Chương 59: Sướng! Năm mươi vạn sinh mệnh giá trị đã vào tài khoản
Trong túi đồ còn hai thẻ kỹ năng kế thừa, để quản lý 44 tên nô lệ hiện tại tốt hơn, Lý Khả dùng một cái.
Tự gắn cho mình một cao thủ hacker, sau này bất cứ thứ gì liên quan tới máy tính, phần mềm, phần cứng, hệ thống lập trình, thậm chí cả trí tuệ nhân tạo, mình đều có thể dễ dàng xử lý.
Lý Khả tối sầm mặt lại, rồi nhanh chóng lóe lên một đống mã xanh lè chi chít không ngừng trèo lên, nhìn kỹ thì đó đâu phải kiến xanh, mà là code đang liên tục cập nhật.
Đồng thời trong sâu thẳm đầu óc còn vang lên âm thanh gõ bàn phím lộp bộp điên cuồng cùng tiếng ồn ù ù của phòng máy chủ chất đầy server.
Theo cửa sổ pop-up gắn kết thành công hiện ra, thị giác và thính giác trở lại bình thường, toàn bộ quá trình không quá ba giây, Lý Khả đã trở thành thiên tài IT lợi hại nhất toàn Lam Tinh.
Bao nhiêu người trên Lam Tinh khổ công luyện tập nửa đời cũng không đạt được hiệu quả như Lý Khả lúc này, mà cô chỉ cần ba giây.
Sau đó Lý Khả bắt đầu gõ bàn phím, tự thiết kế cho mình một hệ thống giám sát thông minh, rồi trang bị cho 21 tên nô lệ phụ trách mua bán vật tư những chiếc máy ảnh livestream đeo đầu, loại có thể chụp ảnh và phát trực tiếp.
Cũng tìm được trong kho hàng tạp hóa, không thể không khen ngợi Y Ô đúng là nơi kỳ diệu, về mặt chủng loại bán lẻ căn bản không có điểm yếu, muốn gì có nấy.
Sau khi lắp đặt xong, Lý Khả ra lệnh cho nô lệ, bảo chúng hướng camera vào màn hình ảo trên mu bàn tay.
Màn hình trên mu bàn tay của tất cả mọi người sẽ thông qua hình ảnh giám sát trên đầu được tải lên máy tính của Lý Khả.
Lý Khả chỉ cần thoải mái ngồi trên sofa là có thể giám sát đồng thời, không những ngăn chúng tiết lộ thông tin, mà còn giám sát giao dịch của chúng.
Lý Khả mất nhân tính không biết có phải học theo thủ đoạn hèn hạ của mấy trang tiểu thuyết nào không, cô còn đặt thêm nhiều từ nhạy cảm.
Một khi giám sát phát hiện lịch sử trò chuyện của đối phương chạm từ nhạy cảm, sẽ lập tức khóa + báo động, robot quản gia trực tiếp một phát súng kéo đi.
Lý Khả ngồi vắt chân chữ ngũ với tư thế muốn đấm nhất, nhìn chằm chằm màn hình giám sát, thật lòng thở dài một câu, khoa học kỹ thuật thay đổi cuộc sống.
Chỉ một buổi chiều, đoàn bán hàng nô lệ của Lý Khả đã kiếm cho cô 503458 sinh mệnh giá trị!!!
Nhìn hơn năm mươi vạn sinh mệnh giá trị trong tài khoản, Lý Khả phải kìm nén ý cười nơi khóe miệng, dù sao trước mặt nô lệ vẫn phải tạo khí chất cool girl của một kẻ giết người biến thái.
Hồ Tân cũng mặt mày hớn hở, dù sao hắn đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ của chủ nhân, lúc này trong đầu đã toàn là bánh sô cô la, sữa sô cô la và bánh quy sô cô la.
Thì sao, hắn thích sô cô la, người cũng đen thui như viên sô cô la.
Lý Khả cũng không keo kiệt, còn cho Hồ Tân thêm hai chai cà phê đậm đặc, có tinh thần mới làm việc tốt hơn.
Hồ Tân cũng không phụ kỳ vọng của Lý Khả, vừa có đồ ngon là chụp ảnh đăng lên group công cộng, tiêu đề viết một cách đểu đời: Làm sao đây, làm nô lệ cho chị thật sự hạnh phúc quá.
Xì……
Chẳng mấy chốc tổ bể chứa cũng hoàn thành nhiệm vụ, Lý Khả đi kiểm tra, bản thân cũng thấy không thể tin nổi, vốn tưởng bốn tổ hợp lực xây 10 mét vuông là được.
Không ngờ khi nghiệm thu lại phát hiện mỗi tổ đều làm một cái bể chứa, cái nào cũng to hơn, sâu hơn, chất lượng còn tốt.
Nhìn mười hai người này da bị nắng phơi nóng hổi, nếu là ông chủ bình thường chắc chắn cảm động đến nỗi muốn hôn hít ôm ấp nâng lên tận trời, vượt mức nhiệm vụ hài lòng biết bao, nhất định phải thưởng thêm.
Nhưng Lý Khả không làm được, một lời nói ra là một cái đinh, quy tắc của Lý Khả chính là quy tắc.
Đầu tiên kiểm tra tay phải của tổ bể chứa, tháo găng tay nhựa ra kiểm tra từng đứa bột than đen, tốt, không ai chơi trò tiểu xảo.
Mặt trời lặn về tây, Lý Khả giơ cánh tay lên, lòng bàn tay hơi cong, ngón trỏ khẽ lắc, mời tổ vô địch và tổ chót của bộ phận bể chứa và bộ phận bán hàng ra khỏi hàng.
Tổ vô địch hớn hở bao nhiêu, tổ chót lo lắng bấy nhiêu, có kẻ còn sợ đến nỗi khóc thút thít, hai chân run rẩy.
Tiếp theo là trừng phạt, Lý Khả cố tình tạo ra sự chia rẽ và đố kỵ lẫn nhau trong nội bộ nô lệ, liền ném ra hơn chục cái thắt lưng da, hình phạt cho tổ chót sẽ do tổ vô địch thi hành.
Vốn Lý Khả còn lo cùng là nô lệ dưới tay người chịu bóc lột, liệu có nương tay cho nhau không, dù sao khi cấp dưới của ngươi đoàn kết một lòng, thân thiết đến mức mặc chung một quần, thì ông chủ này chắc chắn bị động.
Không ngờ tổ vô địch lại dùng ánh mắt ra hiệu Lý Khả rằng chúng muốn ăn bánh bao thịt trước rồi mới đánh người.
Cũng đúng, ăn no mới có sức mà đánh, dưới áp lực khủng bố cao độ, ai không biến thái, ai không muốn xả stress, biết đâu ngày mai mình có chết không, nên hôm nay đã có cơ hội xả thì tuyệt đối không nương tay.
Lý Khả với tư cách ông chủ lương tâm rất sảng khoái đáp ứng, trên bày hai mẹt bánh bao thịt, nước suối uống thoải mái. Tổ vô địch ăn ngấu nghiến xong liền nhặt thắt lưng dưới đất lên……
Dưới bầu trời mây lửa rực rỡ là tiếng la hét thảm thiết vang lên không ngừng.
Nói thật Lý Khả thích loại người dưới áp bức không biết phản kháng, ngược lại còn đi áp bức kẻ yếu hơn, như vậy vị trí ông chủ mới ngồi vững, vì lúc này tổ chót trước tiên sẽ dồn hận thù nồng đậm vào mấy tên tổ vô địch.
Còn Lý Khả chỉ cần đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát là được.
Hai ngày nay nô lệ bài tiết ngủ nghỉ đều trong lồng, khay kéo bên dưới lồng chứa phân sau một ngày phơi nắng giờ đầy mùi hôi thối.
Hai tổ kia cũng không thể chỉ đứng xem, thì phụ trách dọn vệ sinh, khay phân đem rửa sạch trong bể chứa, coi như phân bón cho tảo xanh, dù sao thứ này chín rồi Lý Khả cũng không ăn.
Tổ vô địch đang hăng hái vung thắt lưng, Hồ Tân trong lồng gọi Lý Khả ra tiếp người, lại có nô lệ mới đến, chính là thằng sáng nay Lý Khả bảo hắn mua tất bằng tiền mặt mà không chịu, ID hình như gọi là Tiểu Não Xấu Hổ.
Nói mới nhớ, mỗi ván phó bản đều có một lần đổi ID, Lý Khả nghĩ thầm ván sau mình sẽ gọi là Đại Não Tối Cường.
Vì bị Hồ Tân chúng nó phơi nắng cả ngày, không ai bán đồ ăn uống cho hắn, hắn chịu cả buổi chiều không nổi đành quy thuận.
Theo lệ lục soát túi đồ, chuyển phần lớn sinh mệnh giá trị vào tài khoản mình, rồi lột sạch kiểm tra thân thể, thằng Tiểu Não Xấu Hổ còn đỏ mặt che ngực.
Lúc cạo đầu thì còn ấm ức khóc, làm ra vẻ cho ai xem, đã đến rồi thì nhận mệnh đi.
Nhưng ngay lúc Lý Khả dùng đế giày đạp vào hậu môn hắn, thằng nhóc này lại không kìm được rên lên một tiếng, làm Lý Khả sững người, quay sang thấy Hồ Tân hai mắt sáng rực.
Ồ, ra Hồ Tân mày thích kiểu này à, vậy cái lồng của thằng nhóc này phải để xa mày ra, đội của tao Lý Khả không cho phép có tư tình, tư tình đồng nghĩa với bí mật, chủ nô lệ không thích bí mật.
Kiểm tra thân thể xong, chuyển hơn 8000 sinh mệnh giá trị mà hắn dành dụm được, Lý Khả liền lôi hắn ra phía trước, cho hắn xem tận mắt cảnh tượng hùng tráng của những nhát thắt lưng.
Nhìn tổ chót bị đánh lăn lộn dưới đất, nước bọt và nước mắt quanh miệng nhét giẻ dính đầy mặt, cảnh tàn bạo này làm thằng nhóc sợ chết khiếp.
- Sao thế này, không giống như quảng cáo trong group?
Trời oi bức mà thằng nhóc mặt tái mét, mắt đờ đẫn lẩm bẩm: "Tôi xong rồi, lần này xong thật rồi."
Lý Khả như bóng ma cúi xuống thì thầm bên tai hắn: "Phải, mày xong rồi……"
Còn lúc này mặt cắt không còn giọt máu hơn chính là tên nô lệ bán hàng đứng cuối, nhìn cối xay thịt không xa, run như cầy sấy.
Chẳng mấy chốc thắt lưng đã đánh xong, Lý Khả từ từ quay người lại, giọng âm u nói: "Đến lượt mày rồi nhé~"
