Chương 25: Anh em
Khương Vị Ương nhìn hướng xe đang chạy, định đề nghị đi cùng xe của đội y tế chở Lục Ngưỡng về viện nghiên cứu, nhưng khi chuẩn bị mở lời thì liếc thấy sắc mặt Trương Viễn Châu. Kinh nghiệm sống nhiều năm mách bảo cô lúc này tốt nhất nên đóng vai một kẻ ngốc im lặng, nên ngoan ngoãn ngồi yên để xe chạy về phía nhà họ Khương.
Khi hai người về đến nhà, quản gia già đã đứng đợi ở cửa.
Ông nhận lấy áo khoác và khăn quàng từ tay cô, động tác vẫn chu đáo như mọi khi. Ông không chủ động hỏi cô vì sao lại ra nông nỗi này, chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn. Khương Vị Ương bĩu môi, cũng dùng ánh mắt ra hiệu về phía Trương Viễn Châu. Quản gia già khẽ gật đầu. Ở nhà họ Khương bao nhiêu năm, ông và tiểu thư đã sớm rèn được sự ăn ý không cần nói thành lời. Khương Vị Ương hiểu ngay: Trương Viễn Châu hẳn đã nhắn tin hỏi quản gia về chuyện cô đến viện nghiên cứu gần đây. Quản gia chắc chỉ nói những gì nên nói, nhưng điều đó không ngăn được vẻ mặt Trương Viễn Châu đang viết rõ hai chữ “tao đang rất bực”.
Cô bước nhanh vài bước theo kịp Trương Viễn Châu, đưa tay nắm lấy vạt áo anh kéo nhẹ hai cái, làm dáng làm dỗi. Nhưng Trương Viễn Châu không thèm nhìn cô lấy một cái, tự nhiên đi thẳng đến ghế sofa trong phòng khách ngồi xuống, dùng ánh mắt ra hiệu bảo cô ngồi đối diện.
Khương Vị Ương khẽ “xì” một tiếng, ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện nhìn anh. Anh khoanh tay trước ngực, lưng hơi dựa vào sofa, không nói gì, cứ nhìn cô như vậy. Bộ dạng anh như đang dồn nén bao nhiêu lời muốn nói mà không biết mở lời thế nào, lại sợ nói nặng quá làm cô phiền lòng.
Quản gia già bưng hai tách trà đến, nhẹ nhàng đặt lên bàn trà trước mặt họ, rồi không nán lại lâu.
Khương Vị Ương lên tiếng trước. Cô biết rõ cách đối phó tốt nhất với Trương Viễn Châu là đừng để anh nói câu đầu tiên. Bởi vì câu đầu tiên của anh thường rất nặng, nặng đến mức chính anh nói xong cũng hối hận.
“Anh, anh muốn hỏi gì thì hỏi đi. Anh cứ căng mặt ra thế này chẳng đẹp trai chút nào, còn giống như đang bị táo bón ấy.”
Khóe miệng Trương Viễn Châu giật giật. Anh hít một hơi thật sâu, hơi nghiêng người về phía trước, buông tay chống lên đầu gối.
“Em ngày nào cũng chạy ra ngoài, em nghĩ sự an toàn của mình không quan trọng à?” – Anh hỏi.
“Quan trọng chứ, mà cũng rất an toàn.” – Khương Vị Ương nói – “Còn an toàn hơn mấy chỗ anh và bố hay đi nhiều. Tầng hầm thứ ba của viện nghiên cứu, bên ngoài có kính chống nổ, bên trong lắp bom sát thương cực lớn, sao lại không được coi là một kiểu an toàn khác chứ.”
“Còn hôm nay thì sao?”
“Hôm nay là trường hợp đặc biệt, mà em có năng lực tự bảo vệ mình. Anh cũng thấy rồi đấy.”
Trương Viễn Châu nhớ lại cảnh đám dị biến chết thảm, hơi nghẹn lời.
Anh dừng lại một chút, như đang cân nhắc từ ngữ. Khương Vị Ương nói thay anh: “Anh muốn hỏi chuyện em và Lục Ngưỡng đúng không? Anh ấy thầm yêu em nhiều năm rồi.”
Mà gần đây hình như có xu hướng chuyển từ thầm yêu sang công khai, cô thầm bổ sung trong đầu.
Trương Viễn Châu cau mày chặt hơn: “Em biết?”
“Tất nhiên là em biết chứ.” – Giọng Khương Vị Ương rất thản nhiên – “Không thì sao họ lại tìm được đến chỗ em. Mỗi lần anh ấy mất kiểm soát, nhìn thấy em là sẽ bình tĩnh lại.”
Trương Viễn Châu nhìn cô, im lặng vài giây. Khương Vị Ương tưởng anh sẽ hỏi “thế em nghĩ sao?”, hoặc giống như những người anh trai khác, nghiêm túc dặn dò “tránh xa anh ta ra”. Nhưng Trương Viễn Châu không nói những điều đó. Anh ngả người ra sofa, tư thế trở nên thoải mái. Vẻ mặt từ nhăn nhó chuyển sang một kiểu hiển nhiên, thậm chí còn pha chút tự hào.
“Hợp lý đấy chứ.” – Anh nói.
Ngược lại, Khương Vị Ương sững người: “Hả?”
“Anh nói là việc nhìn thấy em giúp anh ấy bình tĩnh lại.” – Giọng Trương Viễn Châu thậm chí còn nghiêm túc như đang tuyên bố một chân lý – “Chuyện em được mọi người yêu quý là điều rất bình thường. Em nghĩ mà xem, từ nhỏ đến lớn, người thích em từ những bậc trưởng bối không thân quen đến cả người lạ, anh đếm không xuể. Có người thầm yêu em là chuyện bình thường.” Anh dừng lại một chút, rồi bổ sung: “Anh ấy chỉ là một trong số đó thôi.”
Khương Vị Ương nhìn anh, bỗng bật cười.
Không phải kiểu cười vui vẻ vì được khen, mà giống kiểu khi cảm nhận được quá nhiều hạnh phúc, ai cũng sẽ không kìm được mà bật cười. Từ nhỏ đến lớn, cô đã được Trương Viễn Châu khen một cách hiển nhiên như thế vô số lần. Cô chẳng cần làm gì, chỉ cần đứng đó, Trương Viễn Châu cũng tìm được góc độ để khen cô một câu. Trong mắt họ, bất kỳ ai yêu cô, trân trọng cô, đều là chuyện hết sức bình thường.
“Em cười gì thế?” – Trương Viễn Châu nói.
“Không có gì.” – Khương Vị Ương thu lại nụ cười – “Chỉ là cảm thấy, anh thật sự rất giống anh trai em.”
“Nói nhảm gì thế? Anh vốn là anh trai em mà.” – Trương Viễn Châu hừ một tiếng, nhấc tách trà đã nguội trên bàn lên uống một ngụm, nhăn mặt rồi đặt xuống.
Cô đổi chủ đề: “Anh, anh và bố đều biết Lục Ngưỡng à?”
Vẻ mặt Trương Viễn Châu trở nên phức tạp, mang theo chút chua chua.
“Lục Ngưỡng?” – Anh lại hừ một tiếng – “Cái tên này chỉ có những kẻ chẳng quan tâm đến thời cuộc như em mới không biết thôi.”
Khương Vị Ương không phản bác, đúng là cô không quan tâm mấy chuyện này.
“Kẻ mạnh nhất được biết đến hiện tại.” – Giọng Trương Viễn Châu mang theo sự thừa nhận khách quan, pha chút thưởng thức – “Phía chính phủ nâng niu anh ta như báu vật. Nói thật, về năng lực thì không chê vào đâu được. Mấy lần bạo loạn quy mô lớn đều nhờ anh ta dẫn đội mới dẹp được, căn cứ của chúng ta cũng phối hợp với anh ta mấy lần. Lần ở phía đông, nếu không có anh ta—” Anh dừng lại, như nhận ra mình vừa khen hơi nhiều.
“Tóm lại, anh ta nổi tiếng lắm.” – Anh nhìn Khương Vị Ương một cái, chua lè bổ sung – “Chỉ có em là người ta thầm yêu bao nhiêu năm mà chẳng thèm để vào mắt. Mà nói thật, mặt thằng Lục Ngưỡng đó đẹp trai quá, anh thấy không hợp với nhà mình.”
“Đây là kiểu nói gì vậy...” – Khương Vị Ương thấy buồn cười. Trước đây cô đúng là không để tâm, hoặc có thể nói, bây giờ cô đã thấy rồi.
“Lần mất kiểm soát này của anh ấy,” – Cô chậm rãi nói – “có liên quan đến lần ở phía đông không?”
Trương Viễn Châu không trả lời ngay, ngón tay khẽ xoa xoa trên đầu gối.
“Khi phòng tuyến phía đông bị phá vỡ, căn cứ của chúng ta cũng nằm trong vùng bạo loạn.” – Giọng anh trầm hơn – “Lục Ngưỡng dẫn đội đến chi viện, anh ta chặn ở tuyến đầu, ngăn được lực lượng chính của đám dị biến. Phía chúng ta mới có thể dựng lại phòng tuyến.”
Anh dừng lại một chút: “Đánh xong trận đó anh ta ngã gục, sau này chúng ta mới biết tinh thần lực của anh ta đã bị bào mòn đến mức kiệt quệ. Còn chuyện sau đó, em cũng biết rồi.”
Khương Vị Ương không nói gì. Cô nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy anh ở tầng hầm thứ ba, gương mặt tái nhợt bị rọ mõm siết đến hằn đỏ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô như muốn nhấn chìm cô. Cô nhớ lại dáng vẻ luống cuống xin lỗi của anh: “Xin lỗi, đã tìm đến chỗ cô.”
Hóa ra anh đã ngã xuống khi đang giúp nhà họ Khương trấn giữ phòng tuyến.
“Anh,” – Cô cố gắng dùng giọng thật tùy ý để mở lời, nhưng Trương Viễn Châu vẫn nghe ra sự nghiêm túc trong đó – “lúc nãy anh nói, có người yêu em là chuyện bình thường.”
“Ừ.”
“Vậy nếu em cảm thấy tình yêu của người này rất khác biệt thì sao?” – Cô suy nghĩ, không biết nên diễn tả cảm xúc của mình thế nào cho đúng – “Em thấy tò mò về tình yêu này.”
Trương Viễn Châu nhìn cô một lúc, rồi dời ánh mắt đi. Anh lại nhấc tách trà đã nguội lên uống một ngụm, lần này không nhăn mặt.
“...Vậy thì anh phải xem thử, người này có xứng hay không, có đáng hay không.” – Giọng anh không to, nhưng từng chữ đều nói rất nghiêm túc.
Khương Vị Ương mỉm cười hỏi: “Anh thấy anh ấy không xứng?”
Sự im lặng của Trương Viễn Châu như một câu trả lời. Anh đã thấy rất nhiều dáng vẻ của Lục Ngưỡng, cũng hiểu rõ người này mạnh đến mức nào, ưu tú ra sao, anh không nói ra được lời phủ nhận. Nhưng về mặt cảm xúc, anh cũng chưa thể lập tức khẳng định.
“Em đừng vội nói giúp anh ta.” – Trương Viễn Châu đứng dậy, cầm lấy áo khoác vắt trên tay vịn ghế – “Anh vẫn chưa đồng ý gì đâu.”
“Em có bảo anh đồng ý gì đâu.” – Khương Vị Ương cũng đứng dậy, giọng lười nhác – “Em chỉ báo cho anh biết thôi.”
Trương Viễn Châu nhìn cô, cảm giác nghẹn lời lại dâng lên. Cuối cùng anh chỉ bất lực đưa tay khẽ vỗ lên đầu cô: “Anh về căn cứ trước, em nghỉ sớm đi.” – Anh nói – “Mai vẫn đi gặp cái anh chàng đó à?”
“Đi.”
Anh thở dài: “...Chú ý an toàn.”
Tiếng bước chân từ phòng khách đến huyền quan, rồi không còn nghe thấy gì nữa.
