Sau trận mưa ròng rã mấy ngày, thành phố không hề trong lành như tưởng tượng. Nước đọng chưa kịp rút, hòa lẫn với rác thải dưới cống, khiến một thành phố từng sầm uất giờ đây tan hoang, tiêu điều.
Không khí nồng nặc mùi thối rữa và mùi máu tanh ghê tởm.
Tiếng gầm rú của xác sống, tiếng thét kinh hoàng tuyệt vọng của người sống sót, tất cả đều khiến người ta khiếp đảm.
Tử Tang Thiền Mạt ngồi ở ghế sau xe, ép buộc bản thân phải chấp nhận. Nhìn những mảnh xác chân tay đứt lìa, cô cố nén cơn buồn nôn, dạ dày quặn lên từng hồi, gắng gượng không để bữa trưa phun ra ngoài.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, xem bao nhiêu phim zombie, cũng không thể sánh bằng sự rung động trực tiếp tận mắt chứng kiến.
Nhìn những xác sống toàn thân thối rữa, không suy nghĩ, không cảm xúc, không hơi thở, chỉ có sự khát khao vô bờ với thịt tươi.
Có tên thậm chí không biết từ lúc nào đã để ruột mình rơi ra ngoài, lê lết trên mặt đất, để lại những vệt máu đen dài.
Tận thế mới chỉ bắt đầu, phần lớn nhà còn lương thực, nên số người liều mạng vì thức ăn chỉ là thiểu số. Vì vậy, những bóng người qua lại trên phố hầu như đều là xác sống.
Sắc mặt Tử Tang Thiền Mạt khó coi vô cùng, Cừu Thiên Ảnh ngồi bên cạnh cũng vậy.
Là một sát thủ, Cừu Thiên Ảnh từng chứng kiến không ít cảnh máu me, nhưng cảnh tượng trước mắt này, giống như một cuộc tàn sát một chiều hơn.
Lần này bọn họ có bảy người, đi xe SUV bảy chỗ. Ba cô gái ngồi giữa, Hàn Chính Vũ ngồi cuối, lái xe là Trình Mộ Hàn, Tào Viên Lệ ngồi ghế phụ để ứng phó tình huống đặc biệt.
Thấy mọi người một vẻ chưa từng thấy cảnh này, Trình Dung Dung trong lòng vô cùng khoái trá. Cuối cùng mình cũng đè đầu Cừu Thiên Ảnh được rồi sao? Ngày trước cô ta chỗ nào cũng không bằng Cừu Thiên Ảnh, lần đầu thấy xác sống thì la hét ầm ĩ, lúc ấy anh trai và A Lệ chắc ghét mình lắm.
Giờ cũng đến lượt mình ghét người khác rồi sao?
Cô ta nói với Tử Tang Thiền Mạt bên cạnh: “Sợ thì lát nữa đừng xuống xe, khỏi gây phiền phức cho người khác.”
Tuy nói với Tử Tang Thiền Mạt, nhưng Cừu Thiên Ảnh bên cạnh rõ ràng nghe ra mùi chỉ cây dâu mắng cây hòe.
Tử Tang Thiền Mạt rất tức. Cô vốn không muốn so đo với con đàn bà ngu ngốc này, nhưng nó quá đáng quá!
Hổ không ra oai, tưởng cô là mèo sao?
“Trình Dung Dung, mày muốn chết thì nói thẳng, tao còn ở đây mà dám bắt nạt mèo của tao à?”
Mèo cái đầu mày mới là mèo!
Nhưng nghĩ đến Hàn Chính Vũ đang đỡ lời cho mình, cô rộng lượng không chấp nhặt chuyện này.
“Xì”, Trình Dung Dung khinh thường, “Tôi nói sự thật thôi.” Tuy miệng không tha người, nhưng khí thế so với ban đầu đã yếu đi nhiều.
Đối với Hàn Chính Vũ, một cao thủ ẩn giấu, Trình Dung Dung rất kiêng dè. Hiện tại cô ta chưa thể đắc tội những người này, lần này biết điều mà không nói thêm.
Trong xe nhất thời bầu không khí hơi ngột ngạt, nhưng rồi “kít” một tiếng, xe dừng lại, cả chặng đường tuy có chút nguy hiểm nhưng cũng qua.
Tiếng xe dừng nhanh chóng thu hút sự chú ý của xác sống, không ngừng có xác sống tụ lại gần đây.
“Xuống xe nhanh!”
Mọi người cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng xuống xe. Lần này bọn họ chọn một siêu thị tầm trung mở cửa 24 giờ. May mà tận thế xảy ra lúc nửa đêm, chắc xác sống không nhiều, vừa hay cho họ cơ hội luyện tay, cũng tiện thu thập thêm vật tư.
Theo kế hoạch từ trước, Trình Dung Dung vừa xuống xe đã phụ trách mở khóa, những người khác cảnh giới. Nếu cưỡng ép mở cửa, động tĩnh quá lớn chắc chắn sẽ thu hút không ít xác sống.
Tử Tang Thiền Mạt cầm rìu, Quỷ Quỷ quấn trên cổ tay cô, trong lòng vẫn hơi run, dù sao cũng là lần đầu đối mặt với xác sống kinh tởm như vậy.
Hai xác sống gần nhất đã lao đến ngay khi họ xuống xe. Tào Viên Lệ và Hàn Chính Vũ mặt không đổi sắc, mỗi người một con, ra tay nhanh, chuẩn, ác. Một cú xoay người ra sau lưng xác sống, khi xác sống và mọi người chưa kịp phản ứng đã giải quyết xong.
Vì Trình Dung Dung đã nói trước chỉ có phá hủy đầu xác sống mới triệt để tiêu diệt được, nên họ khỏi mất công mò mẫm nguy hiểm. Thủ pháp dứt khoát như vậy khiến Tử Tang Thiền Mạt khâm phục vô cùng. Quả nhiên là đại thần trong tiểu thuyết sao? Cùng với xác ngã xuống, hai cái đầu xác sống lăn lông lốc đi rất xa.
Giờ tinh hạch của xác sống còn chưa xuất hiện, nên mấy người cũng khỏi mất công mổ đầu xác sống. Không thì Tử Tang Thiền Mạt tin rằng cô nhất định sẽ nôn mất!
Ngay khi hai người giải quyết xong xác sống, Trình Dung Dung đã mở được cửa.
“Khoan đã.”
Tào Viên Lệ ra hiệu mọi người chờ, đưa mắt với Hàn Chính Vũ. Hai người đứng trái phải, tụ dị năng vào tay, đợi mọi người vào tư thế chiến đấu rồi ra hiệu cho Trình Dung Dung đẩy cửa.
Quả nhiên, vừa mở cửa, hai xác sống đã vồ tới, nanh vuốt chĩa ra. Nếu là người thiếu kinh nghiệm, lỡ xông vào, chắc chắn sẽ bị tóm gọn.
Tào Viên Lệ và Hàn Chính Vũ lại phối hợp ăn ý, mỗi người dùng dị năng giải quyết một xác sống. Mọi người mới theo họ lách vào siêu thị, rồi đóng cửa lại, kẻo thu hút thêm xác sống.
Tử Tang Thiền Mạt nhìn quanh một vòng, thấy trong quầy thu ngân có một xác sống bị kẹt bên trong, gầm gừ với họ, nhưng không thể chui ra. Lúc này xác sống mới xuất hiện, động tác còn cứng đờ chậm chạp. Đợi đến khi tinh hạch xuất hiện, tốc độ của xác sống mới gần bằng người thường.
Giờ chính là thời cơ tốt nhất để rèn luyện dị năng, thân thủ và gan dạ. Tiếc rằng lúc này phần lớn người sống sót đều ở nhà, nhất thời chưa chấp nhận được sự thật tận thế.
Theo kế hoạch, vì Trình Dung Dung có dị năng không gian nên Tào Viên Lệ và cô ta đi tìm kho. Những người còn lại phụ trách cảnh giới và xử lý xác sống để rèn luyện dị năng.
Cừu Thiên Ảnh và Trình Mộ Hàn một nhóm, đã vào trong siêu thị. Lúc này siêu thị còn chưa có ai lui tới, ngoại trừ vài thứ bị xác sống va đổ, cũng tạm gọn gàng sạch sẽ.
Hàn Chính Vũ chỉ vào xác sống đang không ngừng va đập và gầm rú ở quầy, ra hiệu cho Tử Tang Thiền Mạt ra tay luyện tập.
