Đợi Tử Tang Thiền Mạt nấu cơm xong, Hàn Chính Vũ là người đầu tiên chạy tới xem.
“Mèo tham ăn, toàn bộ đều do em làm à?” Hàn Chính Vũ tò mò nhìn bảy tám món trên bàn.
“Ừm… tuy ngoại hình không bằng mấy đầu bếp lớn, nhưng cũng tạm được rồi.”
Đương nhiên, kiếp trước kỹ thuật nấu nướng của cô tuy không nói là đỉnh cao, nhưng cũng coi như ngon được chứ bộ, còn bây giờ thì, hihi, nếm thử sẽ biết thôi.
Những người khác sau khi Tào Viên Lệ ngồi xuống cũng lần lượt ngồi vào chỗ. Bàn ăn là bàn dài, Tào Viên Lệ ngồi ghế chủ tọa, Trình Dung Dung đương nhiên tranh chỗ gần anh ta, ngồi ở phía trên bên phải, Minh thúc ngồi phía trên bên trái, Tử Tang Thiền Mạt ngồi dưới tay Trình Dung Dung, Hàn Chính Vũ nhìn quanh, cuối cùng chọn ngồi đối diện cô, còn không quên nhướng mày với cô.
Tử Tang Thiền Mạt rùng mình, không thèm để ý, cúi đầu húp cơm, cũng không gắp thức ăn.
“Để anh nếm thử tay nghề của mèo tham ăn nào, ngửi đã thấy thơm rồi, sau này anh có khẩu phúc rồi.”
Lúc này Trình Dung Dung cũng gắp một miếng cà tím bỏ vào bát Tào Viên Lệ, “A Lệ, mấy ngày nay chắc anh vất vả lắm, ăn nhiều một chút, đừng để mệt hỏng người.”
Không ngờ con nhỏ thối tha này cũng có chút tác dụng, nếu nó có thể hầu hạ tốt bọn họ, cô ta cũng không ngại mang theo nó.
Tào Viên Lệ nhịn ý muốn giết người, nhàn nhạt đáp một tiếng, nhưng trong lòng tự nhủ, người đàn bà này hiện tại còn có chút lợi dụng đối với mình, đại trượng phu biết cúi xuống ngẩng lên, “Cô tự ăn đi.”
Nghe được câu này, Trình Dung Dung cảm thấy mình vô cùng vinh hạnh, đây có phải là đại diện cho thấy trong lòng A Lệ mình cũng đặc biệt không?
Lại thuận tay gắp thêm cho Tào Viên Lệ, “A Lệ, anh ăn nhiều một chút.”
“Ái chà, em thích nhất là ăn thịt, vẫn là mèo tham ăn hiểu anh, để anh nếm thử món thịt kho tàu này trước.”
Hàn Chính Vũ mặt đầy hứng thú không phát hiện, sau khi ăn một miếng rau xanh, gương mặt Tào Viên Lệ trong khoảnh khắc đen lại.
“Khụ khụ khụ”
Vừa mới nếm một miếng, Hàn Chính Vũ bị sặc, “Nước, cho tôi nước.”
Minh thúc nhanh tay đưa một cốc nước cho anh ta, “Cả người lớn rồi, còn lỗ mãng như vậy.”
Hàn Chính Vũ bây giờ thật sự có khổ không nói được, uống hết hai cốc nước lớn mới hoàn hồn.
“Mèo tham ăn, em định mưu sát phu quân đấy à em biết không?”
Tử Tang Thiền Mạt cúi đầu húp cơm, không nói gì.
Hàn Chính Vũ tưởng cô ngại, bèn hạ thấp giọng, “Em bỏ cả một bao muối vào à…”
Tử Tang Thiền Mạt tiếp tục cúi đầu húp cơm, cô không nghe thấy, nhưng trong lòng đang cười gian, ai bảo anh đắc tội với tôi, đáng đời.
Con cá chua không thể chua hơn và gương mặt đen thui của Tào Viên Lệ khiến Trình Dung Dung nổi khùng hoàn toàn, “Tử Tang Thiền Mạt, cố ý đúng không?”
Tử Tang Thiền Mạt lúc này mới ngẩng đầu lên, mắt đã ngập nước mắt, giọng nhu hòa: “Chị, trước đây em chưa từng nấu cơm.”
Nói xong lại cúi đầu, ra vẻ một đóa hoa trắng nhỏ bị ức hiếp.
Hàn Chính Vũ lập tức xót xa, đàn bà của anh sao có thể bị con đàn bà xấu xí này bắt nạt!
“Đàn bà ngu, mày nói thêm câu nữa thử xem! Mạt Mạt nó không cố ý, mày gào cái gì.”
Tử Tang Thiền Mạt ngước mắt nhìn anh ta một cái, cô không ngờ cái tên trứng vịt đen lòng này lại còn giúp cô.
Hàn Chính Vũ cảm nhận được ánh mắt của Tử Tang Thiền Mạt, quay đầu lại còn ném cho cô một cái nháy mắt.
Hừ, biết ngay hắn không có lòng tốt mà.
Trình Dung Dung nổi giận, hai người này từ lúc nào đã tốt với nhau, lại còn hợp nhau để đối phó với cô ta!
Quay đầu nhìn Tào Viên Lệ đang uống nước, không có chút ý định giúp cô ta.
Trình Dung Dung có chút ấm ức, nhưng nghĩ đến người này là em họ của anh, liền có chút thoải mái. Cô ta mới thay thế Cừu Thiên Ảnh, hiện tại thua kém Hàn Chính Vũ – em họ của anh – cũng là đáng, nhưng sẽ có một ngày cô ta thay thế tất cả mọi người, trở thành người số một trong lòng anh! Đến lúc đó, đừng nói Tử Tang Thiền Mạt, đến Hàn Chính Vũ cũng phải nhìn sắc mặt cô ta mà hành sự.
Trình Dung Dung chính là tự tin như vậy.
Hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại.
Không ngừng an ủi mình trong lòng, đây là em họ của A Lệ, đây là dị năng giả cường đại trong tương lai, hiện tại còn không thể đắc tội hắn!
Một lúc, không khí có chút xấu hổ, Tử Tang Thiền Mạt không nói gì, giả vờ đà điểu.
Hàn Chính Vũ đang hối hận, có phải anh ta vừa nói quá đáng không, lén nhìn Tử Tang Thiền Mạt đang cúi đầu, nhất định là bị lời anh ta làm tổn thương.
Cô ấy khác với những người đàn bà kia, sớm biết thế đã không nói nặng lời như vậy, tuy muối hơi nhiều, hơi khó ăn, nhưng nhịn một chút chẳng phải qua rồi sao, bây giờ nhất định anh ta đã làm tổn thương trái tim cô ấy.
Lúc này, Minh thúc nhìn mọi người, bỗng cười, “Ha ha, Tiểu Thiền Mạt làm món này còn khai vị đấy chứ, hôm nay để Minh thúc ra tay cho các con xem nào, A Vũ, A Lệ lâu rồi chưa nếm tay nghề của Minh thúc nhỉ, hôm nay coi như xem tay nghề Minh thúc có thụt lùi không.”
Lời Minh thúc vừa nói, không khí xấu hổ mới hòa hoãn lại, Tào Viên Lệ cười nói: “Lâu rồi chưa được nếm tay nghề của Minh thúc, đúng là khá nhớ.”
“Ha ha” Minh thúc cười sảng khoái, liền chuẩn bị vào bếp.
Tử Tang Thiền Mạt cũng đứng dậy, giúp dọn mấy cái đĩa trên bàn xuống, “Minh thúc, cháu giúp chú nhé.”
Dù sao cũng là do cô gây ra, hạ mã uy cho bọn họ đã đạt được, cô cũng không làm nũng nữa, hơn nữa cô và bọn họ còn có quan hệ hợp tác trong một thời gian dài, bây giờ cũng nên xây dựng quan hệ tốt mới phải.
“Được, Tiểu Thiền Mạt đến giúp Minh thúc nhé.”
Không lâu sau, bốn món một canh đã ra lò.
Khoai lang kéo sợi giòn ngoài mềm trong, gà xé cay thơm ngon, lại có sườn hấp đậu đen và cải thảo luộc dầu, canh thì đơn giản là canh rong biển trứng, mặn chay kết hợp dinh dưỡng cân bằng.
Phải nói kỹ thuật nấu nướng của Minh thúc vẫn rất tốt.
Hàn Chính Vũ là người đầu tiên nể mặt, “Minh thúc, chú quả là gừng càng già càng cay.”
Minh thúc cười híp mắt: “A Vũ thích thì Minh thúc ngày nào cũng nấu cho con.”
“Được ạ”, nhưng nhớ tới món vừa rồi Tử Tang Thiền Mạt làm, lại sợ cô hiểu lầm mình chê món cô nấu, vội giải thích: “Mạt Mạt làm cũng ngon, sau này bớt chút muối là được.”
Tử Tang Thiền Mạt: “…”
Cái thằng ngốc này thật sự là một tiểu boss trong sách gốc sao?
Hay là bị ai xuyên không rồi?
Cuối cùng cũng ăn xong bữa tối chán chường, Tử Tang Thiền Mạt lập tức về phòng tiếp tục luyện dị năng.
Tào Viên Lệ mấy người sắp xếp chuyện tận thế, Trình Dung Dung thì trong phòng viết những gì cô ta có thể “dự ngôn” được, đây chính là con bài của cô ta.
Ai làm việc nấy, tạm thời sống chung cũng khá hòa thuận.
Nhưng bên phía nữ chính lại gặp phiền phức không nhỏ.
Có ý kiến gì có thể comment nói cho tôi biết nhé, cảm ơn mọi người ủng hộ.
