Chương 45: Đúng như tôi mong đợi
Hôm sau, Tần Lam mặc bộ quần áo mới đầu tiên kể từ khi xuyên không.
Đó là bộ võ phục tay rộng màu xám đen, mẹ thắt cho cậu chiếc thắt lưng vải đen.
Chỉ thấy tóc đen bay phấp phới, mày kiếm mắt sao, khí phách hiên ngang, tuổi trẻ nhưng đôi mắt đã ẩn chứa chí lớn.
Quần áo mới khí tượng mới, dường như cũng tượng trưng cho tương lai nhà họ Tần sẽ bước sang một trang mới.
“Lam à, đánh không lại thì mình nhận thua, thua người trong thành không mất mặt đâu.”
Mấy hôm nay Tần Phong vẫn còn ngồi xe lăn, làm sao Chu Thúy Vân có thể không lo lắng.
Tần Lam cười toe, đầy tự tin: “Yên tâm đi mẹ, con biết chừng mực mà.”
Cả nhà tiễn cậu ra cửa, còn đứng nhìn theo rất lâu.
Hai bên đã có hàng xóm ra đồng gặp cậu, ai nấy đều bàn tán xôn xao.
Thậm chí ngay cả đội tuần tra sắp đổi ca cũng nhận ra Tần Lam, trong giọng nói của họ mang theo sự kinh ngạc và tán thưởng, ánh mắt nhìn về phía nhà họ Tần cũng không còn khinh miệt như trước.
“Đến rồi à!”
Ngay cả quan giữ thành, thấy cậu bước tới cũng cất giọng chào: “Bộ dạng này, trông oai phết!”
Đây là lần thứ hai họ vào thành, người vào thành tỉ thí cũng chỉ có một mình Tần Lam.
Đi trên đường, quan giữ thành nhìn dáng vẻ đầy tự tin từ cử chỉ đến hành động của cậu, không khỏi nhắc nhở: “Nhóc à, lần này phải cẩn thận đấy, tuy không biết vòng hai bốc thăm thế nào.”
“Nhưng hôm nay rất có thể gặp con cái của những đại nhân vật, đánh không lại thì phải nhanh chóng nhận thua, đừng có dại.”
Đối với con cái của những đại nhân vật ấy, vòng tỉ thí thứ hai này vẫn chỉ là muối bỏ bể.
Nhưng cũng vậy, trong giới công tử tiểu thư ấy cũng đang âm thầm so bì với nhau.
Giống như trận tỉ thí đầu tiên, xem ai giải quyết người ngoại thành đăng ký nhanh hơn, thậm chí xem ai ra tay tàn độc hơn.
Mà những cuộc so bì ngầm của bọn công tử tiểu thư này, nếu liên lụy đến Tần Lam thì có thể là tai họa diệt đỉnh.
Tần Lam cười gật đầu: “Trước khi ra cửa gia đình cũng đã dặn tôi thế rồi, cảm ơn.”
Quan giữ thành cũng không biết cậu có nghe lọt hay không, cau mày lại nói tiếp: “Nhóc à, coi như tôi lắm lời thêm vài câu.”
“Chắc chắn mày sẽ vào được học viện, cũng có bản lĩnh hơn tôi hồi trẻ, nhưng nhớ kỹ, trước khi thành võ giả, gặp chuyện gì cũng phải nhịn!”
“Nước trong học viện sâu hơn mày tưởng nhiều, những lúc cần nhịn cũng nhiều hơn. Sống sót đến khi thành võ giả mới là nghịch thiên cải mệnh, nếu chết giữa đường thì coi như không là gì cả.”
Hắn có thể làm quan giữ thành, hồi trẻ cũng là đệ nhất ngoại thành.
Nhưng đã sao, lúc ở học viện tiếp xúc với con cái trong thành, cũng chỉ có một chữ nhịn mà thôi.
Tần Lam gật đầu, biết đây là lời nhắc nhở xuất phát từ đáy lòng: “Cảm ơn, tôi sẽ để ý.”
Nhưng trong thâm tâm, Tần Lam vừa bất đắc dĩ vừa thấy buồn cười.
Cả nhà họ, từ chỗ đói lả ngất ngoài đồng, đến hôm nay có cơm ăn áo mặc, dựa vào nhịn sao?
Như Tần Phong vậy, cả nhà bao năm nhịn đói chịu rét, nhưng bị người trong thành một cước giẫm thành tro.
Ầm ầm…
Cổng thành mở ra, Tần Lam bước qua cánh cửa như một lằn ranh trời vực.
Nhìn phong cảnh trong thành, cậu luôn biết rằng, cậu có được ngày hôm nay là nhờ tranh đấu, nhờ chiến đấu!
Vẫn có đội vệ binh trong thành đến dẫn đường, trên đường vào nội thành, quan giữ thành đi cùng Tần Lam khá kích động.
Từ khi tốt nghiệp học viện, hắn chưa từng vào nội thành lần nào.
Ngược lại, Tần Lam thần sắc từ đầu đến cuối bình thản chẳng khác gì lưu dân ngoại thành.
Nội thành phồn hoa hơn ngoại thành một chút, nhưng cũng chỉ là thị trấn biến thành huyện thành.
Cậu so sánh với những năm 90, 2000 của kiếp trước…
“Đến rồi!”
Nội thành, võ đạo trường.
Nơi này rộng rãi hơn ngoại thành, có thể chứa nhiều khí cụ võ đạo hơn, còn có khán đài riêng.
Trong thời mạt thế, có thể nói toàn dân thượng võ, trong thành cũng định kỳ tổ chức tỉ thí lôi đài.
Thậm chí một số tỉ thí tư nhân, thậm chí mang tính chất cá cược, chính quyền mạt thế cũng nhắm mắt làm ngơ.
Dù sao trật tự nào trong thời mạt thế cũng được xây dựng trên nắm đấm.
Nơi này tổng cộng có mười ba lôi đài.
Mười cái nhỏ, hai cái đủ cho võ giả giao đấu.
Còn cái ở giữa, lớn hơn mười hai cái kia cộng lại.
Và lôi đài này, từ mặt đài đến đáy đều được làm bằng đá cứng rắn.
Từ dấu vết sửa chữa trên lôi đài, còn có thể thấy những hố lõm do bị chém đập.
Tần Lam xúc động, đây chắc là lôi đài của những đại nhân vật.
Lúc này trên võ đạo trường, không nói là biển người mênh mông, cũng đông đúc náo nhiệt.
Có thể thấy, sau màn chơi đùa của trận đầu, trận thứ hai không ít con cái võ giả đều nghiêm túc hơn.
Tần Lam đến chỗ làm việc bốc thăm, nhưng không ngờ sau khi xem tài liệu của cậu, nhân viên làm việc trực tiếp đưa cho cậu một tờ giấy tỉ thí có ghi số.
“Không cần bốc thăm nữa sao?”
Mà khi nhìn thấy tên đối thủ, Tần Lam đầu tiên ngẩn ra, sau đó cười lạnh trong lòng: “Nhà thằng nhỏ này, đúng là có chút năng lực thật.”
Đúng vậy, người đấu với cậu, chính là Quách Bất Phàm suýt phế Tần Phong!
Từ vòng hai trở đi, biến thành học viện và thành đô phủ sắp xếp đối chiến, không ngờ nhà Quách Bất Phàm thực sự tìm người vận động.
Đúng lúc này, Tần Lam nghe thấy sau lưng vọng đến một tràng la ó quen thuộc.
“Thứ chó má, mày còn dám đến thật à! Tao còn sợ tiền nhà tao tiêu phí mất!”
Người tới chính là Quách Bất Phàm với vẻ mặt hung tợn, mấy tên bạn bè bên cạnh cũng không có vẻ gì tử tế.
“Số tiền này của mày tiêu…”
Kẻ thù gặp mặt, Quách Bất Phàm có thể nói là hai mắt căm hận, nhưng Tần Lam chỉ cười lắc đầu: “Đúng như tôi mong đợi!”
Tuy không biết đối chiến được sắp xếp thế nào, nhưng Quách Bất Phàm yếu hơn bọn Trần Mộng Lộ nhiều.
Dĩ nhiên, có lẽ trong mắt người trong thành, cậu là lưu dân ngoại thành chẳng đáng nhắc tới.
Nên cha mẹ của Quách Bất Phàm mới có thể bỏ tiền vận động để xếp cậu thành đối thủ.
“Mày không thực sự nghĩ rằng thắng được em tao là có thể như ý vào học viện chứ?”
Quách Bất Phàm thần sắc hung ác, cha hắn mới là trụ cột của nhà họ Quách.
Còn cha của em họ Quách Dương, hai năm trước mới thành võ giả.
Nhưng hắn từ khi sinh ra, cha đã là võ giả.
Thực lực được bồi dưỡng từ nhỏ đến lớn, đâu phải Quách Dương có thể so sánh.
Tần Lam nhướng mày kiếm, thằng ngu này không ngốc đến mức cho rằng quan hệ nhà nó có thể chi phối việc tuyển sinh của học viện chứ?
Lại thấy Quách Bất Phàm ghé sát tai cậu, giọng tàn nhẫn ngạo mạn: “Mày đoán xem, học viện có tuyển người tàn tật không?”
Đúng, với biểu hiện của Tần Lam, tuyệt đối có thể vào học viện.
Nhưng nếu Tần Lam trong tỉ thí, bất cẩn bị phế mất một tay một chân, thậm chí phải cắt cụt.
Học viện còn chiêu nó thế nào?
Hắn chính là muốn phế Tần Lam, không chỉ đơn giản là báo thù cho em họ.
Chuyện lưu dân ngoại thành đánh thắng con cái võ giả trong thành, giờ đã ầm ĩ khắp nơi.
Mà Tần Lam càng được chú ý và tán thưởng bao nhiêu, thì kẻ thua nó càng nhục nhã bấy nhiêu!
Chỉ cần Tần Lam còn vào thành một ngày, chuyện này mãi mãi được mọi người nhắc đến.
Vậy thì nhà họ Quách hắn, sẽ mãi là trò cười cho tất cả võ giả!
Cho nên, Tần Lam nhất định phải bị phế!
Hôm nay hắn muốn Tần Lam bò ra ngoài, sau này cũng chỉ biết bò mà đi!
