Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Tôi Là Bà Chủ Khách Sạn Kiếm Tiền Bằng Zombie -Hy Duyệt > Chương 88

Chương 88

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 88 có bản audio.

Chương 88: Check-in thành công món mì trộn

 

Vẫn như cũ, xe phòng ở cách căn cứ ba cây số, hai người đổi xe đi vào căn cứ.

 

Căn cứ thành phố M rõ ràng nhỏ hơn căn cứ thành phố D nhiều, cổng chỉ có lác đác vài người ra ngoài, phần lớn là người trở về.

 

Người phụ trách đăng ký bước tới bên cửa xe: "Ở đâu tới? Có phải dị năng giả không? Đến căn cứ... Trầm Du?! Cậu là Trầm Du!"

 

Anh ta vô cùng ngạc nhiên nhìn Trầm Du, rồi lại nhìn vào trong thấy Hy Duyệt ở ghế phụ.

 

"Cậu về rồi?! Còn nhớ tôi không?!"

 

"Cậu là cháu của bà Trương ở tầng trên."

 

"Đúng đúng! Cậu định gia nhập căn cứ à? Còn mang theo người nhà về nữa ha ha ha ha!"

 

"Tôi xin lỗi! Chúng ta vào trong nói chuyện! Đây là bạn tôi! Cho qua cho qua!" Chưa kịp để anh ta trả lời, người đàn ông lại hét lên với người phía sau, rồi hàng rào phía trước được dời đi.

 

Hy Duyệt nhận ra anh ta, chính là người đã nói Trầm Du là đồ vong ân phụ nghĩa ở cổng khu chung cư sau khi ông nội Trầm mất.

 

Người đàn ông rất tự nhiên leo lên ghế sau: "Cậu không giới thiệu một chút..."

 

"Cô ấy tên Hy Duyệt. Đây là Tạ Dương." Trầm Du không nói nhiều.

 

Tạ Dương cũng không để ý Trầm Du ít nói, anh ta vẫn luôn như vậy.

 

Cười chào Hy Duyệt một cái, rồi hỏi: "Lần này cậu đến có đi không? Bà tôi hai năm trước còn hỏi về cậu."

 

"Tôi đến tìm người. Bà Trương vẫn khỏe chứ?"

 

"Năm ngoái đi trong mơ rồi. Không phải trải qua những khổ cực này, cũng tốt." Anh ta có chút cảm khái, rồi nói: "Cậu muốn tìm ai? Ở căn cứ này tôi quen khá nhiều người, biết đâu giúp được."

 

"Một người đàn ông trung niên tên Dư Lượng, nghe nói được con gái và con rể đón từ thành phố D về."

 

Tạ Dương đập tay vào ghế: "Tôi biết! Thế chẳng phải trùng hợp sao?! Hồi đó chúng tôi cùng đi thành phố D! Anh con rể vừa nãy cũng ở cổng kìa!"

 

"Cậu tấp vào lề trước đi! Tôi đi gọi anh ta đến!"

 

Tạ Dương vội vàng xuống xe chạy đi.

 

Hy Duyệt nhìn bóng lưng anh ta, có chút cảm khái: "Anh ấy thay đổi nhiều quá... Tôi nhớ trước đây anh ấy khá ghét cậu."

 

Trầm Du cười khẽ: "Ừ... Nói chung, trước đây bọn trẻ trong khu chung cư đều không thích tôi."

 

Hy Duyệt cũng cười: "Cậu chính là con nhà người ta, nếu tôi ở khu chung cư của cậu, tôi cũng không thích cậu. Ai lại thích bị so sánh hàng ngày chứ."

 

Tạ Dương dẫn người đàn ông ở cổng chạy tới: "Đây là con rể của Dư Lượng, Vương Gia Huy."

 

"Xin chào, các anh tìm bố vợ tôi có việc gì vậy?" Vương Gia Huy rất ngạc nhiên, bố vợ bình thường không ra ngoài, cũng không có dị năng, sao lại có người đặc biệt tới tìm.

 

"Chúng tôi quen sư điệt của ông ấy, đến đây muốn nhờ ông ấy làm một tô mì trộn. Có trả công."

 

"Ồ ồ, được, tôi dẫn các anh về nhà tôi."

 

Quả nhiên con người vẫn phải học một nghề, ngày tận thế cũng có người tìm tới.

 

"Các anh đợi tôi dưới lầu, trong nhà nhỏ quá... Tôi gọi ông ấy xuống."

 

Đón được người, Tạ Dương lái xe chở Dư Lượng, đi theo sau xe Trầm Du ra khỏi căn cứ.

 

"Đỉnh thật! Trầm Du, đây là xe của cậu à?!" Tạ Dương nhìn thấy xe phòng trước mắt, mắt sáng rực lên.

 

"Là của cô ấy."

 

"Ghê vậy, em dâu!" Tạ Dương giơ ngón cái với Hy Duyệt, chưa kịp để cô phản ứng, liền chồm tới bên Trầm Du nhỏ giọng: "Bây giờ cậu không phải đang ăn bám, nhờ em dâu nuôi đấy chứ. Tôi trước đây không cảm nhận được dao động dị năng của cậu... Thằng nhóc này giỏi thật!"

 

Trầm Du còn chưa kịp hoàn hồn sau tiếng "em dâu" kia, lại nghe Tạ Dương suy đoán, khẽ cười: "Cũng coi như vậy..."

 

Dù sao ăn ở đều không tốn tiền, nhờ Hy Duyệt nuôi cũng không sai.

 

"Em dâu nhất định rất mạnh! Cấp mấy rồi? Cậu không thể vì có mặt đẹp mà làm trai đểu đâu nhé!"

 

Chưa kịp để Trầm Du trả lời, bên kia Hy Duyệt đã gọi anh.

 

"Trầm Du, bàn!"

 

Trầm Du đi tới, lấy đủ thứ từ không gian ra, Hy Duyệt cũng biến ra đủ loại nguyên liệu từ hư không.

 

Ánh mắt Tạ Dương đờ đẫn, thì ra hai người đều là dị năng giả không gian, lúc không dùng không gian anh ta không cảm nhận được dao động, cũng có thể hiểu.

 

Rồi thấy Trầm Du dùng mộc hệ thúc hành lá, hỏa hệ đun nồi, phong hệ giúp vớt mì...

 

Dư Lượng lấy ra ít củ cải muối mà ông luôn trân quý không nỡ ăn, bỏ vào mì, lại thêm tương mè do Tư Thụy làm.

 

Thành thạo trộn ra một tô mì nóng hổi.

 

Hy Duyệt nhận lấy nếm thử một miếng, chỉ một miếng là có thể nếm ra sự chênh lệch rõ rệt giữa Tư Thụy và Dư Lượng.

 

"Ting"

 

[Bắt được món ăn vặt đạt tiêu chuẩn, mì trộn thành phố D!]

 

[Check-in món ăn vặt thành phố D, hoàn thành!]

 

"Ưm... ngon ngon! Tôi vào xe lấy ít rau, đúng lúc ăn tối, mọi người cùng ăn chút."

 

Trầm Du nhận lấy bát trên tay Hy Duyệt, cười nhìn cô chạy về xe phòng, kết quả đối diện với ánh mắt phức tạp của Tạ Dương bên cạnh.

 

Tâm trạng Tạ Dương lúc này từ ngạc nhiên đã đến tê dại, anh ta còn tưởng Trầm Du nói "coi như vậy" là thật sự ăn bám, không ngờ lại...

 

Là anh ta quá ngây thơ rồi...

 

Trầm Du từ nhỏ đã xuất sắc, không ngờ ngày tận thế rồi, ông trời vẫn còn thiên vị anh ta như vậy!

 

Bốn người ngồi quanh bàn, ăn mì trộng kèm rau, bên cạnh còn có một ly đồ uống nóng.

 

Tạ Dương thừa nhận, anh ta đã biến thành chanh, chua chết mất.

 

"Cậu mỗi ngày... đều ăn những thứ này?"

 

Thấy Trầm Du gật đầu, anh ta chua đến nỗi không nói nên lời, chỉ có thể húp xì xụp ăn rau.

 

Mọi người ăn xong, trời cũng đã tối.

 

Đưa vật tư cho hai người xong, Trầm Du lấy ra một tờ truyền đơn đưa cho Tạ Dương, rồi quay người định vào xe.

 

"Trầm Du..." Tạ Dương gọi anh lại, giọng hơi nghẹn ngào.

 

"Xin lỗi, hồi đó tôi không hiểu chuyện, những lời đó là sai của tôi. Xin lỗi!"

 

Trầm Du không quay đầu, chỉ vẫy vẫy tay, bước vào xe.

 

Hy Duyệt đang cúi đầu ghi chép vào sổ nhỏ: "Họ về rồi hả?"

 

"Ừ. Tối tôi sẽ đến căn cứ thành phố M một chuyến. Tiếp theo chúng ta đến thủ đô chứ?"

 

Hy Duyệt nhìn cuốn sổ có chút do dự: "Tôi không thích căn cứ Thục Quang lắm... Hay để lần sau đi. Mấy ngày nay đi mấy căn cứ gần đây xem sao, rồi sau đó đến căn cứ thành phố B và thành phố C check-in?"

 

"Được."

 

...

 

Tạ Dương trở về căn phòng đơn chật hẹp, cha mẹ anh ta ngày tận thế đã biến thành xác sống.

 

Lúc đó anh ta mới hiểu, thì ra đau buồn tột cùng, thật sự không chảy nổi nước mắt.

 

Mất đi người thân, anh ta được ngày tận thế dạy cho sự trưởng thành và khéo léo, từ lâu đã không còn sự ngang tàng của tuổi trẻ.

 

Nhìn thấy Trầm Du vẫn như xưa, thật tốt...

 

Dùng bật lửa thắp nến trên tủ thấp, mượn ánh lửa xem tờ giấy Trầm Du đưa.

 

Cái này!

 

Phòng ốc đầy đủ điện nước, môi trường thoải mái, giá cả cũng không cao!

 

Khách sạn còn có nhà hàng siêu thị, và máy mù một tinh hạch.

 

Điều này thật sự tồn tại trong ngày tận thế sao?!

 

Anh ta không nghĩ Trầm Du sẽ lừa mình, vì Trầm Du không thèm làm vậy.

 

Dù thế nào, nơi này nhất định anh ta phải đến một lần.

 

Nằm trên giường anh ta vẫn nghĩ: Trầm Du bây giờ cuộc sống thật tốt, ở xe phòng sang trọng, bên cạnh có người yêu bầu bạn, hai người không cần chạy vạy sinh tồn, còn bắt đầu tìm người làm đồ ăn ngon...

 

Há...

 

Trước khi ngủ anh ta còn mơ màng nghĩ: Rau hôm nay ngon thật, không biết bao giờ mới được ăn lại nữa...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn