Chương 8: Mẹ bảo cháu đến tìm cô
Reng reng... Reng reng...
Trong màn đêm tĩnh lặng với cơn mưa nhẹ, bên ngoài vẫn có xác sống lang thang có thể cắn chết người bất cứ lúc nào. Thỉnh thoảng vang lên vài tiếng gầm rú, xen lẫn tiếng la hét từ xa.
Một ngày trôi qua, dù Bạch Lệ đã có chút chấp nhận với hiện tại, nhưng trong hoàn cảnh này cô không thể ngủ ngon như trước được. Ngủ thì vẫn ngủ được, nhưng không sâu giấc.
Một là bị ảnh hưởng bởi tiếng động bên ngoài, hai là lo lắng cho Bao Hiểu Lâm.
May mà Kỳ Kỳ nằm cạnh cô ngủ rất ngon, ổ của Tiểu Ngũ cũng được cô mang vào phòng ngủ, Tiểu Phượng cũng vậy.
Thời điểm này, bốn mẹ con họ ở cùng nhau vẫn có cảm giác an toàn hơn.
Nghe tiếng thở đều đều của con trai bên tai, Bạch Lệ cuối cùng cũng dần buồn ngủ.
Nhưng cô vừa nhắm mắt được một lúc thì tiếng chuông cửa vang lên như sấm nổ bên tai, dù cách một cánh cửa phòng ngủ.
Cô mở mắt thật to, tiếng reng reng vẫn tiếp tục, đúng là nhà mình.
“Ư ử...”
Ban ngày đã được Kỳ Kỳ dạy dỗ cả buổi sáng, giờ nghe động tĩnh, Tiểu Ngũ cũng học được cách không sủa, chỉ phát ra tiếng ư ử đe dọa trong cổ họng, ngóc đầu lên, nhìn chằm chằm vào cửa phòng ngủ.
Biết bấm chuông cửa chắc chắn không phải xác sống, vậy... là Bao Hiểu Lâm về rồi?
Dù sao cô cũng không qua lại với hàng xóm nào khác trong khu. Bình thường, chứ đừng nói giờ này, ngay cả ban ngày, người có thể đến nhà cô chơi, cả khu chỉ có mỗi Bao Hiểu Lâm.
Nghĩ vậy, Bạch Lệ lập tức xuống giường, xỏ dép đi ra ngoài. Tiểu Ngũ lao ra ngoài đầu tiên ngay khi cô mở cửa. Kỳ Kỳ vẫn ngủ say, Tiểu Phượng hơi mơ màng mở mắt nhìn một cái, rồi lại rụt đầu nhắm mắt.
Nhưng điều Bạch Lệ không ngờ tới là người bấm chuông cửa nhà cô không phải Bao Hiểu Lâm, mà là con gái nhà 602 trên lầu.
Không phải chứ, nửa đêm thế này, đứa trẻ này chạy đến trước cửa nhà cô làm gì?
Không thể vì là trẻ con mà mất cảnh giác. Vì vậy, Bạch Lệ đến cửa nhưng không mở ngay, mà cẩn thận nhìn chằm chằm vào cô bé mặc đồ ngủ, vừa bấm chuông vừa lo lắng nhìn trái nhìn phải trên màn hình khóa thông minh.
Trong khu vực camera chỉ có một mình cô bé, nhưng chính điều này còn kỳ lạ hơn, đúng không?
Một đứa trẻ nhỏ hơn Kỳ Kỳ một tuổi, nửa đêm không ngủ lại chạy đến cửa nhà cô bấm chuông, nó muốn gì? Người lớn nhà nó đâu?
Bạch Lệ bị nó bấm chuông đến phát phiền, cũng lo nếu nó cứ bấm tiếp, sẽ thu hút bà cụ biến xác sống ở nhà 302 sang đây.
Thế là đành phải cầm dao trong tay, rồi mới mở cửa.
“C... cô ơi...”
Thấy cửa mở, mắt cô bé sáng lên, rồi nhìn thấy con dao trong tay cô, theo bản năng lùi lại một bước, rụt rè gọi một tiếng.
Bạch Lệ mở cửa liếc cô bé một cái, rồi nhìn quanh trước cửa, thấy quả thật chỉ có một mình nó, mới kéo nó vào trong và đóng cửa lại.
“Cháu tên là Văn Văn đúng không? Sao nửa đêm lại chạy sang nhà cô bấm chuông? Bố mẹ cháu đâu?”
Cả hai người và một con chó đứng ở huyền quan, Bạch Lệ không có ý mời cô bé vào nhà. Sở dĩ kéo nó vào cũng bị tình thế bắt buộc, giờ chỉ muốn hỏi xong để nó đi ngay. Thực sự hai nhà chẳng có chút quan hệ gì, bình thường dù gặp nhau trong thang máy cũng chẳng gật đầu chào hỏi.
Vậy nên cô thực sự không hiểu nổi đứa trẻ này nửa đêm đến nhà cô làm gì?
“Cô ơi, cháu... cháu sợ lắm... Bố cháu đi làm sáng nay mãi chưa về, em cháu bị ốm, mẹ cháu ở bệnh viện chăm nó. Lúc đi mẹ cháu bảo, nếu có chuyện gì thì sang tìm cô.”
Cái gì?
Bạch Lệ sửng sốt!
Cô trợn mắt nhìn cô bé, “Cháu nói lại xem, mẹ cháu bảo thế nào?”
Văn Văn dựa vào cửa, ngước đầu lên nhìn cô, rụt rè đáp, “Mẹ bảo, cô ở nhà 501 không đi làm, chắc chắn ở nhà, bảo cháu có chuyện thì sang tìm cô...”
Bạch Lệ không biết nói gì, thực sự bất lực.
Bảo đứa bé có chuyện thì tìm cô, mà trước đó không hề báo trước cho cô một tiếng. Dù cô không có ở nhà, thì trước khi đi viết một mảnh giấy dán trên cửa cũng được mà.
Huống hồ cũng không phải không tìm được WeChat của cô, trong nhóm khu đâu thiếu, sáng nay tín hiệu vẫn tốt mà.
Tóm lại có rất nhiều cách để báo trước, nhưng bố mẹ nó chẳng dùng cách nào, trực tiếp để con đến tận cửa.
Đây là nghĩ cô sẽ mềm lòng, không từ chối một đứa trẻ?
Người gì đâu!
Bạch Lệ trong lòng rất phản cảm, rất muốn bảo đứa nhỏ này ở đâu về đấy. Nhà cô có phải trại tị nạn đâu, sao có chuyện gì cũng tìm cô?
Cô có quen chúng nó không?
“Cô ơi, cháu thực sự rất sợ, cháu không ngủ được. Cô cho cháu ngủ nhà cô nhé, cháu ngủ sofa cũng được, chỉ một đêm thôi, một đêm thôi có được không ạ?”
Vừa nói, nước mắt cô bé lã chã rơi, khóc rất thương tâm, rất uất ức. Nó đã ở nhà một mình cả ngày rồi, lúc đầu còn có thể chơi máy tính bảng, xem phim hoạt hình.
Không có mẹ ở nhà cũng khá ổn.
Nhưng chẳng bao lâu thì không chơi được nữa, nó chỉ có thể xem mấy bộ phim tiếng Anh mẹ đã tải sẵn, nhưng vì đã xem rồi nên nó chẳng mấy hứng thú.
Sau đó đành cầm đồ ăn vặt vừa ăn vừa ra ban công dạo, rồi nó thấy có người đang ăn thịt người trên đường đối diện.
Nó sợ hãi khủng khiếp, nghĩ rằng đợi bố về sẽ không cho bố ra ngoài nữa, dù có ra ngoài cũng phải mang nó theo, nó không muốn ở nhà một mình nữa.
Nhưng bố mãi không về, điện thoại cũng không gọi được, mẹ cũng thế.
Nó thực sự không chịu nổi nữa, đành xuống tầng năm tìm cô này.
“Cô ơi, cô cho cháu ở nhờ nhé, cháu xin cô mà huhu...”
Đây là chuyện gì vậy trời!
Bạch Lệ bực mình xoa đầu. Nói thật, nếu bình thường cô sẽ không nỡ tống một đứa trẻ ra khỏi cửa.
Nhưng cô cũng sẽ không thu nhận người lạ qua đêm, dù là trẻ con.
Càng không phải thời điểm đặc biệt này.
Ai biết nó có nhiễm virus không?
Để nó ngủ sofa một đêm?
Sao có thể được? Cô còn ngủ được không? Ai lo cho sự an toàn của con trai cô?
“Văn Văn, cháu đừng khóc nữa.”
Cô bé nấc nghẹn, tội nghiệp hỏi, “Vậy... vậy cháu có thể ở lại không ạ?”
“Không được!” Bạch Lệ lắc đầu kiên quyết.
Văn Văn nghe vậy nước mắt lại chuẩn bị rơi, nhưng chỉ nghe Bạch Lệ lạnh lùng nói, “Nếu cháu còn khóc nữa, cô sẽ tống cháu ra ngoài ngay bây giờ.”
Cô bé bĩu môi, càng tủi thân hơn.
Bạch Lệ thầm nghĩ, cháu oan ức đâu phải cô gây ra, sao lại nhằm vào cô?
Cô còn oan ức hơn cháu ấy chứ?
Cô hít một hơi sâu, chậm rãi nói, “Văn Văn, cháu có biết mẹ cháu và cô không thân không? Hai nhà chúng ta dù ở trên dưới lầu, nhưng chưa từng qua lại, cho nên đối với cô, cháu là người lạ. Cũng vậy, đối với cháu, cô cũng là người lạ. Vậy cháu có thể ngủ lại nhà người lạ không? Không được, đúng không?”
“Được ạ được ạ, cô ơi cháu biết cô, cũng biết anh Kỳ Kỳ, cô và mọi người không phải người lạ.”
Văn Văn vội vàng phủ nhận lời của Bạch Lệ, “Biết nhau thì không tính là người lạ.”
Được rồi, giải thích cũng vô ích.
Nhưng cô vẫn kiên nhẫn nói tiếp, “Cháu nghĩ thế nào là biết nhau? Cháu biết tên cô không? Không biết đúng không? Cũng vậy, cô cũng không biết bố mẹ cháu tên gì, thậm chí không biết tên thật của cháu. Hai bên không biết tên nhau, không được gọi là quen biết.
Cho nên Văn Văn, cháu không thể ở lại nhà cô. Cô có thể đưa cháu về nhà, hoặc ở lại nhà cháu đến khi cháu ngủ rồi mới đi, nhưng ai cũng không thể ngủ lại nhà người kia, hiểu không?”
Đây là cách giải quyết tốt nhất mà Bạch Lệ có thể nghĩ ra lúc này, dù cô rất không muốn để con trai ở nhà một mình.
Nhưng may có Tiểu Ngũ, cô có thể yên tâm phần nào.
Thấy Văn Văn chớp mắt nhìn cô, vẫn không muốn về nhà, Bạch Lệ đành lấy bố mẹ nó ra nói, “Nếu bố mẹ cháu nửa đêm về nhà, phát hiện không thấy cháu, chắc chắn họ sẽ rất lo lắng, rồi bất chấp nguy hiểm ra ngoài tìm cháu. Lỡ xảy ra chuyện thì sao?”
