Chương 70: Mở bản sao thứ tư, 25 ngày phiêu lưu trên sông axit
Một tia sáng trắng lóe lên, mở mắt ra Lý Khả đã đứng bên bờ sông, bên cạnh trôi nổi một chiếc bè gỗ chỉ đủ cho một người và hai mái chèo gỗ.
Dòng sông mang một màu xanh lục kỳ dị, thỉnh thoảng lại nổi lên những bong bóng xanh đậm khổng lồ, khi vỡ ra phát ra tiếng “ùng ục” và tỏa ra mùi hăng nồng khó chịu.
Không khí đầy mùi chua thối pha lẫn mùi nhựa cháy. Nếu không đeo mặt nạ dưỡng khí, cổ họng sẽ nhanh chóng thắt lại, cảm giác như vừa ăn ớt xong lại uống một ngụm nước 70 độ.
Màn sương xanh đặc quánh như khí độc từ địa ngục cuồn cuộn tràn lan trên mặt sông axit. Bầu trời bị màn mây dày đặc che kín, không một tia sáng, như thể cả vùng trời này đã bị đóng băng vĩnh viễn trong sự tĩnh lặng chết chóc.
Nhìn cảnh tượng này, dù đã trang bị đầy đủ, Lý Khả cũng hơi chột dạ, đồng thời nhận ra tấm thẻ cải tạo gen cuối cùng của mình chắc chắn không giữ lại được nữa.
Cô vội lấy ra và gắn vào người để tăng cường khả năng thích nghi với môi trường khắc nghiệt.
【Gắn thẻ cải tạo gen thành công. Người chơi Lý Khả được nâng cấp cơ thể lần hai, tối đa hóa khả năng thích nghi với các điều kiện thời tiết khắc nghiệt như phóng xạ hạt nhân, axit ăn mòn, nhiệt độ cao, cực lạnh, áp suất cao thấp.】
Sau khi gắn xong, Lý Khả thử tháo dần mặt nạ dưỡng khí. Dù cổ họng vẫn đau rát vì khí axit, nhưng không còn khó chịu như trước, cảm giác như bị nghẹn một miếng bánh mì cứng.
Lý Khả cầm đồng hồ bấm giờ. Nhờ khả năng chống ăn mòn và tự hồi phục kinh khủng, cô nhận ra mình có thể chịu đựng ít nhất 15 phút mà không cần mặt nạ dưỡng khí, thậm chí lâu hơn một chút. Nhưng không cần thiết phải làm khổ mình, vì bình oxy tạm thời cũng không dùng hết.
Chưa kịp kiểm tra xong, màn hình ảo trên mu bàn tay đã hiện ra một thông báo xuyên qua lớp đồ bảo hộ dày:
【Cảnh báo: Người chơi hãy nhanh chóng lên bè gỗ. Bờ sông sẽ bị nước sông axit nhấn chìm sau 30 giây.】
Thúc gì mà thúc như thúc ma, tôi đi đây mà.
Nhưng mà cái bè gỗ trước mắt không có mô-tơ, không có vô-lăng, chỉ có thể chèo tay thì thôi đi. Chị đây không phải khoe khoang, trong không gian có mấy chiếc thuyền tốt lắm.
Quản gia thông minh sau đó tống ra một chiếc xuồng máy chứa được 6-8 người, đáy thuyền được gia cố thêm ba lớp vật liệu chống axit ăn mòn.
Nhưng không ngờ vừa thả xuống sông, đã nghe thấy tiếng “xèo xèo” phát ra từ chỗ tiếp xúc giữa đáy thuyền và nước, như thể có vô số chuột đang gặm nhấm không ngừng.
Ngay sau đó, một thông báo cảnh báo hiện ra trên mu bàn tay.
【Phát hiện thuyền không phải của game, hủy diệt, hủy diệt.】
Phản xạ của Lý Khả cực nhanh, ngay khi thấy thông báo có dấu chấm than màu đỏ, cô đã thu xuồng máy về không gian. Giây tiếp theo, một bong bóng axit xanh khổng lồ trào lên đúng chỗ chiếc xuồng vừa biến mất, nuốt chửng bóng thuyền rồi chìm nhanh xuống nước.
Phù, may quá, nếu không thì một chiếc xuồng tốt như vậy đã phí phạm mất rồi.
Bất đắc dĩ, Lý Khả đành leo lên bè gỗ, vung tay chèo. Dù mái chèo gỗ vẫn phát ra tiếng “xèo xèo” trong dòng sông axit, nhưng độ ăn mòn đã giảm đi rõ rệt.
Trong group công cộng tạm thời không có tin nhắn, không biết là mất tín hiệu hay mọi người đang bận chèo thuyền tìm vật tư.
Dĩ nhiên Lý Khả cũng hy vọng là họ đều chết hết rồi...
Cô giơ tay xem số người đang online...
Thất vọng thật, vẫn còn 27 nghìn người sống sót.
Mặt sông mênh mông toàn sương xanh đặc quánh, chẳng thấy đường đâu. Lý Khả theo sổ tay sinh tồn của quản gia thông minh, đóng một cái kệ nhỏ trên bè, treo la bàn bên trái và đồng hồ báo thức bên phải.
Đồng hồ đã được quản gia thông minh cài đặt sẵn, theo quy tắc của game, cứ ba giờ sẽ reo một lần để nhắc Lý Khả thay bình oxy.
Lý Khả chèo theo hướng bắc dọc theo kim la bàn. Bên tai là sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ thỉnh thoảng nghe tiếng bong bóng xanh đậm vỡ ra.
Cô chịu đựng tiếng “xèo xèo” khó chịu của bè gỗ, chèo suốt hai mươi phút mới thấy một thùng vật tư đang trôi trên mặt sông.
Mái chèo hơi ngắn, chưa tới hai mét. Lý Khả cố giữ bè thăng bằng để vớt thùng vật tư. Móc về, mở thùng ra, bên trong là vài tấm ván trông như nhựa và một mảnh giấy.
【Nhận được tấm vật liệu polymer tự phục hồi *5. Vật liệu này có thể tự động sửa chữa một mức độ hư hỏng nhất định khi thuyền bị tổn thương. Có thể dùng để vá các lỗ thủng do ăn mòn, giúp thuyền duy trì trạng thái di chuyển tốt trên sông axit.】
Mở mảnh giấy ra, bên trên viết hướng dẫn sử dụng và lưu ý:
【Người chơi có thể đặt tấm vật liệu lên mái chèo hoặc bè gỗ, vật liệu sẽ tự động sửa chữa phần đáy bị hư hỏng.】
【Hiện tại độ ăn mòn của mái chèo và bè gỗ đều dưới 50%. Người chơi có thể sử dụng tấm vật liệu polymer khi độ ăn mòn trên 50%.】
【Khi độ ăn mòn trên 80%, mái chèo sẽ không thể sử dụng, bè gỗ cũng có thể chìm bất cứ lúc nào.】
【Khuyên người chơi kiểm soát tốc độ chèo. Nếu va phải đá ngầm dưới sông sẽ gây hư hỏng bè, tăng tốc độ ăn mòn.】
Lý Khả nhìn dòng nước xanh đặc quánh như đang trôi trên tảo lỏng. Ai mà nhìn thấy đá ngầm dưới sông được chứ? Mà nói thật, có cái sông nào lại có đá ngầm cơ chứ!
Cô cất năm tấm vật liệu vào túi đồ. Định lau sạch axit trên thùng vật tư rỗng rồi ném lại vào không gian, thì phát hiện đáy thùng đã có dấu vết ăn mòn.
Xem ra vật tư trên sông axit phải vớt nhanh, nếu không chẳng bao lâu sẽ chìm hết.
May mắn của Lý Khả không tệ, lại phát hiện một thùng vật tư nữa, nhưng cách khá xa, giữa đường còn có một cái cây cổ thụ cong queo mọc lên từ dòng sông.
Dĩ nhiên cây đã chết từ lâu, nhưng xung quanh có nhiều rễ cây quấn vào nhau. Nếu chèo bè ngược dòng vòng qua, rất có thể bị lật.
Lý Khả nảy ra sáng kiến, nhớ tới chiếc Lưới vớ vàng của mình. Dù sao đồ từ rương kim cương trong game chắc không bị hủy diệt chứ.
Lưới vớ vàng chỉ cần kéo nhẹ là có thể dài ra mười mét, túi lưới vừa vặn chụp lên đỉnh thùng. Xoay cổ tay kéo lại, dễ dàng hơn mái chèo nhiều.
Mở thùng vật tư ra, cũng là một đống vật liệu, trên cùng có một tờ giấy.
【Bản vẽ nâng cấp bè gỗ. Cần thêm: tấm kim loại mật độ cao *10, vật liệu cao su niêm phong *5, gỗ chống ăn mòn *20.】
【Người chơi hãy nhanh chóng tìm bàn chế tạo để hấp thụ bản vẽ, sau đó thêm các vật liệu trên mới có thể nâng cấp bè.】
Lý Khả lập tức đau đầu: Còn phải kiếm cả bàn chế tạo nữa sao???
