Chương 81: Cô lo cho bản thân mình trước đi
Dạ Cảnh Diên ôm cô, kiên nhẫn phân tích: “Vậy nên lần sau nếu lại như hôm nay, cứ để anh hai và các anh khác giúp em.”
Dạ Linh cắn môi từ chối: “Không được, anh bảo em sau này còn mặt mũi nào đối diện với các anh? Em sẽ tự nghĩ cách. Chuyện hôm nay kết thúc rồi, anh cũng không cần phải chịu trách nhiệm với em.”
Dạ Cảnh Diên đưa tay xoa nhẹ môi cô: “Sắp rách ra rồi. Chuyện đã xảy ra thì xảy ra rồi, em không muốn anh chịu trách nhiệm với em cũng được, vậy em chịu trách nhiệm với anh đi.”
Dạ Linh ngây người. Trong lòng cô, anh cả vốn là người trầm ổn, chín chắn, không ngờ anh cũng có mặt này!
Vẻ mặt sững sờ của cô làm Dạ Cảnh Diên bật cười. Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Ngốc ạ, nếu anh không chín chắn, trưởng thành thì làm sao quản lý được một tập đoàn lớn? Nhưng anh cũng là người, cũng biết nói đùa, nếu không cuộc sống sẽ nhàm chán lắm.”
Nghe lời giải thích này, Dạ Linh chủ động ôm lấy anh: “Vất vả rồi, anh Cảnh Diên.”
Quản lý một tập đoàn lớn như vậy, đúng là không phải chuyện người thường như cô có thể làm được, cũng không thể hiểu hết áp lực và gian khổ trong đó. Ngoài câu “vất vả rồi”, cô cũng không biết an ủi anh thế nào.
Câu “vất vả rồi, anh Cảnh Diên” nghe đặc biệt giống lời vợ nói với chồng. Dạ Cảnh Diên không kìm được ôm chặt cô hơn, thì thầm bên tai: “Nói lại câu vừa rồi đi.”
Dạ Linh: “?”
Tuy không hiểu, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nói lại.
Vừa dứt lời, cô đã bị Dạ Cảnh Diên hôn lần nữa. Lần này mang theo sự bá đạo và mạnh mẽ, hoàn toàn khác với sự nhẹ nhàng trước đó, hôn đến mức Dạ Linh ngây người luôn.
… … … … … … … …
Dạ Linh nghĩ thầm: [Tổng tài đều lợi hại thế này sao? Mà trong tiểu thuyết, mấy chuyện kiểu này con gái cuối cùng chẳng phải đều ngất đi à? Sao mình không ngất? Hay là do thể chất mình khác người?]
[Dạ Cảnh Diên lần này hình như còn mãnh liệt hơn lần trước.]
Dạ Cảnh Diên thấy cô lúc này mà còn dám lơ là, anh… khiến Dạ Linh không còn tâm trí để suy nghĩ…
Không biết bao lâu sau, trong lúc cô mơ màng, cô nghe thấy anh nói: “Lát nữa để anh ba vào, anh ấy là bác sĩ, cũng là hệ chữa trị, kiểm tra tình trạng cơ thể em là thích hợp nhất, nếu không anh không yên tâm.”
Nói thì nói vậy, nhưng anh vẫn chưa dừng lại. Khi Dạ Linh thở dốc, anh mới hỏi: “Được không?”
“Được… được gì?”
“Để anh ba em vào, được không?”
“Em…”
“Linh Linh, không gì quan trọng hơn mạng sống, phải không?”
“… Em…”
“Đừng lo, đợi chúng ta xong việc rồi anh ấy mới vào. Đừng từ chối, được không?”
Phòng tuyến cuối cùng của Dạ Linh bị sự dịu dàng của Dạ Cảnh Diên phá vỡ. Cô đỏ mặt, khẽ “ừ” một tiếng.
Ngoài cửa.
Mấy người thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa phòng. Dạ Yến Lăng sốt ruột: “Sao lâu thế mà chưa ra?”
Dạ Thiên Phi bị cảm xúc của cậu ta ảnh hưởng, quay sang Dạ Tịch Yến: “Rốt cuộc là thứ gì lợi hại vậy, khiến họ lâu thế? Linh Linh chịu nổi không? Anh cả có ổn không, không ổn thì để em vào.”
Dạ Bác Huyền lạnh lùng liếc cậu ta: “Em sang một bên đi, không liên quan đến em.”
Dạ Thiên Phi: “???”
Cậu ta nghe thấy gì? Không liên quan đến cậu ta?
Cậu ta tức cười: “Anh hai, anh nói rõ đi, thế nào là không liên quan đến em? Tình cảm của em, các anh giả vờ mù không thấy à?”
Dạ Bác Huyền chưa kịp nói thì đã nghe Dạ Yến Lăng lên tiếng: “Trong lòng anh đã có người khác rồi, bọn em đều thấy cả. Anh đừng mơ tới Linh Linh nữa, anh không xứng.”
Dạ Thiên Phi nổi khùng: “Sao anh lại không biết trong lòng mình có người khác? Các em thấy anh nắm tay ai hay lên giường với ai à?”
Đột nhiên nghĩ đến việc mình từng đi gặp riêng Mục Địch, có lẽ vì chuyện này mà họ hiểu lầm. Cậu ta nói: “Các em không phải nghĩ anh để ý Mục Địch đấy chứ?”
Mấy người kia tuy không nói, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.
“Hoang đường!”
Dạ Thiên Phi tức điên, kéo cổ áo ra: “Tối hôm đó bọn anh trúng chiêu, anh dùng hỏa hệ liên tục tấn công cô ấy, vì áy náy và tránh hiểu lầm không đáng có, anh mới tìm một viên tinh hạch mộc hệ cho cô ấy.”
Mấy người kia vẫn nhìn cậu ta, không nói gì.
Lúc này, lớp băng đông cứng trước cửa đột nhiên biến mất. Mọi người phấn chấn, đồng loạt bước đến trước cửa.
Rồi họ nghe thấy giọng trầm thấp của Dạ Cảnh Diên: “Anh ba, vào đi.”
Dạ Tịch Yến thoáng ngạc nhiên, sau đó niềm vui lớn thay thế.
Anh ta chỉnh lại quần áo, lướt nhẹ qua mấy người kia, rồi trong ánh mắt nghiến răng nghiến lợi của họ, anh ta mở cửa bước vào.
“Cạch”
Cửa phòng bị khóa trái.
Dạ Yến Lăng ngây người nhìn Dạ Bác Huyền, chỉ tay vào cửa: “Anh cả sao lại gọi anh ấy? Tại sao?”
Dạ Bác Huyền cố kìm nén cay đắng trong lòng, một tay kéo một đứa, lôi hai đứa em út đi.
“Anh cả gọi anh ấy vào tất có lý do, đâu ra lắm tại sao.”
Dạ Thiên Phi nghĩ đến vẻ mặt đắc ý của anh ba lúc nãy, cậu ta rất bực: “Đắc ý gì chứ, sớm muộn gì em cũng là của Linh Linh.”
Dạ Bác Huyền gạt tay cậu ta ra, thản nhiên: “Em vẫn nên nghĩ cách làm sao để vào lại lòng Linh Linh đi. Cô ấy vốn tưởng mình xuyên sách, tình cảm với bọn anh vốn không sâu.
Em đi gặp riêng Mục Địch, em nghĩ cô ấy không biết sao? Thậm chí cô ấy có thể đang nghĩ cách tạo cơ hội cho hai người. Nói thẳng ra, trong lòng cô ấy, em chưa chắc đã quan trọng bằng Mục Địch.”
Dạ Thiên Phi sụp đổ.
Cậu ta đứng sững tại chỗ, không nhúc nhích.
Dạ Yến Lăng thấy vậy, quét sạch ấm ức vừa rồi, cười không thương tiếc: “Phụt ha ha ha, anh tư, anh… ha ha ha, cười chết mất. Đáng đời!”
Ôn Ngôn Thầm cũng cúi đầu cười nhẹ, lắc đầu, bồi thêm một dao: “Có lẽ cậu đã bị Linh Linh loại khỏi vòng chơi rồi, dù sao nữ thần của cô ấy trong lòng cô ấy đúng là rất quan trọng.”
Anh ta vỗ vai cậu ta, giọng đầy tâm trạng: “Thực ra Mục Địch cũng tốt, cậu có thể cân nhắc.”
“Cút.”
Dạ Thiên Phi hất tay anh ta ra: “Cô ấy tốt hay không liên quan gì đến tôi? Hơn nữa, tôi sống hai mươi lăm năm, đẹp gái nào chưa từng thấy? Nếu tôi có hứng thú với phụ nữ khác, thì đã chẳng giữ mình vì Linh Linh bấy nhiêu năm.”
Ôn Ngôn Thầm tiếp tục đâm: “Nhưng hành động của cậu đã nói lên tất cả rồi. Muốn Linh Linh chấp nhận cậu, khó lắm.”
Dạ Thiên Phi liếc xéo anh ta: “Tôi nói anh có phải đi nhầm chỗ không? Đây là khu nghỉ ngơi của Linh Linh, là khu sinh hoạt của nhà họ Dạ, nhà họ Ôn ở bên kia kìa.”
Ôn Ngôn Thầm ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, cười: “Một nhà cả, nói gì chuyện hai nhà. Đợi tôi được Linh Linh thu nhận, tôi có thể ở hẳn trong này.”
Dạ Thiên Phi: “… Trước đây sao tôi không phát hiện anh vô sỉ vô liêm sỉ thế nhỉ?”
Ôn Ngôn Thầm cười nhẹ, bắt chéo chân, thong thả nói: “Trước đây không phát hiện cũng bình thường, dù sao trước đây cũng chưa đến tận thế, cũng chưa gặp được cô gái khiến tôi rung động.
Giờ gặp rồi, lại có nhiều đối thủ cạnh tranh thế này, nếu tôi mặt dày, thì đừng nói thịt, đến nước canh cũng không có mà húp.”
Rồi nhìn cậu ta: “Không như cậu, đến cơ hội cũng không có.”
Câu nói này thành công chọc giận Dạ Thiên Phi. Cậu ta vừa định xông lên đánh nhau với Ôn Ngôn Thầm thì bị Dạ Bác Huyền chặn lại: “Hai cậu là học sinh tiểu học à? Cãi nhau cũng không biết chọn chỗ.”
