Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Tôi Là Bà Chủ Khách Sạn Kiếm Tiền Bằng Zombie -Hy Duyệt > Chương 68

Chương 68

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 68 có bản audio.

Chương 68: Quá khứ của Hy Duyệt (3)

 

“Úi! Mặt nặng mày nhẹ dọa ai đấy?! Cô nhìn cháu gái cô kìa, sai con An An nhà tôi ăn trộm thịt gà cho nó! Già thì cướp, trẻ thì ăn trộm, trên không ngay dưới chẳng lành! Không trách được con trai con dâu cô phải ly hôn, có cái đồ đàn bà chua ngoa như cô, ai dám ở?! Ngày nào cũng khoe thằng cháu lớn tốt thế này thế nọ, tôi phì! Về sau cũng chỉ là đồ ăn trộm ăn cướp!”

 

Chung Ái Hoa càng nghe càng tức, không nhịn được nữa, xông lên một phát hất tay Mã Tú Anh ra, kéo Hy Duyệt về.

 

“Chết à mày! Còn dám đánh tao!”

 

Hy Duyệt thấy bà cứu được mình, sờ tai sưng đỏ, mếu máo tủi thân muốn khóc.

 

“Câm miệng! Không được khóc! Mày ăn thịt gà nhà nó rồi hả?!”

 

Chung Ái Hoa đỏ hoe mắt túm cổ áo Hy Duyệt quát.

 

Hy Duyệt nhỏ bị dáng vẻ của bà dọa sợ, nước mắt lưng tròng nhưng không dám rơi.

 

Mã Tú Anh bên cạnh như thể còn chưa đủ, thêm dầu vào lửa: “Có thế thôi à? Cháu gái cô còn bảo tôi nấu ngon, thơm lắm đấy! Cô à, cả đời này cô chẳng thắng nổi tôi cái gì, chồng chết sớm, con trai cũng chẳng thèm về thăm!”

 

Chung Ái Hoa nhìn đám dân làng và khách trọ xung quanh mặt mày hóng hớt, bị chọc tức không chịu nổi, bóp miệng Hy Duyệt ra, thọc tay vào móc họng non nớt của nó.

 

“Được! Tao trả lại cho mày! Xem coi có thơm không nào!”

 

Hy Duyệt nhỏ vừa đau vừa sợ, khóc lóc giãy giụa, Chung Ái Hoa mặc kệ, chỉ cố ghì chặt nó.

 

Trầm Du điên cuồng muốn ngăn Chung Ái Hoa, nhưng lần nào cũng xuyên qua người bà, chẳng thể chạm vào.

 

Cuối cùng Hy Duyệt nhỏ nôn ra một bãi thịt gà nấm lẫn máu, Chung Ái Hoa mới buông tha.

 

“Đây! Trả cho mày rồi đấy! Mày nếm thử đi, mày nấu ngon thế nào! Tao xem mày có nuốt nổi không?! Có cần tao bưng bát ra hứng cho mày không?”

 

Mã Tú Anh như bị sự hung hãn của bà dọa: “Làm cháu gái bà thật là nghiệp chướng! Xúi quẩy quá!” Liếc nhìn Hy Duyệt nằm sấp ho khò khè dưới đất rồi bỏ đi.

 

“Còn nhìn gì nữa?! Tan đi tan đi!” Chung Ái Hoa hét một tiếng vào đám người đứng xem ngoài cửa, rồi đóng sập cổng.

 

Hy Duyệt nhỏ nằm sấp dưới đất ho khóc, Chung Ái Hoa mặc kệ, quay người vào nhà.

 

Trầm Du ngồi xổm bên Hy Duyệt nhỏ, nhìn khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng vì ho, khóe miệng còn vương máu, mắt cay xè.

 

Tuy anh đã trải qua nhiều gian khổ, nhưng nửa đời người đều được lão Trầm nâng niu, anh chưa bao giờ nghĩ Hy Duyệt vui vẻ lạc quan như vậy lại có quá khứ thế này.

 

Hy Duyệt ho xong, nằm im dưới đất, đến tối mới được Chung Ái Hoa nguôi giận bế vào nhà.

 

Từ đó về sau, An An bên cạnh không bao giờ đến tìm Hy Duyệt nữa, Hy Duyệt cũng bắt đầu trầm lặng, ít nói.

 

Khi Hy Duyệt vừa tròn năm tuổi, Chung Ái Hoa ném nó vào trường làng.

 

Ngày đầu đi học, cô giáo bảo mọi người tự giới thiệu, các bạn nhỏ đều nói tên mình, bố mẹ là ai. Đến lượt Hy Duyệt nhỏ, nó không biết nói thế nào.

 

Hy Chí Cường ngoài năm đầu sau cưới về ăn Tết, bốn năm sau đều ở nhà vợ, Hy Duyệt ngoài mấy lần gặp mặt vội vàng và vài cuộc điện thoại, thực ra chẳng có ấn tượng gì về ông bố này.

 

Còn mẹ nó, nó chưa từng gặp lần nào, bà nội bảo mẹ nó đã lấy chồng sinh em gái, không nhớ nó nữa.

 

“Con biết! Bố mẹ nó không cần nó, nó là đồ thừa!” Một thằng bé thấy Hy Duyệt liền hét toáng lên.

 

Bọn trẻ xung quanh lập tức cười ồ lên.

 

Ác ý của trẻ con bao giờ cũng trực tiếp như vậy, chúng không biết đúng sai, không biết mình có làm tổn thương người khác không, chỉ nghĩ mình vui là được.

 

Giữa tiếng cười và tiếng cô giáo quát bảo ngưng, Hy Duyệt cúi đầu lặng lẽ ngồi về chỗ.

 

Trầm Du nhẹ nhàng xoa đầu nó, ánh mắt đen tối nhìn đám trẻ “ngây thơ” này.

 

Tan học, cổng trường làng nhộn nhịp hẳn lên, đâu đâu cũng là phụ huynh đón con.

 

Hy Duyệt nhỏ nhìn những đứa trẻ được bố mẹ nắm tay, mắt đầy ghen tị, cuối cùng cúi đầu tự đi về nhà, Chung Ái Hoa từ sáng đã nói không đến đón nó.

 

Lên lớp hai, Hy Duyệt vẫn không có bạn, ngày nào cũng một mình đi học về.

 

Bạn cùng lớp là thằng Mập khoe trong lớp rằng bố nó thấy nó viết trong nhật ký muốn đồ chơi, hôm sau liền mua cho nó, các bạn nửa tin nửa ngờ, cũng muốn thử.

 

Vài ngày sau, nhiều bạn được bố mẹ mua đồ chơi, ai cũng khen viết nhật ký có ích. Hy Duyệt bên cạnh nhìn sách giáo khoa, ánh mắt lấp lánh.

 

Hôm đó tan học, Hy Duyệt về nhà liền lôi ra một quyển vở mới bắt đầu viết, từng nét đều rất cẩn thận.

 

Trầm Du thấy nó chăm chú như vậy, buồn cười lại gần, chỉ thấy trong vở viết: Con không muốn đồ chơi, con muốn bố của con.

 

Hy Duyệt vừa viết xong thì nghe tiếng Chung Ái Hoa gọi ăn cơm.

 

Hôm nay Chung Ái Hoa tâm trạng rất tốt, còn uống vài ngụm rượu.

 

“Tiểu Duyệt à, năm nay bố con dẫn mẹ kế và em trai về ăn Tết, con phải chăm sóc em trai tốt nhé, biết chưa?”

 

Hy Duyệt nghe xong, mắt sáng rỡ, thì ra viết nhật ký có ích thật!

 

Trầm Du bên cạnh chú ý đến sự thay đổi trong mắt Hy Duyệt, nhưng lông mày lại nhíu lại.

 

Từ đó, Hy Duyệt ngày nào tan học cũng viết nhật ký, nó muốn viết đầy một quyển tặng bố, để bố biết nó nhớ bố biết nhường nào.

 

Ngày tháng trôi nhanh, chưa kịp để Hy Duyệt viết đầy nhật ký, Tết đã đến.

 

Hy Duyệt được nghỉ đông, ngày nào cũng theo Chung Ái Hoa học đan khăn, Chung Ái Hoa muốn dạy nó thành thạo, sau này có thể kiếm thêm hai đồng.

 

“Mẹ! Tụi con về rồi!”

 

Chung Ái Hoa nghe tiếng, vội buông len chạy ra.

 

“Ôi chao! Cháu trai của bà! Tiểu Hồng lạnh cóng rồi phải không! Vào nhà mau vào nhà mau!”

 

Hy Duyệt nhỏ đứng ở cửa, bên cạnh bố là dì và em trai xa lạ, bà nội nhiệt tình với họ, đây cũng là lần đầu Hy Duyệt thấy bà nhiệt tình như vậy.

 

“Tiểu Duyệt! Đứng đấy làm gì! Đi pha trà đi! Không có mắt nhìn gì cả!”

 

Nhìn Hy Duyệt nhỏ nhắn gầy gò đứng lên ghế nhấc bình thủy rót nước, Trầm Du lúc nào cũng sợ nó bỏng, nhưng anh chẳng làm gì được, chỉ có thể nhìn chằm chằm.

 

Đợi Hy Duyệt bưng trà lên bàn, Chung Ái Hoa đã dán mắt vào thằng cháu Hy Thừa Trạch không rời.

 

“Tiểu Duyệt à, đây là em trai con, tên là Tiểu Quý, mấy ngày nay con phải chăm sóc em tốt nhé, biết chưa?”

 

Chưa kịp để Hy Duyệt trả lời, Hy Chí Cường thấy Tôn Hồng mặt hơi khó coi, vội ngắt lời: “Mẹ ơi, sao lại gọi là Tiểu Quý! Tên chính là Thừa Trạch, tên ở nhà là Tiểu Trạch, ông ngoại nó đặt đấy.”

 

Chung Ái Hoa nghe vậy bĩu môi, nhưng rốt cuộc không nói gì, vào bếp bưng đồ ăn.

 

Cả nhà người một câu, người một câu, ăn uống rôm rả, chỉ có Hy Duyệt ngồi một bên như người ngoài cuộc.

 

Nhìn thằng em mập mạp ngồi giữa được bố dỗ, được bà khen, Hy Duyệt thần sắc ảm đạm, bố nó hình như từ lúc vào cửa đã chẳng để ý đến nó.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn