Chương 25: Không ổn, Mục Địch gặp nguy hiểm
Dạ Linh và Ôn Mạnh Hạ nhìn cây cối khôi phục lại như cũ, cả hai đồng thanh kêu lên: “Chúng biết nghe tiếng người!”
Hai người nhìn nhau, hoảng loạn la hét: “Á á á, thế này cũng đáng sợ quá, càng không thể giữ được rồi.”
Rồi cả hai rất ăn ý mà chạy mất.
Cái nhà này không thể ở được nữa, ở thêm nữa chắc họ phát điên mất.
Chỉ là vừa lên xe, trong đầu Dạ Linh bỗng hiện ra một hình ảnh.
Trong hình ảnh, Mục Địch bị người ta đánh, rồi bị cưỡng ép đưa đi.
Dạ Linh không ngồi yên được, cô vội gọi điện cho Mục Địch, nhưng không ai bắt máy.
[Bình tĩnh, bình tĩnh, tìm đại ca, anh ấy nhất định biết thần tượng của mình đang ở đâu.]
Ôn Mạnh Hạ: “?”
Thần tượng?
Ai vậy?
Lại thấy hình ảnh gì nữa à?
Dạ Linh vội gọi cho đại ca, kể rõ nguyên do, quả nhiên đại ca có thể cho người tra ra Mục Địch đang ở đâu.
Dạ Linh cúp máy, nói với Ôn Mạnh Hạ: “Đi, chúng ta đi cứu người.”
*
Trong một biệt thự ở thủ đô, điện thoại của Mục Địch bị người ta cướp mất ném vào hồ nước, còn bố mẹ cô cũng bị nhốt trong phòng.
Đây là căn nhà cô tạm thời thuê, cả nhà cô đều ở đây.
Mấy ngày nay, cô đã chuẩn bị một ít vật tư cần tích trữ, chỉ không ngờ, trong những ngày cô ở đây, liên tục có người tới cửa gây chuyện.
Cơ bản đều dùng thẻ thân phận vào thành phố ngầm để giao dịch với cô, bắt cô làm tình nhân của họ hoặc kết hôn với họ.
Mỗi lần cô từ chối, đều bị họ sỉ nhục và uy hiếp.
Cô đã báo cảnh sát, nhưng những người đó đều là nhân vật lớn, cảnh sát cũng bất lực, chỉ có thể bảo cô cố gắng đừng chọc giận họ.
Mục Địch bất lực, cô đúng là ngồi nhà cũng dính đạn.
Cô chỉ ở nhà không đụng chạm ai, không biết ai đã tiết lộ tin cô ở đây, khiến ngày nào cũng bị người tới quấy rối, uy hiếp, chửi mắng.
Còn có cả phu nhân nhà giàu dẫn người tới đánh cô, hăm dọa sẽ giết chết con hồ ly tinh này.
Có đôi lúc cô hối hận vì bước chân vào giới giải trí, nếu cô không phải là minh tinh lớn, sẽ không có nhiều người biết cô như vậy, và cô cũng sẽ không bị nhiều người nhòm ngó như thế.
Cô không phải chưa từng nghĩ tới việc tìm Dạ Linh, nhưng cô và Dạ Linh cũng chẳng phải bạn bè, chuyện như thế này sao có thể mở miệng nhờ cô ấy giúp?
Người đàn ông xấu xí vừa lùn vừa già đối diện, bụng phệ, xoay đồng hồ hàng triệu tệ trên cổ tay, nhìn Mục Địch với ánh mắt mờ ám: “Mục Địch à, tôi biết cô là cô gái hiếu thảo, chỉ cần cô làm phu nhân của tôi, bố mẹ cô, tôi đảm bảo cho họ vào thành phố ngầm.”
Mục Địch nhìn người đàn ông già hơn cả bố mình, lùn hơn mình, cô quay mặt đi, lạnh lùng nói: “Tổng giám đốc Chu, tôi đã nói rồi, tôi không có ý định vào thành phố ngầm, cũng không định kết hôn. Ông về đi.”
Tổng giám đốc Chu thấy cô cứng đầu, nói với giọng độc ác: “Đừng rượu mời không uống, lại uống rượu phạt. Một con đào hát như cô, nếu không có chút nhan sắc, cô nghĩ ông đây thèm à?
Đào hát trong giới giải trí, không biết đã bị bao nhiêu đàn ông ngủ qua, ở đây giả vờ trong trắng. Ông đây coi trọng cô là phúc của cô, đừng có không biết điều.
Ông đây vì cô mà đá vợ cả, vậy mà cô dám từ chối. Hôm nay cô đồng ý cũng phải đồng ý, không đồng ý cũng phải đồng ý.”
Mục Địch biến sắc, tổng giám đốc Chu hôm nay tới còn thiếu văn hóa hơn mấy người đàn ông trước, hắn sẽ dùng vũ lực.
Cô lùi dần, kéo dài thời gian với hắn: “Tổng giám đốc Chu, ông hiểu lầm rồi, tôi không phải có ý kiến gì với ông, mà là tôi chỉ thích phụ nữ thôi, nếu không thì sao tôi ở trong giới giải trí lâu như vậy mà chưa từng có tin đồn tình ái chứ.”
Tổng giám đốc Chu áp sát cô, dâm đãng nói: “Đồng tính nữ à, vậy càng tốt, nói rõ cô chưa bị đàn ông động vào, vẫn còn sạch sẽ, tôi càng thích hơn.”
Đồ biến thái!
Mục Địch bị dồn tới góc tường, lúc này cô thực sự sợ hãi.
Đúng như Dạ tiên sinh đã nói với cô lúc trước, một khi tin tức về ngày tận thế bị tiết lộ, những phụ nữ như cô là nguy hiểm nhất, bởi vì không có pháp luật quản chế, không có ràng buộc xã hội, không có cám dỗ tiền bạc, những thằng đàn ông thối tha đó sẽ nhắm vào cô.
“Tổng giám đốc Chu, xin ông bình tĩnh.”
“Bình tĩnh? Ông đây bây giờ sẽ ăn luôn cô, nữ minh tinh đỉnh lưu.”
Nói xong liền định cưỡng hôn, Mục Địch bỗng giơ chân, dùng đầu gối thúc mạnh vào hạ bộ hắn, đồng thời tát một cái.
Cô rút từ thắt lưng sau một con dao găm kề vào cổ mình, giọng lạnh lùng: “Hôm nay có chết, tôi cũng không để ông được như ý.”
Tổng giám đốc Chu ôm hạ bộ rên rỉ, gầm lên với đàn em: “Bắt con đũy này lại.”
Năm sáu người đàn ông lập tức xông tới bắt Mục Địch, Mục Địch quát lớn: “Đừng ai lại gần, các người bước thêm bước nữa, tôi sẽ cắt cổ ngay.”
Bố mẹ cô trong phòng nghe thấy động tĩnh bên ngoài, liều mạng đập cửa muốn ra, nhưng cửa bị khóa trái, bên ngoài còn có bốn người đàn ông canh giữ, căn bản không ra được.
Bên kia.
Dạ Linh lo lắng mồ hôi đầy đầu: “Chị ơi, có thể nhanh hơn chút không, em sợ không kịp mất.”
Ôn Mạnh Hạ đạp ga hết cỡ: “Chị đã lên 140 rồi đây.”
Dạ Linh không dám nói gì nữa, trong lòng cầu nguyện Mục Địch nhất định đừng xảy ra chuyện.
Trong biệt thự.
Cổ Mục Địch đã chảy máu, điều này khiến những người đó không dám tiến lên.
Tổng giám đốc Chu tức giận đập vỡ bình hoa, hét vào trong: “Lôi bố mẹ nó ra đây, tao xem mày chịu được bao lâu.”
Bố mẹ Mục Địch bị người lôi xềnh xệch, đạp ra trước mặt cô, rồi bị đàn em của tổng giám đốc Chu đạp cho quỳ xuống trước mặt cô.
Bố mẹ Mục Địch chịu đau đớn dữ dội nhưng vẫn không hé răng.
Nhìn thấy máu trên cổ Mục Địch, sự tuyệt vọng và xót xa trong mắt mẹ Mục Địch khiến dao găm trong tay Mục Địch suýt rơi.
Cô khóc nói: “Xin lỗi mẹ, con không nên gọi bố mẹ tới đây.”
Nếu họ vẫn ở quê, họ đã không bị cô liên lụy.
Tổng giám đốc Chu nhận gậy bóng chày từ tay đàn em, giáng một gậy vào lưng bố Mục Địch. Ông bố Mục hơn sáu mươi tuổi, một gậy này đánh thẳng khiến ông thổ huyết, ngã sấp mặt xuống đất.
“Bố...”
Mục Địch trợn mắt muốn nứt, lúc này cô hận không thể giết chết tổng giám đốc Chu, càng tự trách bản thân vì sao lại vào giới giải trí, vì sao lại đi đóng phim, vì sao lại gọi họ tới đây.
Bố Mục khó nhọc bò dậy, cười với Mục Địch: “Con đừng sợ, bố không sao.”
Vừa dứt lời liền phát ra một tiếng rên nghẹn, thì ra tổng giám đốc Chu lại giáng một gậy vào gáy ông, gậy này quá nặng, đánh thẳng ông bất tỉnh.
“Bố...”
Mục Địch định xông lên, nhưng bị mấy người chặn lại.
Tổng giám đốc Chu túm tóc mẹ Mục, ép bà ngẩng đầu nhìn thẳng Mục Địch, hắn độc ác nói: “Mục Địch, cô nhớ kỹ, chính cô hại chết bố mẹ cô, không phải tôi. Bây giờ cô còn cơ hội cuối cùng, chịu hay không?”
Mẹ Mục nhìn Mục Địch, giọng dịu dàng: “Đừng nghe hắn, con ạ. Là bố mẹ không bảo vệ được con, là bố mẹ vô dụng. Con ơi, bố mẹ đã sống hơn nửa đời người rồi, đủ rồi. Chỉ là để con chịu ấm ức.
Trước đây khi những điều tiếng bẩn thỉu đổ lên đầu con, bố mẹ cũng không thể che chở cho con, đều dựa vào con tự mình vượt qua, con không biết bố mẹ tự trách thế nào đâu.
Con ơi, con hãy nhớ, con luôn là đứa con tốt nhất, luôn là niềm tự hào của bố mẹ, con không nên cúi đầu trước loại rác rưởi này.”
Mục Địch lúc này khóc nức nở, khoảnh khắc này, cô thực sự định chịu theo tổng giám đốc Chu, cô không thể ích kỷ để bố mẹ mất mạng vì mình.
Tổng giám đốc Chu tát một cái vào mặt mẹ Mục, độc ác nói: “Mày đang muốn chết.”
Hắn đạp một cước ngã mẹ Mục, giơ gậy bóng chày định đập vào đầu bà thì cửa lớn đột nhiên bị đạp tung.
