Chương 5: Gặp Nữ Thần
Dạ Linh ngồi trong văn phòng sang trọng nhưng kín đáo, lướt video trên Tiểu Âm. Cô muốn xem có ai nhắc đến tin tức về ngày tận thế hay thiên tai không.
Nhưng cô lướt một hồi, chỉ thấy toàn tin giải trí. Ví dụ như một thần tượng nào đó tham gia show thực tế, một đoạn video lậu được fan và các page giải trí đăng đi đăng lại, khen không tiếc lời.
Lại như một tiểu sinh mới nổi hình như đang yêu đương bí mật với chị đại hàng đầu. Anh ta đến chung cư của chị ấy, hai người ở cùng nhau cả ngày mới ra.
Fan hai bên cãi nhau um sùm, hầu như bình luận bên dưới mấy video đó đều là chửi nhau.
Người ngoài cuộc không hiểu: Hai người khá xứng đôi mà, sao fan phản ứng dữ dội thế?
Sau đó người ngoài cuộc bị fan hai bên kể cho nghe đủ thị phi của nhau…
[Có vẽ nền tảng này không thấy tin tức về thiên tai rồi. Trong sách có nói, trước ngày tận thế, thật ra nhiều nơi đã xuất hiện dị thường, như sa mạc lũ lụt, rừng cháy, vài khu vực có động đất cấp 5-6, vân vân.]
Lẽ ra trên mạng phải đưa tin rầm rộ, nhưng cô lướt hồi lâu vẫn không thấy.
Tuy nhiên cô cũng không phải không thu hoạch được gì, vì cô thấy nữ minh tinh mình yêu thích rồi.
Cô ấy là nữ đỉnh lưu áp đảo trong nước, Mục Địch. Vì quá đẹp lại không có hậu thuẫn, trước đây cô bị nhiều nữ minh tinh tầm thường trong giới giải trí bôi nhọ và chơi xấu, thêm các page giải trí dẫn dắt dư luận, khiến nhiều người chửi rủa tẩy chay cô.
Nhưng bản thân cô và fan rất có chí, họ dùng dữ liệu và diễn xuất chinh phục các đạo diễn và nhãn hàng, mở ra một con đường máu, từng bước đi lên vị trí nữ đỉnh lưu áp đảo.
Gần đây cô tham gia nhiều hoạt động, fan qua đường bị visual tuyệt đẹp của cô đánh gục, lũ lượt gia nhập đội quân fan nhan sắc của cô.
Dạ Linh nhìn chằm chằm video về Mục Địch, người vặn vẹo điên cuồng, giậm chân: “Hu hu, phấn khích quá, mình được thấy nữ đỉnh lưu trong sách Mục Địch! A a a a, mình thích cô ấy nhất.”
Lúc này bên ngoài vọng vào tiếng ồn ào, cô loáng thoáng nghe thấy gì đó như thần tượng Mục Địch đến, đang ở phòng họp nhỏ.
Cô phóng một mạch ra cửa, mở cửa hỏi một thư ký: “Mục Địch đến à?”
Thư ký nhìn Dạ Linh, ánh mắt thoáng khinh thường, sau đó nở nụ cười công nghiệp: “Thưa đại tiểu thư, chúng tôi làm ồn đến cô ạ?”
Dạ Linh không bỏ lỡ vẻ khinh thường trong mắt cô ta, nhưng cô không để tâm, hỏi lại: “Mục Địch có đến không? Cô ấy ở đâu?”
Thư ký tưởng cô muốn gây rối với Mục Địch, cô ta do dự một chút rồi nói: “Vâng, chúng tôi mời cô ấy làm người đại diện mới cho dòng trang sức, cô ấy và người đại diện đến gặp tổng giám đốc Lục để bàn ký hợp đồng.”
Mắt Dạ Linh sáng lên, lập tức đi về phía thang máy, nhưng bị thư ký gọi lại: “Đại tiểu thư, cô Mục Địch không có ý gì với tổng giám đốc đâu, cô ấy là một minh tinh rất chuyên nghiệp, cô đừng hiểu lầm cô ấy.”
Dạ Linh: “…”
Sao cô có thể hiểu lầm cô ấy được, cô thích còn không hết ấy chứ.
Đợi cô chạy đến phòng họp nhỏ, thì thấy Mục Địch đang đứng ở một góc bên ngoài phòng họp nghe điện thoại.
Chỉ một bóng lưng thôi đã làm Dạ Linh mê mẩn.
Cô mắt lấp lánh: [Hu hu, giọng dễ thương quá, hay quá. Cảm giác mỗi sợi tóc của cô ấy đều thơm tho.]
[Trong sách miêu tả cô ấy rất ít, nhưng cô ấy là nỗi tiếc nuối của nhiều độc giả. Ngày tận thế đến, cô ấy đang quay quảng cáo ở vùng động đất, quay trong một nhà lều lớn, động đất đến quá nhanh, cô ấy chưa kịp chạy đã bị đè chết.]
Người đang nghe điện thoại của Mục Địch bỗng cứng đờ.
[Ban đầu độc giả đều nghĩ đó là tai nạn, nhưng về sau mới viết, hóa ra Mục Địch không cần phải chết. Vốn dĩ ngày tận thế bùng phát cô ấy đang nghỉ ngơi ở thủ đô, cô ấy nhận được thông báo đến thành phố S quay quảng cáo vào phút chót.]
[Mà chủ mưu tất cả chuyện này, chính là nữ chính Lâm Lan. Đời thứ nhất, cô ta biết nam chính thích Mục Địch, định theo đuổi cô ấy. Lúc đó cô ta đã rất ghen tị với Mục Địch, ước gì mình là Mục Địch.]
[Đời thứ nhất của nữ chính khi tận thế bùng phát, Mục Địch không chết, cô ấy ở thủ đô, và tình cờ bị mắc kẹt trong thang máy cùng với tứ ca Dạ Thiên Phỉ. Sau đó cốt truyện không viết nữa.]
[Nhưng sau khi Lâm Lan trọng sinh, cô ta dựa vào kim thủ chỉ, bảo cha mình dùng mối quan hệ, khiến cô ấy phải quay ở thành phố S vào ngày tận thế bùng phát.]
[Đỉnh hơn là, Lâm Lan còn lừa cả cha cô ta và mẹ cả họ Lâm đến thành phố S. Khi động đất đến, họ bị tòa nhà chôn vùi ngay lập tức.]
Mục Địch lặng lẽ cúp máy.
Dạ Linh nghiêng đầu nhìn bóng lưng Mục Địch: [Đã tới đây rồi, không thể để bi kịch xảy ra được. Nhưng cô ấy không quen mình, nếu mình đường đột chạy đến bảo cô ấy đừng đến thành phố S gần đây, cô ấy có nghĩ mình bị điên không?]
[Hơn nữa cô ấy và chúng ta đều là số phận pháo hôi, cho dù mình nhắc nhở, chắc cô ấy vẫn sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn khác. Dù sao ngày đó ngoại trừ một số ít thành phố không bị phá hủy, phần lớn đều bị động đất san bằng.]
Đang lúc cô gãi đầu, Mục Địch quay người bước tới.
Dạ Linh thấy vậy vội bỏ tay xuống, trong lòng chuột đồng kêu thét: [A a a a a, cô ấy đi tới! Ôi mô, là tiên nữ sao, phàm nhân sao có thể đẹp thế này.]
Mục Địch mím môi cười nhẹ, bước đến trước mặt cô, đưa tay ra: “Xin chào, tôi là Mục Địch.”
Dạ Linh ngây người đưa tay ra: “Chà… chà chào cô, tôi tôi là Dạ Linh.”
Dạ Linh căng thẳng đến nỗi nói lắp, nhưng trong lòng thì tiểu nhân chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười dài: [Bắt tay rồi bắt tay rồi, mình bắt tay với thần tượng rồi! Nếu độc giả biết mình bắt tay với thần tượng trong sách, họ không ghen chết mới lạ. A ha ha ha ha ha.]
Dạ Cảnh Diên đang đi về phía này: “…” Nhỏ này…
Anh đứng trong bóng tối không lại gần, muốn xem cô định làm gì.
Mục Địch che miệng cười nhẹ, đồng thời cô xác định một chuyện: cô nghe được tiếng lòng của đối phương.
Vậy cô là nhân vật trong sách, sắp bị động đất đè chết?
…Tận thế
…Pháo hôi
Cô nhìn chằm chằm cô nhóc đáng yêu trước mặt, nữ chính Lâm Lan là ai cô không biết, nhưng trực giác mách bảo cô, muốn thay đổi vận mệnh, phải ở bên cô nhóc này.
Cô nói: “Tôi có thể gọi em là Linh Linh không?”
“Đương nhiên có thể ạ!”
[A a a a a a, tên mình từ miệng cô ấy thốt ra sao mà hay thế! Mình sắp ngất mất.]
[Bình tĩnh bình tĩnh, bây giờ không phải lúc mê trai. Việc chính là quan trọng, có nên nói ngay bây giờ không?]
Mục Địch bỗng nhiên đưa tay nắm lấy tay cô, khi đối phương đang ngơ ngác, cô nói: “Linh Linh, không hiểu sao khi nhìn thấy em, trong đầu chị đột nhiên xuất hiện vài hình ảnh mơ hồ, hình như chị bị kẹt trong đống đổ nát…”
Nói đến đây, cô hơi cau mày, trông rất đau đớn.
Dạ Linh sững sờ: “Thật sao? Chị thấy được những thứ đó ạ?”
[Cô ấy trọng sinh hay có thể thấy trước tương lai?]
Người đại diện và trợ lý của Mục Địch bước ra, thấy Mục Địch vội vàng lại gần nhỏ giọng: “Sao em còn ở đây, vào ký hợp đồng trước đi.”
Mục Địch siết chặt tay Dạ Linh, nói với người đại diện: “Hợp đồng lát nữa ký, anh chị vào trước đi.”
“Em…”
Người đại diện muốn nói sao cô không biết nặng nhẹ thế, nhưng nghĩ lại đây là Dạ thị, cô gái đối diện lại toàn đồ hiệu quốc tế, anh ta kìm lại không quở trách, dẫn trợ lý rời đi.
Mục Địch nhìn Dạ Linh: “Linh Linh, em có thấy những hình ảnh mơ hồ đó không? Em có thể nói cho chị biết đó là gì không? Chị thấy bất an lắm.”
Dạ Linh nhìn quanh, thấy không ít người vẫn đang chú ý bên này, cô kéo Mục Địch đến bên cửa sổ kính lớn.
Cô lại gần cô ấy nói nhỏ: “Chị ơi, em không thể nói đó là gì, em chỉ có thể nói với chị, mười ngày tới, tốt nhất chị nên ở thủ đô, đừng ở khách sạn hay nhà cao tầng, tốt nhất ở trong nhà kiểu biệt thự ạ.”
