toát mồ hôi.
"Xin chào, tôi đi xe buýt của khách sạn đến đây. Tôi muốn hỏi làm thế nào để đăng thông báo tìm người trên xe buýt?"
Hy Duyệt ngước nhìn người đàn ông trước mặt đầu tóc bù xù: "Muốn đăng tin tìm người cần phải là khách của khách sạn. Anh có muốn đăng ký nhận phòng không?"
"Đăng ký, bằng tinh hạch à? Mấy cái này đủ không?" Ôn Niên vừa nói vừa móc từ túi ra hơn chục viên tinh hạch với kích cỡ và màu sắc khác nhau.
"Một phòng giường đôi chỉ cần 2 viên tinh hạch cấp 1, số này rất dư. Có cần tôi nạp hết vào thẻ không?" Hy Duyệt nhìn người đàn ông chật vật trước mặt, không ngờ còn là một đại gia, trong đống tinh hạch lấy ra lại có cả cấp 5!
"Vậy còn cần đăng ký tên và dị năng của anh..."
"Nạp hết đi. Tôi tên Ôn Niên, dị năng hệ kim cấp 5..." Ôn Niên nói ngay.
Hy Duyệt cười đưa máy tính bảng cho anh: "Tất cả đều tự động quét, không cần nói ra. Anh chọn phòng muốn ở đi."
Trầm Du ngồi bên cạnh ngơ ngác nhìn người đàn ông đang cúi đầu điền thông tin, người này lại là Ôn Niên...
Làm thủ tục xong, đưa đồng hồ cho Ôn Niên, Hy Duyệt bước ra từ quầy lễ tân, vẫy tay với anh.
Hai người đến trước máy giao dịch tự động, Hy Duyệt chỉ cho anh quy trình đăng tin, rồi tò mò hỏi một câu.
"Người anh muốn tìm tên gì thế?"
"Lương Diệp, cô ấy tên Lương Diệp. Là bạn gái tôi." Giọng Ôn Niên rất dịu dàng.
"Lương Diệp?!" Hy Duyệt trợn tròn mắt, không thể tin được mà thốt lên, giọng biến dạng.
"Tìm tôi có việc?"
...
Lương Diệp không biết đang đeo thứ gì trên lưng từ ngoài về, vừa vặn nghe thấy Hy Duyệt gọi to tên mình.
Cô bước tới hỏi: "Tìm tôi có việc?"
Chưa kịp để Hy Duyệt trả lời, người đàn ông bên cạnh Hy Duyệt lập tức ngẩng đầu lên.
Lương Diệp nhìn người đàn ông trước mặt đầu tóc bù xù, che khuất dung mạo, không hiểu sao mũi cay cay, nước mắt rơi xuống.
Cô đặt đồ trên lưng xuống, lau nước mắt. Bước tới, run rẩy đưa hai tay ra gạt mái tóc che trước mặt người đàn ông.
Hy Duyệt nhìn hai người đang xúc động, từng bước lùi lại.
Chuyện của hai người họ, cái bóng đèn to đùng này tự biến mất thì hơn...
Lương Diệp nhìn gương mặt quen thuộc, òa khóc nức nở.
Ôn Niên hơi luống cuống không biết nên nói gì, muốn nói anh tìm em rất lâu, muốn nói anh không cố ý không đến trường, muốn nói quá nhiều quá nhiều. Mấp máy môi mấy lần, cuối cùng vẫn không thể mở lời.
Nhìn cô gái nhỏ ngày đêm mong nhớ trước mắt, đã cắt đi mái tóc dài mà anh yêu thích nhất, đang khóc nức nở, Ôn Niên rất muốn ôm cô vào lòng an ủi. Nhưng nhìn thân thể Lương Diệp sạch sẽ gọn gàng, còn mình thì đầy bụi bẩn, anh vẫn hạ tay xuống.
Lương Diệp như cảm nhận được suy nghĩ của Ôn Niên, lao vào lòng anh. Cô khóc ra hết nỗi sợ hãi, bất an, đau khổ và uất ức trong thời gian qua.
Ôn Niên càng an ủi, cô càng khóc dữ dội. Ôn Niên nhất thời luống cuống tay chân, chỉ có thể ôm chặt cô.
"Đây gọi là gương vỡ lại lành, kết cục đoàn viên. Tốt quá!" Hy Duyệt không đan áo nữa, chống tay lên quầy nhìn Lương Diệp và Ôn Niên ôm chặt lấy nhau, cảm thán nói.
Trầm Du nhìn Ôn Niên lôi thôi, phụ họa: "Phải đó, ai mà ngờ được..."
Ai mà ngờ được kiếp trước người đàn ông luôn mặc áo sơ mi trắng, từ đầu đến chân từng sợi tóc cũng phải giữ sạch sẽ, kiếp này lại bẩn thỉu đến thế... Đúng là thế sự vô thường...
"Rốt cuộc... anh đã đi đâu... sao không đến tìm em... người đó rốt cuộc là ai hả hu hu hu..." Lương Diệp nấc nghẹn chất vấn.
Khi Ôn Niên thật xuất hiện, nhìn vào đôi mắt anh, Lương Diệp biết người trong trường là giả.
Dù họ giống nhau y hệt, nhưng ánh mắt Ôn Niên nhìn cô là dịu dàng bao dung đầy yêu thương, sẽ không bao giờ dùng ánh mắt nghi ngờ, thất vọng như thế nhìn cô.
Ôn Niên kể cho Lương Diệp nghe chuyện sau tai nạn xe, lại muốn tiếp tục kể về những trải nghiệm mấy tháng qua.
Lương Diệp cảm thấy có nhiều người trong sảnh đang nhìn họ, vội đẩy anh ra: "Anh đi tắm ngay đi, hôi chết đi được! Em đi tìm quần áo cho anh, số phòng anh bảo em!"
Ôn Niên cười đáp, rồi bị Lương Diệp đuổi về phòng.
Lương Diệp quay đầu, thấy Hy Duyệt mắt mở to như chuông đồng.
"Đừng trợn nữa, trợn nữa mắt cô rơi ra mất." Lương Diệp bây giờ đã qua cơn mưa trời lại sáng, cả giọng nói cũng khác hẳn.
"Lúc trước tôi nói chuyện với chị, chị chẳng có biểu cảm gì, cả người lạnh như băng. Bây giờ như đổi thành người khác vậy, sức mạnh của tình yêu đúng là kỳ diệu thật đó~" Hy Duyệt nhìn Lương Diệp đuôi mắt đỏ hoe nhưng mặt mày rạng rỡ, trêu chọc cảm thán.
"Vẫn phải cảm ơn cô, Ôn Niên đã kể hết cho tôi rồi. Nếu không có xe buýt của khách sạn, có lẽ tôi và anh ấy rất rất lâu sau mới có thể gặp lại." Lương Diệp nghiêm túc cảm ơn, nếu không có danh thiếp khách sạn cô sẽ không đến đây, có lẽ mãi mãi không biết hiểu lầm ngày đó, cả đời lỡ mất Ôn Niên.
"Đó là duyên phận của hai người thôi. Vậy đây có phải là gương vỡ lại lành không~"
"Cũng coi như vậy... Tôi phải về tìm quần áo sạch cho anh ấy, tối nay tôi mời hai người ăn tầng hai nhé."
"Được được~ Chị đi nhanh đi." Hy Duyệt vẫy tay với cô.
"Có tình nhân dù thế nào cũng sẽ gặp nhau... Tốt quá~" Hy Duyệt nhìn Lương Diệp cả người tỏa ra không khí vui vẻ.
Trầm Du phụ họa: "Phải đó..." Đáng tiếc kiếp trước họ gặp nhau, một người đã biến thành tang thi rồi...
