Chương 51: Nô lệ thứ hai của Lý Khả
Hồ Tân chợt hiểu ra: “Ồ~~~ tôi hiểu rồi, chủ nhân muốn bọn họ tự nguyện bán thân làm nô lệ!”
Lý Khả múc một thìa bánh chocolate đút cho Hồ Tân: “Cuối cũng thông rồi đấy, bánh ngon không?”
Kem ngọt thơm trong miệng khiến Hồ Tân không nỡ mở miệng, đầu lưỡi liên tục đẩy lên vòm họng để cảm nhận lớp bột chocolate mịn màng trên mặt bánh xốp.
Kể từ khi lên chuyến tàu tận thế chết tiệt đó, đây là lần đầu tiên hắn được ăn bánh. Cổ họng nghẹn lại, mũi Hồ Tân cay xè, mắt không mở nổi, chỉ còn cách gật đầu liên tục.
Nhưng nụ cười của Lý Khả đã biến mất từ lúc nào không hay. Giọng vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt lạnh tanh: “Tao cho mày ba tiếng. Nếu lừa không được nô lệ thứ hai, tao sẽ lột da mày, cạo mỡ mày ra giã thành kem rồi cho heo ăn.”
Câu nói nhẹ bẫng của Lý Khả như rút hết dây thần kinh của Hồ Tân. Hắn đứng đờ ra, ngay cả vụn bánh trên mép cũng quên liếm.
Xong chuyện không đứng đắn, Lý Khả cũng phải làm việc đứng đắn. Cô thay áo dài tay, quần dài, giày cao su, đeo cánh tay máy vào, tiếp tục công trình xây gạch khổ sai.
May nhờ có cánh tay máy hỗ trợ, một mình Lý Khả làm được việc của hai mươi người. Dự tính thêm hai ba ngày nữa là căn biệt thự nhỏ hai tầng diện tích 120 mét vuông này sẽ xong.
Đừng tưởng thế là vào ở được ngay. Tiếp theo là trát tường, sơn tường, sửa điện nước, lát sàn, ốp gạch, bày nội thất. Cái việc này cũng giống như trả góp mua nhà, đừng có bắt đầu, không thì trả hoài không hết, làm hoài không xong.
Thấy Lý Khả đi làm, hai con Kim Chủy Điêu sau khi ngủ bù cả ngày nay như uống nửa lon Red Bull, tinh thần phơi phới. Chúng lắc lư đi về phía Hồ Tân, không kêu một tiếng, chỉ một trái một phải nằm xuống cạnh hắn, rồi bốn mắt tròn vàng óng nhìn chằm chằm.
Chỉ có thể nói may mà tôi không phải Hồ Tân, tôi không biết da đầu hắn có tê không. Nhưng tôi chỉ là thằng viết văn, tôi chỉ cảm thấy cột sống, thắt lưng, óc, chân, tay, cả khuỷu tay đều tê hết. Toàn thân ngoài lông mi không đau, còn lại chỗ nào cũng đau.
Đoàn Cú Đêm chẳng cần Lý Khả sai bảo, trời vừa sập tối là chúng tự phân chia khu vực canh gác, bảo đảm an toàn cho Lý Khả suốt đêm.
Giữa chừng Lý Khả còn nhận được hai đơn đặt hàng, đều là mua súng bắn chim. Chắc là gặp phải đàn chim tấn công, tạm thời tìm Lý Khả cầu cứu. Vậy thì Lý Khả nhất định phải thừa nước đục thả câu. Cô lấy cớ thiếu súng trầm trọng, tăng giá 50%, bán với giá 1200 sinh mệnh giá trị một khẩu.
Hai khẩu súng bắn chim, 2400 sinh mệnh giá trị vào tài khoản. Nhìn số dư, Lý Khả thực sự hăng hái. Tiền này, tiêu không hết, thực sự không hết.
Lúc nghỉ giải lao, Lý Khả ngậm ống hút coca, nằm dài trên tấm đệm xốp, tiện thể lướt qua group công cộng. Kéo lên cả chục trang chat, bên dưới đủ loại ngôn từ dữ dội, ẩn giấu toàn là nỗi lo âu rõ rệt.
Vô số người như ruồi không đầu, khắp nơi dò hỏi số lượng đá nền của người khác. Ai có lãnh thổ rộng thì cho rằng mình thoát nạn, nhưng vẫn lo lắng cho thử thách sinh tử lần sau.
Còn ai có lãnh thổ nhỏ thì điên cuồng spam, hận không thể bán hết tất cả vật tư, kể cả cái bấm móng tay, chỉ để đổi lấy vài viên đá nền bù lỗ, cứu lấy cái mạng chó của mình.
Lý Khả vốn định dùng một hai viên đá nền để ôm đáy, vì lần này thực sự là bán tháo. Nhưng không ngờ người có ý định như Lý Khả lại không ít.
Lý Khả ra giá một viên đá nền, lập tức có người ra hai viên. Vấn đề là loại hàng rẻ mạt này không phải một hai, mà là cả trăm cả ngàn.
Cũng đúng, dù sao hiện tại còn sống trên đảo trời không dưới vài chục vạn người. Có những người chơi xuất sắc này thừa nước đục thả câu, giành giật thị trường cũng là chuyện bình thường. Cạnh tranh gay gắt vậy, Lý Khả không tham gia nữa. Đợi có cơ hội, xử đẹp hết cả thế giới này thì yên ổn.
Kéo tiếp chat, đến trang thứ chín thì Hồ Tân xuất hiện. Một tấm ảnh đồ ăn ngon, kèm gương mặt hồng hào, nụ cười tinh tế của hắn, thực sự một hòn đá gợi sóng ngàn lớp.
Phải nói là cảm xúc của mấy người trong group này cũng thay đổi nhanh. Ban ngày còn vì vụ sữa ngọt mà hỏi thăm cả nhà họ Hồ, giờ thì mặt dày đi hỏi hắn làm sao để bám đại gia.
Khi Hồ Tân nói mình tự nguyện quy thuận người khác với thân phận nô lệ, group bỗng im lặng. Lý Khả nhìn mà sốt ruột, sao lại nguội thế này?
“Hồ Tân, phát ngôn của mày trong group…”
Chưa kịp nói hết, Hồ Tân đã giơ một tay lên.
“Làm gì? Ý gì?”
“Bánh chocolate. Có người tự nguyện quy thuận rồi.”
Mu bàn tay Lý Khả rung lên, màn hình hiện thông báo pop-up:
【Game phát hiện có một người chơi tự nguyện quy thuận ngươi. Ngươi sẽ có được toàn bộ lãnh thổ và vật tư của đối phương, có quyền xử trí sinh mệnh của họ. Hãy chọn có tiếp nhận hay không】
Không vội tiếp nhận, để tao chuẩn bị trước đã.
Lý Khả lấy mũ chống đạn đội lên, lại lấy Lưới Vàng quấn kín từ đầu đến chân. Lưới Vàng không chỉ chống được 80% sát thương vật lý, mà lưới mịn thoáng gió, khoác lên người mát lạnh khá dễ chịu.
Tay cầm súng lục đạn đầy, chuẩn bị xong, nhấn tiếp nhận.
Lý Khả đang cúi nhìn chân chờ vòng tròn xanh truyền vật tư như mọi lần, thì nghe tiếng báo động liên hồi của Đoàn Cú Đêm. Đây là lần đầu Lý Khả nghe thấy tiếng cú đêm kêu, nghe như tiếng kèn sóng bị bẻ cong.
Thị lực sau cải tạo gen quả khác. Lý Khả thấy một bóng đen từ xa bay về phía mình, “rầm” một tiếng dính sát rìa lãnh thổ.
【Đá nền*24 dung hợp hoàn tất】
Kim Chủy Điêu để lại một con tiếp tục canh Hồ Tân, con kia không cần Lý Khả huýt sáo đã bay thẳng đến lãnh thổ mới, nhanh chóng tha một người ném trước mặt Lý Khả.
Là một ông chú ngoài bốn mươi, chắc lần đầu bị đại điêu tha ngược, tiếp đất trực tiếp úp mặt. Hắn bật dậy ngay, ôm đầu: “Người nhà, người nhà, tôi đến để gia nhập mà!”
Lý Khả tiến lên một bước, nòng súng đen ngòm dí vào trán ông chú: “Đừng nhúc nhích, chân tay dang ra, nằm sấp xuống đất!”
