Chương 85: Kế hoạch
Ngôi nhà được xây từ mười năm trước, ba tầng. Tầng một ngoài phòng khách còn có hai phòng ngủ, tầng hai có ba phòng, gia đình Bạch Hướng Tiền ở đó.
Tầng ba cũng có ba phòng, thuộc về gia đình Bạch Lệ.
Bạch Hướng Thiên có tiền, nên cố gắng xây nhà rộng rãi thoải mái nhất có thể, bao gồm cả nội thất.
Dù sao cũng chẳng thua kém biệt thự trong thành phố.
Sân cũng rộng, lại có sân trước và sân sau.
Bếp đặt ở sân sau, có bếp củi và bếp đất, nên dù không có gas hay điện, việc nấu nướng chẳng ảnh hưởng gì.
Rau củ càng khỏi phải nói, tự Bạch Hướng Thiên là người bán rau, ngày tận thế đến ông còn chất đầy một xe tải định chở lên thành phố. Nhưng không biết có phải trời giúp ông không, đúng lúc chuẩn bị đi thì lốp xe xì hơi.
Chỉ chậm một lúc, tận thế ập đến.
Vì có mấy vườn cây ăn quả nên ông tự xây một kho lạnh không to không nhỏ, lại đề phòng bất trắc còn chuẩn bị máy phát điện.
Thế là số rau chưa kịp giao đều được để vào kho lạnh cạnh sân sau, máy phát điện cũng chạy, chỉ có điều dầu diesel còn lại không nhiều, vì trước tận thế máy phát ít khi dùng.
“Minh Lãng, ăn xong bố con mình ra ngoài một chuyến, bố muốn kiếm ít dầu diesel.”
Bữa sáng bà cụ nấu cháo khoai lang Bạch Lệ thích, lại hấp một tô trứng, làm bánh hành lá, xào khoai tây và giá đỗ xanh.
Ba người nhà Bạch Lệ ăn thoải mái, vô cùng thỏa mãn.
Giang Minh Lãng gật đầu: “Được, đi xe tải nhà mình, ra thành phố kiếm thêm ít đồ mang về.”
Bạch Dương giơ tay: “Cháu cũng đi.”
Sợ anh rể và bác từ chối, cậu vội giải thích: “Cháu không sợ xác sống đâu anh rể, cháu nói với anh rồi, ở trường nếu không nhờ cháu thì Đổng Tử Mặc và các bạn chưa chắc đã sống sót.”
Đó là sự thật, cậu không chỉ gan lớn mà còn chạy nhanh.
“Được, cháu đi.”
Bạch Hướng Thiên nói xong quay sang Bạch Hướng Tiền: “Hôm nay Lệ ở nhà, chú với Trần Đông ra vườn anh đào hái đi, chín hay chưa cứ hái hết bỏ vào kho lạnh.”
Lý Tú vội nói: “Anh, em cũng đi, em hái nhanh hơn cả Hướng Tiền.”
“Được, chú ý an toàn, nếu có người đến cướp…”
“Ai dám cướp em chém chết.”
Trên mặt Lý Tú cũng lộ ra vẻ hung dữ, chị biết thời điểm này lương thực quý giá thế nào, tuy bác cả đã trữ khá nhiều trong kho lạnh và hầm. Nhưng nhà cũng đông người, mà tận thế không biết còn kéo dài bao lâu, lúc này lương thực có nhiều đến mấy cũng không đủ.
Tất nhiên quan trọng nhất là không được tỏ ra yếu đuối, nếu không người khác sẽ cướp một cách đương nhiên và trắng trợn, thì mấy vườn cây này khó giữ nổi.
Bạch Lệ im lặng một lúc, rồi bàn với Lý Tú: “Thím Hai, hay thím ở nhà, cháu đi.”
“Cháu đi gì? Nhà mình là căn cứ, giữ nhà quan trọng hơn.”
Giang Minh Lãng cũng cho rằng không ai thích hợp giữ nhà hơn Bạch Lệ. Dây leo của cây trầu bà quấn kín sân, không ai có thể vào.
Còn hơn cả camera giám sát 360 độ không góc chết.
“Bố ơi, tối qua chú Đạt Tử đi đưa chị ấy, sao chưa về ạ?”
Thật không dễ, cuối cùng ba người nhà này cũng có người nhớ đến Trương Thiếu Đạt.
Bạch Lệ cũng nhìn Giang Minh Lãng: “Anh, Đạt Tử không sao chứ?”
Cô đã biết bà của Trương Thiếu Đạt không còn nữa, bây giờ anh ấy chỉ còn một mình, sau này chắc chắn sẽ ở cùng họ.
“Không sao, nhiều nhất là chưa làm xong việc.”
Giang Minh Lãng còn nghi ngờ, anh ta có bị cô gái kia dụ đi mất không.
Đầu tiên nói xấu người ta cho bõ ghét, rồi sau đó đi dỗ?
Khó hiểu, làm vậy dễ tán đổ hơn chắc? Chẳng hiểu nổi.
“Em đừng lo, đến lúc anh ấy sẽ tự về.”
...
Khi sửa soạn xe tải và đổ xăng, Giang Minh Lãng lấy ra một khẩu súng lục đưa cho Bạch Hướng Thiên: “Bố, cái này bố cầm.”
Bạch Hướng Thiên mắt sáng lên, nhận lấy thành thạo lên đèn, lên đạn, xem băng đạn, phát hiện bên trong đầy đạn.
Ông không khách sáo với con rể, cất súng đi rồi hỏi: “Súng bắn tỉa của con đâu?”
“Ở trong xe, chiếc Đạt Tử lái ấy.”
Lúc này Bạch Dương chạy nhỏm từ cửa sau đến, tay cầm một con dao, đắc ý khoe với Giang Minh Lãng: “Anh rể, anh xem con dao này tốt không, chị em cho em đấy.”
Bạch Lệ dẫn Kỳ Kỳ đi phía sau, đằng sau là Tiểu Ngũ vẫy đuôi.
Kỳ Kỳ không đòi đi cùng bố ra thành phố kiếm dầu diesel vì mấy ngày nay ngồi xe chán lắm, không muốn ngồi xe nữa. Huống hồ hôm nay còn có việc quan trọng hơn, cậu muốn đi cùng ông Hai và bà Hai ra vườn hái anh đào.
Được ra đồng chạy nhảy, ai thèm ra thành phố?
Thế nên thằng bé chạy ra chào ông nội và bố một tiếng rồi dẫn chó phóng đi mất.
Giang Minh Lãng nhìn con trai, bên hông trái đeo dao, bên hông phải cắm một đoạn cây trầu bà, không nhịn được nhếch mép.
Cổng sau sân đối diện vườn anh đào, vườn được bao quanh bằng lưới sắt, ở giữa có một cổng rào. Vợ chồng Bạch Hướng Tiền đang đứng trước cổng chờ Kỳ Kỳ, trong cổng đứng một người đàn ông cao lớn, chất phác, là Trần Đông câm.
Trần Đông là người thôn Vân Khê, họ Trần. Anh ta không bị câm bẩm sinh, mà năm lên tám bị ốm một trận, từ bệnh viện về thì không nói được. Mẹ kế của anh ta nói với dân làng là sốt cao mà bác sĩ không kịp hạ, làm hỏng dây thanh âm.
Người tinh ý biết cách nói này nhiều lỗ hổng, dù sao cũng không nghe nói họ kiện bệnh viện đòi bồi thường.
Vậy tại sao bác sĩ làm hại Trần Đông, mà họ lại rộng lượng không tính toán?
Nhưng dù nguyên nhân thế nào, kết quả không thể thay đổi: Trần Đông quả thực không thể nói.
Anh ta nhỏ hơn Bạch Hướng Thiên một tuổi, hai người từ nhỏ thường chơi cùng, nên khi Bạch Hướng Thiên xuất ngũ về bao vườn cây, người đầu tiên ông gọi đến giúp là Trần Đông.
Trần Đông chịu khó, làm được, lại ngày đêm giúp ông trông coi vườn cây và vườn rau, có thể nói là một trợ thủ đắc lực trong sự nghiệp.
Khi Bạch Hướng Thiên xây biệt thự, ông đã xây cạnh đó ba phòng và một sân nhỏ cho Trần Đông, để anh ta ở cùng.
Nhưng nhà xây xong rồi, Trần Đông không chịu ở, anh ta hoặc ở trong vườn, hoặc về nhà ông bà nội.
Không nói được không có nghĩa là anh ta ngốc.
Bên cạnh nhà cũ của ông bà là nhà bố anh ta, nếu anh ta chuyển vào nhà Bạch Hướng Thiên cho, thì căn nhà cũ của ông bà anh ta sẽ không giữ được.
Nhà cũ thực ra không cũ lắm, ba năm trước khi ông bà mất, hai cô của anh ta bỏ tiền sửa sang lại, đồ đạc cũng mới, ở rất thoải mái.
Nhưng Bạch Hướng Thiên biết Trần Đông không coi trọng những thứ đó, ông hiểu anh ta đang nghĩ gì – anh ta không muốn để lợi cho nhà đó.
Trong lòng anh ta có một nút thắt.
May mà bây giờ nút thắt đó đã không còn.
Khi tận thế đến, xác sống khắp nơi, Trần Đông liều lĩnh bắt một con xác sống trong làng ném vào nhà bố anh ta. Cuối cùng bố, mẹ kế và em trai cùng cha khác mẹ của anh ta đều bị xác sống cắn.
Chuyện này không ai biết, ngoại trừ Bạch Hướng Thiên.
...
