Chương 47: Vì Sao
Ba người cứ thế chạy về thẳng khu nhà ở của căn cứ.
Mạnh Kiêu là người đầu tiên hét vang lao vào cổng, vui sướng như vừa giành chiến thắng trong một cuộc thi marathon. Cậu ta dừng lại, khom người thở dốc, ly sữa đậu xanh trên tay lắc lư suýt đổ. Cố Từ chậm hơn một nhịp, hơi thở nặng hơn bình thường, nhưng bước chân vẫn vững vàng, khóe môi còn vương nụ cười chưa kịp thu lại.
Khương Vị Ương chạy cuối cùng, bị hai người kia bỏ xa một đoạn. Suốt dọc đường, cô càng nghĩ càng buồn cười, rõ ràng chỉ có mình cô là sốt ruột muốn về, vậy mà không hiểu sao lại biến thành cuộc thi chạy, có mấy lần cười đến mức không thở nổi. Tóc cô đã bị gió thổi rối tung, trông như một con thú nhỏ đầy lông, vài lọn tóc dính trên má, cô đưa tay vuốt lại, hít thở sâu để bình ổn trái tim đang đập loạn nhịp.
Lục Ngưỡng và Chu Độ đang đứng đối diện nhau ở dưới lầu nói chuyện gì đó. Nghe thấy động tĩnh, cả hai cùng quay đầu. Chu Độ thấy Mạnh Kiêu thở hồng hộc chạy tới, lông mày khẽ nhíu, chưa kịp lên tiếng thì đã thấy Cố Từ cũng chạy theo sau.
Cố Từ đang chạy.
Chuyện này thật sự quá khó tin.
Cố Từ là người ngồi được thì không đứng, tiết kiệm sức được thì tuyệt đối không phí. Có lẽ vì dị năng là cảm nhận, cô làm gì cũng thong thả, bởi bất kỳ cảm xúc hay động tác quá mạnh đều có thể ảnh hưởng đến dữ liệu. Thế mà bây giờ cô lại đang chạy, vẻ mặt Chu Độ trở nên nghiêm túc.
Vẻ mặt Lục Ngưỡng cũng thay đổi.
Bởi vì anh biết Mạnh Kiêu và Cố Từ đi cùng Khương Vị Ương ra ngoài. Giờ chỉ có hai người xuất hiện trong tầm mắt, mà còn chạy về chỗ ở. Tinh thần lực của Lục Ngưỡng gần như theo bản năng trải rộng ra, nhanh và mạnh như thủy triều tràn qua đê, đến chính anh cũng không kịp khống chế. Luồng sức mạnh đó trong nháy mắt bao phủ nửa căn cứ, từng hơi thở đều bị anh kéo về kiểm tra, phân biệt.
Không có.
Không có.
Bắt được rồi.
Là cô. Hơi thở rất ổn định, nhịp tim hơi nhanh, nhưng không có sự run rẩy của sợ hãi, không có cơn co giật của đau đớn. Cô đang chạy lại gần, đang cười, đang hít thở bình thường.
Lục Ngưỡng thở phào nhẹ nhõm, thậm chí không nhận ra mình vừa nãy căng thẳng đến mức nắm chặt tay.
Rồi anh ngẩng đầu nhìn thấy cô, Khương Vị Ương chạy cuối cùng, mái tóc vốn được chăm chút hoàn hảo giờ rối bù, khuôn mặt vì chạy mà đỏ hồng, đôi mắt sáng rực giao nhau với anh, đầu óc Lục Ngưỡng trống rỗng một khoảnh khắc. Thân thể anh phản ứng trước cả suy nghĩ.
Lục Ngưỡng bước dài về phía Khương Vị Ương, đưa tay ra.
Khương Vị Ương vội vàng phanh lại, nhưng vẫn đâm thẳng vào lòng anh, lực va chạm khiến anh lùi lại nửa bước. Cánh tay Lục Ngưỡng siết chặt, một tay ôm eo cô, tay kia đặt lên gáy cô, ép mặt cô vào hõm vai mình. Khương Vị Ương vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, dùng sức đến mức như sợ anh đột nhiên biến mất.
Hơi thở Lục Ngưỡng rối loạn hoàn toàn, anh chưa từng thấy Khương Vị Ương dựa dẫm vào mình như thế này. Anh nhìn Mạnh Kiêu, giọng có phần gấp gáp: “Mạnh Kiêu, xảy ra chuyện gì à?”
Mạnh Kiêu vẫn còn đang khom người thở dốc, đột nhiên bị gọi tên, cậu ta ngây thơ chớp chớp mắt: “Không có gì mà.” Cậu ta đứng thẳng dậy, gãi đầu: “Chỉ là Vị Ương nói muốn gặp anh, bọn em chạy về thôi.”
Lục Ngưỡng nghe cậu ta gọi hai chữ “Vị Ương”, biểu cảm khẽ khựng lại. Ánh mắt anh chuyển từ Mạnh Kiêu sang Cố Từ. Cố Từ vừa giật lấy ly sữa đậu xanh chưa mở từ tay Mạnh Kiêu, hút một ngụm thật lớn, giọng nói mềm hơn bình thường một chút: “Vị Ương bảo từ giờ bọn em có thể gọi cô ấy như vậy.”
Lông mày Lục Ngưỡng lúc này mới từ từ giãn ra. Anh cúi đầu nhìn cái đầu đang vùi trong lòng mình không chịu nhúc nhích.
“Sao thế?” Giọng Lục Ngưỡng nhẹ hẳn.
Khương Vị Ương thò nửa khuôn mặt ra khỏi hõm vai anh, nhìn quanh một lượt. Chu Độ đứng cách đó không xa, mỉm cười nhìn bọn họ. Mạnh Kiêu cũng nghiêng đầu nhìn cô. Cố Từ cúi đầu uống sữa đậu xanh, giả vờ như không thấy gì. Khương Vị Ương lúc này mới cảm thấy ngại ngùng, lại vùi mặt vào lòng Lục Ngưỡng, vành tai đỏ ửng hẳn lên.
“Tại hơi nhớ anh.” Giọng cô nghèn nghẹn trong hõm vai anh, “Nên chạy về.”
“Phì.” Mạnh Kiêu không nhịn được, là người đầu tiên bật cười. Cậu ta giơ ly sữa đậu xanh lên che mặt, nhưng bả vai vẫn run lên. Chu Độ cúi đầu, dùng mu bàn tay lau nhẹ chóp mũi, khóe miệng không kìm được mà cong lên. Cố Từ hút nốt chỗ sữa còn lại trong hai ba ngụm, bóp méo ly giấy, ném gọn vào thùng rác bên cạnh. Ném xong, cô đứng đó nhìn mọi người, trên mặt nở một nụ cười nhạt.
Lục Ngưỡng cảm thấy có thứ gì đó trong lồng ngực đang dâng lên, sắp không kìm được. Anh biết chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra, Khương Vị Ương không phải kiểu người chỉ vì “hơi nhớ anh” mà đột nhiên bỏ mặc cuộc hẹn với người khác để chạy về.
Nhưng giờ cô đang có dáng vẻ không muốn nói, vậy anh sẽ không hỏi. Lục Ngưỡng siết chặt tay, một tay đỡ lấy bắp chân cô, tay kia ôm lấy lưng, bế cô lên khỏi mặt đất. Khương Vị Ương không giãy giụa, cả người cuộn tròn trong lòng anh, như một con gấu túi tìm được tổ ấm.
Anh bế cô đi về phía phòng mình. Phía sau truyền đến giọng Mạnh Kiêu hạ thấp: “Chu ca, tôi quên mua sữa đậu xanh cho anh rồi.”
Chu Độ chưa kịp trả lời.
Cố Từ đã lên tiếng trước: “Đi thôi, hai đứa mình đi thêm một chuyến nữa.” Bây giờ cô lại có cảm giác hiếm hoi là phấn khích đến mức không ngồi yên được.
---------
Cánh cửa đóng lại. Phòng Lục Ngưỡng không lớn, nhưng rất sạch sẽ, trên bàn đặt mấy tập tài liệu xếp ngay ngắn. Rèm cửa mở rộng, ánh nắng vụn vặt của ngày tận thế rơi trên sàn nhà, như một bầu trời sao khác. Lục Ngưỡng đặt con gấu túi xuống ghế, tự mình ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Khương Vị Ương. Tay cô vẫn nắm chặt lấy tay áo anh, chưa từng buông ra, Lục Ngưỡng nắm lấy đầu ngón tay cô.
“Sao thế?” Lục Ngưỡng khẽ hỏi.
Khương Vị Ương nhìn anh, đôi mắt rất sáng, anh bị nhìn đến có chút ngại ngùng muốn dời tầm mắt, nhưng vẫn nhịn được.
“Vì sao anh tên là Sirius?” Khương Vị Ương hỏi.
Ngón tay Lục Ngưỡng khẽ cong lại.
“Cũng liên quan đến em sao?”
Lục Ngưỡng không trả lời ngay. Ánh mắt anh rất yên tĩnh, nhưng yết hầu khẽ động. Vài giây sau, anh cúi đầu nhìn đôi tay đang đan vào nhau.
“Hồi đại học, có một lần mưa sao băng.” Giọng anh rất thấp, như đang kể một bí mật, một bí mật chỉ mình anh biết. “Hôm đó thời tiết không tốt, thành phố mình không nhìn thấy được. Lúc đó bọn mình đều học chung môn Nhân văn số, em còn nhớ không... Anh ngồi phía sau nghe em và bạn em nhắc đến.” Anh dừng lại một chút, như có chút ngại ngùng: “Ban đầu em rất buồn, sau đó phát hiện trên ứng dụng thời tiết mặc định của điện thoại có thể xem mưa sao băng, lại vui vẻ. Anh nghe em nói với bạn là em thích nhất sao Thiên Lang, vì nó là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm, không cần em phải cố gắng tìm kiếm, nó vẫn luôn ở đó.”
Lục Ngưỡng nghiêm túc nhìn cô: “Sau này anh vào Phá Quân, cần một cái biệt danh, anh liền nghĩ đến nó.”
Giọng anh thành kính như đang đọc lời thề trong hôn lễ.
“Anh không nhịn được mà nghĩ,” anh nói, “có phải chỉ cần cố gắng tỏa sáng, thì sẽ có một ngày em cũng nhìn thấy anh không.”
Căn phòng trở nên yên tĩnh, cả thế giới dường như chỉ còn lại hai người bọn họ.
Khương Vị Ương nhìn gương mặt Lục Ngưỡng, đường nét của anh dần trở nên mờ nhạt. Cô khó hiểu chớp mắt, lại càng mờ hơn. Lúc này cô mới nhận ra mình đang khóc.
Kỳ lạ là, cô không cảm thấy buồn, trong lòng như có dòng nước ấm tràn qua, thấm vào những chỗ khô cằn. Nước mắt không kìm được mà từng giọt từng giọt rơi xuống, rơi trên mu bàn tay cả hai, lấp lánh như kim cương trên đầu ngón tay.
Cô đưa tay ra, ôm lấy cổ Lục Ngưỡng, lại một lần nữa vùi mặt vào hõm vai anh. Nước mắt thấm vào cổ áo anh, ướt một mảng nhỏ.
Lục Ngưỡng có chút bối rối, nhưng anh ngoan ngoãn không nhúc nhích, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên gáy cô an ủi.
“Bây giờ em có thể hôn anh không?” Giọng Khương Vị Ương nghèn nghẹn trong hõm vai anh, mang theo giọng mũi, mang theo một chút lẽ thẳng khí hùng: “Em rất muốn hôn anh.”
Ngón tay Lục Ngưỡng run lên trong mái tóc cô, như sợ làm kinh động một con bướm.
Rồi anh cúi đầu, đặt môi nhẹ lên trán cô.
