Chương 42: Chia rẽ ly gián
Bạch Lệ và Kỳ Kỳ ngồi xổm ở hành lang trước cửa nhà mình, coi như không nghe thấy động tĩnh gì từ căn 402.
Cô nấu cháo thịt cừu xong thì bưng vào nhà, lại bảo Kỳ Kỳ mang một ấm nước ra ngoài đun.
Lửa đủ to nên chẳng bao lâu nước đã sôi.
“Chào mẹ Kỳ Kỳ.”
Bạch Lệ vừa nhấc ấm nước sôi xuống, đang thu dọn ghế sắt ba chân và đống củi còn thừa thì cửa căn 602 mở ra, bố của Văn Văn tay cầm bình giữ nhiệt, từ tầng sáu đi xuống.
“Mẹ Kỳ Kỳ, có… có thể cho tôi xin một cốc nước nóng không?”
Nói câu này, mặt ông ta hơi gượng gạo, đồng thời cũng có chút áy náy: “Tôi biết là tôi nên lấy thứ gì đó để đổi, nhưng nhà tôi có người vào, đồ đạc bị lấy hết rồi. Nên…”
Vì trước đó từng lấy một xô nước từ nhà ông ta, Bạch Lệ không từ chối lời thỉnh cầu, nhấc ấm pha cho ông ta một cốc đầy.
“Cảm ơn, cảm ơn, vô cùng cảm ơn!”
Bố Văn Văn cảm động đến rơi nước mắt, không ngừng cảm ơn cô.
Trước khi đi, ông ta do dự một lát rồi vẫn mở lời: “Mẹ Kỳ Kỳ, xin hỏi, cô có biết vợ tôi và con gái tôi…”
Bạch Lệ ngước lên nhìn ông ta, mặt mờ mịt.
Bố Văn Văn thấy vẻ mặt cô, thở dài: “Xem ra cô không biết thật, vậy ổ khóa nhà tôi bị ai phá hỏng, cô có biết không?”
Bạch Lệ lắc đầu: “Không biết.”
Gần như vậy, sao có thể không biết?
Bố Văn Văn thấy cô có vẻ không muốn nói nhiều, cũng không hỏi thêm, quay người lên lầu.
Ông ta vừa đi, người còn chưa kịp vào nhà, thì ông nội căn 402 tầng bốn đã trèo lên, cười nịnh nọt nói với Bạch Lệ: “Mẹ Kỳ Kỳ, cháu tôi đói rồi, cô vừa nấu thịt cho tôi một bát đi, mọi người là hàng xóm, vốn nên giúp đỡ lẫn nhau, huống chi còn là trẻ con, cô cũng không nỡ để nó chịu đói chứ?”
Nói xong ông ta còn đưa cái bát trong tay về phía cô.
Bạch Lệ như không nghe không thấy, không thèm liếc mắt một cái, cúi đầu tiếp tục thu dọn gỗ và ghế sắt dưới đất.
Cùng ấm nước mang hết vào nhà rồi, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Sắc mặt ông nội 402 tái mét, ông ta há miệng định chửi, nhưng vừa định nói thì cửa bỗng nhiên lại mở ra.
Ông ta thấy người đàn bà nhà 501 tay cầm dao đứng trong cửa, lạnh lùng nhìn ông ta: “Dám nói một chữ, tin tôi chặt đầu ông không?”
Ông nội 402 quay người xuống lầu với tốc độ chưa từng có, chẳng mấy chốc dưới lầu vọng lên tiếng đóng cửa “rầm”.
Bạch Lệ khinh thường bĩu môi, đóng cửa vào nhà ăn sáng.
Nhưng chưa được bao lâu, thính tai cô nghe thấy tiếng bước chân cố tình nhẹ nhàng, đi ngang qua cửa nhà cô, thẳng lên tầng sáu.
Rồi cửa tầng sáu bị ai đẩy ra, một giọng nữ quát lớn: “Anh là ai?”
Tiếp đó cửa bị đóng lại, cô không nghe rõ bên trong nói gì nữa.
Bạch Lệ khinh miệt cụp mắt xuống, tiếp tục uống cháo.
Nhưng cô hơi không hiểu, trước đây muốn xin đồ chiếm lợi, đều là bà nội nhà này đi đầu, sao hôm nay lại đổi thành ông nội?
Hình như từ hôm qua cô nấu ăn ở hành lang, bà nội ấy chưa lộ diện lần nào.
Lạ thật, đâu phải phong cách của bà ta?
Bạch Lệ không biết rằng, từ hôm trước tận mắt chứng kiến hai mẹ con kia bị thiêu chết một cách kỳ lạ trước cửa nhà cô, bà nội 402 bây giờ tránh nhà cô như tránh rắn rết, không dám đến gần chút nào.
Vì thế bà ta mới chịu mắng con dâu để bảo nó đến, hoặc bảo ông già đến, còn bản thân thì nhất quyết không lộ diện.
Tầng sáu.
Ông nội 402 đẩy cửa nhà 602 ra, mặc kệ tiếng gầm của người phụ nữ xa lạ, đóng cửa lại nói với bố Văn Văn: “Tôi biết ổ khóa nhà anh bị ai phá hỏng rồi, tầng năm, người đàn bà nhà 501. Cô ta cùng với đàn bà nhà 201 và 401, phá tung cửa nhà anh. Còn giết vợ và con gái anh, lại chuyển hết đồ đạc nhà anh đi chia.”
Nghe nửa đầu, mặt bố Văn Văn lộ vẻ kinh ngạc, nhưng khi nghe đến đoạn sau giết vợ và con gái anh ta thì sắc mặt nhạt đi, trở lại vẻ bình thường.
Đợi ông nội 402 nói xong, anh ta gật đầu, giọng khá bình thản: “Ừm, tôi biết rồi.”
Biết rồi?
Ý gì? Vẻ mặt này có vẻ như là biết rõ sự thật sao?
Ông già trợn tròn mắt nhấn mạnh: “Bố Văn Văn, anh có nghe rõ tôi nói gì không? Tôi nói, vợ anh, con gái anh, cửa nhà anh và đồ đạc nhà anh, đều là do đàn bà nhà 501 làm đấy. Cô mấy ngày nay hung hăng thế nào, cầm dao chém khắp nơi…”
“Ừm, tôi biết, nếu không còn gì để nói, xin mời về.”
Bố Văn Văn lạnh mặt mở toang cửa, mời ông nội 402 đang chửi rủa đi ra, sau đó đóng cửa lại, lại kéo bàn trà chặn ở đó.
“Anh Doãn Trạch, anh không tin lời ông già đó à? Sao vậy?” Người phụ nữ đứng bên cạnh tò mò hỏi.
Bố Văn Văn vừa thu dọn đồ ăn vặt tìm được trong phòng con gái, vừa nói: “Chồng của người phụ nữ nhà 501 là quân nhân, thân là quân nhân gia thuộc, anh nghĩ người ta sẽ làm chuyện phá cửa cướp đồ sao?”
“Cũng khó nói lắm, dù sao cũng tận thế rồi, không thể lấy tiêu chuẩn và thân phận trước đây để đánh giá một người.”
Bố Văn Văn vẫn lắc đầu: “Không đâu, tuy tôi tiếp xúc với mẹ Kỳ Kỳ không nhiều, nhưng từ tính cách của cô ấy cũng có thể thấy cô ấy không phải loại người như thế. Hơn nữa…”
Nói rồi anh ta quay đầu nhìn về phòng chính, nỗi đau trong mắt không giả tạo: “Nếu ông ta không nhắc đến cái chết của vợ và con gái tôi thì còn đỡ, nhắc đến, thì rõ ràng là muốn lợi dụng tôi. Vừa nãy tôi đi xin nước nóng, người ta cho. Ông ta bưng bát xin đồ ăn, người ta không cho. Rồi quay sang chạy đến nhà tôi nói một tràng như thế, mục đích gì chẳng rõ sao?”
Dù sao anh ta cũng lăn lộn ngoài xã hội hơn chục năm, loại thủ đoạn đơn giản này sao có thể không nhìn ra?
Nghe Lý Doãn Trạch nhắc đến vợ con đã chết của anh, trong mắt người phụ nữ thoáng qua một tia áy náy, nhưng cũng chỉ một tia, nhiều hơn thì không có.
Cô ta đỏ hoe mắt, khẽ nói: “Đều tại em, nếu anh Doãn Trạch không vì cứu em mà chậm trễ thời gian, về nhà sớm hơn, biết đâu có thể cứu được chị dâu và Văn Văn, còn có Hạo Hạo… là em hại anh nhà tan cửa nát.”
Hiếm thấy, lần này Lý Doãn Trạch không lập tức mở miệng an ủi cô ta, mà đăm đăm nhìn cánh cửa phòng chính thất thần.
Trước khi đem Bạc Dĩ Lam về, anh ta từng nghĩ cảnh vợ mình nhìn thấy Bạc Dĩ Lam sẽ lại cãi nhau với mình thế nào, cũng nghĩ đến khả năng cô ấy có biến thành zombie hay không, nhưng duy nhất không nghĩ tới cô ấy sẽ chết trước mặt mình theo cách này.
Còn có đôi con của anh ta…
Lý Doãn Trạch hối hận rồi, anh ta hối hận vì tại thời điểm thảm họa ập đến đã không chọn về nhà trước mà lại chọn đi tìm Bạc Dĩ Lam.
...
Bạch Lệ không để tâm đến chuyện ly gián của ông già 402, sau khi ăn sáng xong cô tiếp tục đóng gói hành lý.
Quần áo và chăn mền bốn mùa, tuy không thể mang hết nhưng cũng phải mang đi ít nhất một nửa, nửa còn lại cô sẽ viết vào giấy dặn dò, để Giang Minh Lãng mang theo.
Cô bận rộn trong phòng ngủ, Kỳ Kỳ ở ban công dùng ống nhòm quan sát bên ngoài, Tiểu Ngũ ngậm một đoạn dây trầu bà chạy quanh chơi, lúc thì bị dây leo quấn lấy, lăn lộn đầy đất.
Bạch Lệ ngước mắt nhìn dây leo quấn quanh eo Tiểu Ngũ, bỗng linh cảm, trong đầu xuất hiện một ý nghĩ…
