Chương 4: Ra tay trước
Theo bản đồ hiển thị, quanh trại tàn tích có một khu vực xuất hiện dị thú cấp 1 đến cấp 3.
Gần nhất là loài thằn lằn nhớt cấp 1 cách đây hai cây số, sức tấn công không lớn, trông cứ như đang cho người sống sót thời gian để thích nghi.
Sở Linh không rõ khu vực này có bao nhiêu Giác Tỉnh Giả.
Nhưng dị năng của cô thuộc loại hỗ trợ, khi đánh nhau chắc chắn không bằng dị năng chiến đấu.
Nếu thật sự có người khác tranh giành quái với cô, cô sẽ chẳng có lợi thế gì…
Cho nên cô phải ra tay trước! Dọn sạch dị thú quanh trại trước đã, tiện thể làm quen với Khiên Hoa Tuyết.
Đã muốn lên cấp thì không thể để bụng đói.
Sở Linh nhấp một ngụm nước uống tinh khiết ngọt mát, lại lấy ra hai quả dại chống đói, trong lòng có chút cảm khái.
Hai ngày trước cô còn tưởng mình sẽ chết đói.
Không có cách nào, thật sự không tìm được đồ ăn nào bỏ vào miệng, càng đừng nói đến nguồn nước sạch…
Rất nhiều người cũng trong tình trạng giống Sở Linh.
Mãi đến khi trò chơi sinh tồn tận thế giáng lâm, như phần thưởng dành cho người sống sót, một chai nước và một chiếc bánh bao trắng đột nhiên xuất hiện trước mặt Sở Linh.
Sở Linh tưởng mình gặp ảo giác, bản năng sinh tồn thúc giục cô túm lấy chai nước uống cạn.
Chai nước được tặng dường như chứa đầy nguyên tố sinh mệnh tươi mới.
Sở Linh cảm thấy mình sống lại rồi!
Sau đó cô cầm chiếc bánh bao vừa trắng vừa mềm nhét vào miệng, suýt nữa thì nghẹn chết…
“Cảm giác còn sống thật là tốt…” Sở Linh cắn một miếng quả dại, nước quả hơi chua men theo chân răng chảy đến đầu lưỡi, hương trái cây thơm ngát.
“Dù có gian nan đến đâu” — câu này Sở Linh không nói ra, hình ảnh cận kề cái chết lúc trước lóe lên, khiến đáy mắt cô lúc này tràn đầy kiên định.
Sở Linh nghĩ chắc mình lâu quá không được ăn đồ tươi, đến mức ăn một quả dại cũng thấy vô cùng ngon miệng và thỏa mãn.
Thời gian đói khát thật sự quá nhiều, không phải cô nói khoác, ba năm ngày không ăn gì cô vẫn chịu được, không chết đói nhưng chỉ hơi yếu người.
Hai quả dại xuống bụng, Sở Linh thấy mình đã no bảy phần, thế là đủ.
Cô vuốt mái tóc khô ráp, tháo sợi dây buộc, rồi buộc lại tóc.
Phụ nữ mạt thế đa số đều để tóc ngắn như chó gặm, dù sao cũng chẳng có dụng cụ nào tiện tay, cắt thành kiểu gì đều tùy duyên.
Có loại nước bị ô nhiễm tuy không uống được, nhưng gội đầu qua loa thì vẫn ổn.
Tóc Sở Linh không tính là ngắn, dài tới xương quai xanh, cô tùy tiện buộc thành đuôi ngựa.
Được đến mức này hoàn toàn nhờ thói quen nhiều năm mang theo một con dao gấp nhỏ trong ba lô…
Sau khi sửa soạn tóc đơn giản, cô vỗ vỗ gương mặt chẳng có mấy lạng thịt, thổi vài sợi tóc lòa xòa trước trán, “Cố lên, cố gắng mỗi ngày đều được ăn cơm, không thì sớm muộn gì cũng hói.”
Nói xong, Sở Linh hít sâu một hơi, đeo túi chéo lên vai, cầm dao ngắn đẩy cửa ra.
Cô tưởng lúc này mới hơn năm giờ, người xung quanh chưa tỉnh, không ngờ vừa đi được vài bước đã thấy mấy người đang tụ tập bàn tán.
“Chỗ chúng ta cũng hơn sáu mươi người, hỏi một vòng mà Giác Tỉnh Giả ít đến vậy…”
“Đúng thế, cho dù là Tiểu Cao cấp Mậu tăng cường thính giác, cũng mạnh hơn đám chúng ta giác tỉnh thất bại, haiz.”
“Chậc chậc chậc, trò chơi tận thế gì mà dung hợp cho nhân loại một cơ hội sinh tồn… với người thường như chúng ta thì chỉ là đổi môi trường để chờ chết!”
“Hừ, vậy thì cậu đi chết đi, tôi chẳng hiểu trò chơi với chả trò chiếc gì, nhìn hiện tại mà nói, có được miếng ăn đã là trời thương rồi!”
“……”, gã đàn ông thấp bé bị phản bác lập tức cứng họng, không đáp lại, bực bội liếc xéo người phụ nữ trung niên vừa nói thẳng.
Nghe họ bàn tán, Sở Linh không dừng bước, vẫn sát mép đường nhanh chóng đi ra ngoài trại.
“Ơ?? Sở… Sở Linh! Cô chắc chắn là Giác Tỉnh Giả đúng không!”
Người phụ nữ trung niên cầm đầu nhìn thấy Sở Linh liền cười tươi gọi cô lại.
Sở Linh mím môi, gật đầu.
Không phải cô muốn khoe khoang.
Mà là thông báo khi cô giác tỉnh thành công hơi rõ ràng…
Lúc đó toàn thân cô phát sáng, cả toa xe bị ánh vàng bao phủ, không ít người trong trại đều chứng kiến, muốn khiêm tốn cũng khó.
“Tiểu Sở trông mềm yếu yếu ớt, sao mà lợi hại thế… thật có tiền đồ, trại chúng ta cộng thêm cô là tổng cộng ba Giác Tỉnh Giả, sau này còn trông cậy hai người bảo vệ…”
Người phụ nữ trung niên mặt mày hòa nhã nhìn Sở Linh, thao thao bất tuyệt không ngừng, chẳng để ý Sở Linh có thái độ gì.
Cô vừa định mở lời từ chối, người chị bên cạnh lại lên tiếng, “Tiểu Sở giác tỉnh dị năng cấp gì vậy? Trời ạ… vàng óng ánh thế, thật khiến người ta ghen tị!”
Sở Linh hơi nhíu mày, sờ chóp mũi, “Chỉ là dị năng hỗ trợ bình thường, nuôi sống bản thân còn khó, đừng nói đến bảo vệ người khác.”
Nói xong Sở Linh định nhấc chân đi.
Người phụ nữ trung niên này cô thấy hơi quen mặt, nghe nói trước mạt thế làm việc ở khu dân cư, là người nhiệt tình, đến trại tàn tích chưa lâu đã trở thành người phụ trách ở đây, mọi người đều gọi bà là Vương thẩm.
Vương thẩm không vì lời từ chối của cô mà đổi sắc mặt, vẫn giọng điệu hơi ôn hòa nói: “Dù sao cũng là Giác Tỉnh Giả mà, hỗ trợ phương diện nào vậy? Trong trại chúng ta còn một người nữa là…”
“Xin lỗi, tôi còn có việc phải đi trước.”
Sở Linh ngắt lời bà, phớt lờ lời thăm hỏi nhiệt tình ấy, quay mặt bước nhanh rời đi.
Gã đàn ông thấp bé phía sau có chút không chịu nổi, nhịn không được lẩm bẩm: “Chậc, Giác Tỉnh Giả đúng là ngang ngược, thật là người so với người, tức chết người.”
Sở Linh không có thời gian để ý đến họ, ghen tị cũng được, đố kỵ cũng thôi, cô vội đi nâng cấp.
Đi liền hơn ba mươi phút, cuối cùng cô mới đến nơi phát hiện thằn lằn nhớt hôm qua.
Phế tích hoang tàn, gạch ngói đá vụn chất đầy mặt đất, thằn lằn nhớt cấp 1 lưa thưa đi lại khắp nơi.
Không lằng nhằng nhiều, Sở Linh nắm chặt dao ngắn, lặng lẽ áp sát một con thằn lằn gần nhất, nhắm vào gốc cổ rồi đâm một nhát!
Không có động tác thừa, tay chân cực kỳ nhanh nhẹn, quái vật thằn lằn lập tức biến mất.
【1 điểm lịch luyện】
Nhìn chỉ có 1 điểm lịch luyện, Sở Linh há miệng rồi lại ngậm vào.
“Keo kiệt thật, một đồng tệ cũng không rơi?”
Sở Linh hơi híp mắt, nhìn đám thằn lằn đen sì nhớp nháp phía trước, đáy mắt đầy sát ý.
Xông lên! Chém!
Sau khi liên tiếp đâm chết mấy con thằn lằn nhớt cấp 1, Sở Linh rút ra được chút kinh nghiệm.
Loại dị thú này có phạm vi cảnh giới riêng, gần như không chủ động tấn công, tìm đúng thời cơ đâm sau lưng là an toàn và hiệu quả nhất.
Cũng có thể vì là dị thú cấp thấp nhất, Sở Linh ngoài lần đầu bị cắn mấy miếng thì vô cùng cẩn thận, sau đó không bị tấn công nữa.
【1 điểm lịch luyện】
【1 điểm lịch luyện】
【1 điểm lịch luyện】
【1 tệ mạt nhật】
【Đậu phộng *1】
……
Sở Linh ngồi xổm trên đất nhìn món đồ vừa rơi ra, có chút kinh hỉ, “Đậu phộng?! Đậu phộng to thế này! Thật hay giả…”
Hạt đậu phộng này to gấp ba lần trước kia!
Cô nhặt một hạt đậu phộng lớn đang lơ lửng trên mặt đất, nhìn trái nhìn phải, bóc vỏ bỏ vào miệng.
Đậu phộng tươi rất đầy đặn, giòn xốp ẩm mượt, vị ngọt thanh, rất ngon.
Sở Linh nuốt đậu phộng, môi run run, “…Thật sự biết rơi vật tư mà.”
Mấy con chém hôm qua hình như không rơi đậu phộng, rơi đồ tùy hứng vậy sao?
Ăn xong hạt đậu này, cô đột nhiên cảm thấy những ngày sau có hy vọng rồi.
Ý định nghỉ ngơi vốn có lập tức bị dập tắt, Sở Linh giơ dao ngắn, ánh mắt khóa chặt một con thằn lằn nhớt cấp 1 bên cạnh, xông lên.
