Chương 96: Bạch Dương giết người, lập uy
Hai con chó đen lớn bị hạ thuốc, lúc này nằm dưới đất không nhúc nhích.
Nhưng mắt chúng đều nhìn về phía Tiểu Ngũ và Kỳ Kỳ, ươn ướt, đầy vẻ van xin tội nghiệp.
Kỳ Kỳ giơ tay xoa đầu từng con một, nhẹ nhàng an ủi: “Không sao rồi, các cậu an toàn rồi.”
Tuy nhiên, cậu vẫn hơi lo, không biết đám người kia cho chúng ăn thuốc gì.
Bạch Đóa hơn cậu hai tuổi, cũng nhiều tâm kế hơn, cô nói: “Vì họ muốn ăn thịt chó, chắc chắn không phải thuốc độc. Nè Kỳ Kỳ, em dẫn Tiểu Ngũ về trước đi, chị ở đây trông hai con này, đảm bảo không để ai giết chúng nữa.”
Tay chú Tần bị Kỳ Kỳ chém, người nhà họ Tần chắc chắn sẽ không bỏ qua, cô sợ lát nữa họ kéo đến, Kỳ Kỳ sẽ bị thiệt.
Tuy cũng muốn đi gọi ông nội và mẹ, nhưng Kỳ Kỳ không thể ở lại đây, cậu phải đi.
“Chị Đóa, chị ra cửa trông chừng giúp em, em cho hai em ấy uống chút nước đã.”
Uống nhiều nước có thể làm giảm tác dụng thuốc, cậu từng nghe bác sĩ An nói vậy.
Bạch Đóa nhặt mấy quả táo rơi vãi dưới đất, vừa ra đến cổng thì thấy một người trong chớp mắt từ xa trăm mét vù một cái đã đến trước mặt.
“Đóa Đóa, Kỳ Kỳ đâu?”
Bạch Đóa ngẩn người ngước lên, mở to mắt nhìn người hỏi mình: “… Chú hai?”
Bạch Dương ngước đầu nhìn vào sân, thấy Kỳ Kỳ quay lưng về phía mình, đang chồm mông lên không biết làm gì.
“Giang Kỳ Kỳ!”
Anh ta giận dữ quát, thằng nhỏ này cũng chẳng nói tiếng nào đã chạy đến đây, bây giờ có phải lúc trước đâu? Toàn chạy lung tung.
Thực ra Kỳ Kỳ vốn không định vào làng, cậu chỉ định dẫn Tiểu Ngũ đưa Bạch Đóa vào làng rồi về, nhưng không ngờ Tiểu Ngũ phát hiện có người giết chó, đã lao vào.
Lúc này Kỳ Kỳ một tay bóp miệng chó, tay kia với ngón mập mập đưa vào mồm chó để thả nước.
Mẹ nói nước của cậu tinh khiết hơn, uống vào có vẻ tốt cho cơ thể, nên cậu mới bảo chị Đóa ra ngoài, để mình nhét nước cho hai con chó đen.
Vừa cho một con uống xong, đang cho con thứ hai, bỗng sau lưng có tiếng quát ầm lên, cậu giật thót suýt chọc vào họng chó.
Ngón tay cũng thọc vào khá sâu, chạm cả răng chó.
Cậu quay đầu nhìn Bạch Dương, bất mãn: “Cậu, cậu không thể đứng đắn một chút à? Suốt ngày hấp tấp như vậy, ra thể thống gì!”
Đây là câu Lý Tú thường mắng Bạch Dương.
Cả giọng điệu cũng rất giống.
Bạch Dương nghiến răng: “Mày muốn ăn đòn hả?”
Kỳ Kỳ bĩu môi, chẳng sợ chút nào.
Cậu quay lại tiếp tục cho chó uống nước.
Bạch Dương liếc qua sân, nhìn mấy vũng máu một lát.
Anh quay sang hỏi Bạch Đóa: “Sao vậy?”
“Chú hai…”
Người lớn trong nhà tới, Bạch Đóa vội kể lại đầu đuôi cho Bạch Dương nghe như trút đậu vào rổ.
“Chú nói thằng họ Tần muốn bắt Kỳ Kỳ?”
“Dạ, nếu hắn không bắt Kỳ Kỳ, thì Kỳ Kỳ sẽ không chém tay hắn.”
Còn chuyện Tiểu Ngũ cắn nửa mặt Vương Lão Nhị, Bạch Dương chẳng để tâm.
Bỗng bên ngoài vọng vào tiếng bước chân dồn dập, Bạch Dương quay lại nhìn, Bạch Đóa sợ hãi nép sau lưng anh.
Giang Kỳ… như không nghe thấy, vẫn quay lưng về họ, chồm mông cho chó uống nước.
Vì căng thẳng, Bạch Đóa đã bỏ qua một việc cực kỳ quan trọng.
Đó là sao Kỳ Kỳ cho chó uống nước lại không lấy gáo múc nước trong sân?
“Ông nội!”
Một đám người tay lăm lăm xẻng cuốc xuất hiện ở cổng sân, người dẫn đầu là Bạch Hướng Nguyên.
“Có chuyện gì vậy? Vừa nãy tiếng gì thế? Ai la?”
Bạch Hướng Nguyên toàn thân lấm bùn, mặt mũi cũng lem luốc, ông ta đang dẫn người phá mấy bức tường nhà hoang ven rìa, lại lục lọi mấy chục bao xi măng, định vừa phá vừa xây, để nhanh chóng dựng tường bao.
Như vậy mọi người tối ngủ mới yên tâm.
Đang làm thì bỗng nghe mấy tiếng la thảm.
Ai nấy cũng hết hồn, tưởng có zombie xuất hiện, có người bị cắn.
Liền vớ vội đồ đạc lao tới.
Nào ngờ…
Bạch Hướng Nguyên liếc một vòng sân, lại nhìn hai con chó nằm cạnh Kỳ Kỳ cùng mấy vũng máu, liền hiểu.
Sầm mặt, định hỏi Bạch Dương thì bị anh cắt lời.
“Bác họ, sáng nay bác cả và anh rể con có dặn bác phải quan sát kỹ mấy con mèo chó trong làng không?”
“… Có nói.”
Bạch Dương vừa nhìn mặt bác là hiểu, ông ta không nói với ai.
Hay là không coi mấy con mèo chó đó ra gì.
Anh cười lạnh: “Bất kể là mèo hay chó, bây giờ đều không được động tới. Thế mà mấy tên ngu này đang làm gì? Còn nữa, bác và ông ba lớn tuổi như vậy còn phải làm việc để tồn tại, mấy thanh niên trẻ này lại nhàn rỗi ở đây? Bác họ, nếu bác không quản nổi đám này thì bảo bác cả con, để bác ấy quản. Dù sau này hai nơi chúng ta tách ra, không liền nhau, nhưng dù sao cũng kề cạnh, có chuyện gì cũng là một vinh đều vinh, một tổn đều tổn.
Nếu vì chúng giết chó mà bị động vật trả thù, thì cả bác và mọi người có thể không sống nổi, chúng con cũng gặp rắc rối. Bác biết Khang Châu không? Ở đó có một con mèo biến dị bị người ta ngược đãi trước tận thế, giờ nó dẫn cả đàn mèo không ngừng tấn công người, không tha kẻ nào. Người trong Khang Châu chắc đã bị nó ăn gần hết, giờ đó là lãnh địa của con mèo biến dị kia.”
Mèo biến dị?
Bạch Hướng Nguyên biến sắc, nghiêm trọng vậy sao?
Bạch Dương từ Ninh Thành về, lại ngang qua Khang Châu, nên điều anh nói chắc là thật.
Có người chất vấn: “Một con mèo ăn thịt người?”
“Mèo biến dị, cơ thể trở nên khá to.”
“To cỡ nào?”
Bạch Dương bực mình liếc kẻ vừa hỏi, chẳng muốn giải thích thêm.
Bỗng ngoài cổng lại vọng vào tiếng bước chân gấp gáp.
“Lão Bạch, lão Bạch, bí thư, bí thư có trong đấy không?”
“Nói hôm nay tôi phải đòi cái công đạo cho thằng cả nhà tôi…”
Tiếng chửi ở ngoài càng lúc càng gần, nhưng Bạch Hướng Nguyên như không nghe thấy, chỉ trừng mắt nhìn hai con chó đen nằm dưới đất.
“Bí thư, là mẹ thằng Tần Tùng.”
Có người kéo tay Bạch Hướng Nguyên, muốn ông quay ra đối phó đám người sắp vào.
Ấy thế mà Bạch Hướng Nguyên lại nắm chặt cổ tay hắn, run giọng nói: “Đăng à, mày xem, mày mau xem…”
“Xem gì?”
Tiết Đăng không hiểu chuyện, ngạc nhiên nhìn theo tầm mắt của bí thư, rồi bỗng nhiên cũng mở to mắt.
“Chó, con chó…”
Bạch Dương xoay người, những dân làng đứng sau Bạch Hướng Nguyên cũng nhìn theo.
Chỉ thấy hai con chó đen nằm trước mặt Kỳ Kỳ, vốn chỉ to cỡ nửa mét, khi họ vào còn bị đầu Kỳ Kỳ che khuất, giờ lại lộ ra hoàn toàn, cái đầu rõ ràng đã biến thành to bằng đầu hổ.
Thân mình cũng vậy, to như hổ, chỉ khác là màu đen.
Nếu không bị hạ thuốc thì mức độ uy hiếp đối với loài người chẳng thua kém gì hổ.
Mà hai con vừa biến đổi, dường như là để minh chứng cho lời Bạch Dương vừa nói.
Vậy ra mèo chó thật sự có thể biến dị?
Đám đông nhất thời chìm vào im lặng hoảng loạn và mờ mịt, ngoại trừ nhóm người ngoài cổng đang định vào.
“Thằng nhãi ranh đâu rồi?”
Bạch Dương quay phắt đầu nhìn, ánh mắt lạnh như băng, anh nhìn chằm chằm vào người đàn bà năm mươi tuổi, từng chữ từng chữ: “Bà thử chửi thêm câu nữa xem!”
“Chửi thì đã sao? Con chó đẻ dám chém con tao, thằng tạp…”
Bốp!
Tất cả chỉ thấy trước mắt lóa lên, chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra, thì mụ đàn bà nhà họ Tần đã bay vắt ngang cổng ra ngoài, rồi như một cái bao tải rơi bịch xuống đất.
Cái đập bất ngờ làm mụ choáng váng, rụng mất hai cái răng cửa.
Bạch Dương đứng trước mặt mụ, từ trên cao nhìn xuống, vừa nói với mụ vừa nói với người khác: “Xem ra các người vẫn chưa ý thức được tình hình hiện tại. Có phải vì các người ở Vân Khê thôn quá thoải mái, không biết tận thế ra sao? Được, tôi cho các người thấy.”
Anh ngồi xổm xuống, một tay nắm tóc mụ, bắt mụ phải ngước lên nhìn mình: “Ngôi làng này là bác tôi liều mạng dọn sạch cho các người. Không có bác ấy, lũ phế vật các người có thể sống tốt đến giờ sao? Lại còn dám mắng cháu trai tôi, mắng cháu ngoại của bác ấy?”
Phập!
Bạch Dương đứng dậy, mọi người kinh hãi phát hiện đầu mụ đàn bà họ Tần đã rơi xuống đất.
Bạch Hướng Nguyên môi run run, nhìn đứa cháu họ này như kẻ xa lạ.
Đây… vẫn là thằng Bạch Dương thường ngày hay cười đùa, ăn nói vô phép lớn nhỏ không chừng sao?
Thằng nhỏ này hồi bé hay khóc nhè, chơi với trẻ con khác bị bắt nạt là về mách chị.
Bạch Lệ bênh vực, bất kể đúng sai, hễ ai động tới em là chị đánh người đó.
Vì thế, có một thời gian chẳng ai chơi với nó.
Lớn lên thì đỡ, nhưng cũng như bố nó, hiền lành, học giỏi.
Tưởng cũng là một thư sinh yếu ớt như Bạch Hướng Tiền, ai ngờ…
“Bác họ, nhà họ Tần có thứ gì ăn được dùng được thì bác xử lý, cháu lên trạm y tế đây.”
Dứt lời, người anh đã không còn tại chỗ.
Ai nấy lại giật mình, há hốc mồm mãi không ngậm lại được.
“Bí thư, thằng Bạch Dương…”
Có người muốn nói lại thôi, không biết diễn tả thế nào. Thằng nhỏ giờ vừa tà môn vừa lợi hại, lại tàn nhẫn không tưởng.
Bạch Hướng Nguyên cuối cùng cũng tỉnh táo lại, ông ta trầm trọng nhìn cái đầu của mụ họ Tần, rồi liếc về phía mụ Vương Lão Nhị đang trốn trong đám đông, run rẩy không dám nhúc nhích.
Sau đó nhìn mọi người, nghiêm mặt nói: “Hôm nay các người đều thấy sự biến đổi của hai con chó này rồi, vậy điều Bạch Dương nói là thật. Từ hôm nay trở đi, những con mèo chó nguyên nuôi trong làng, không được động đến một con. Ai lười biếng như hôm nay, lẻn vào nhà hoang giết chó nấu chó…”
Nói tới đây Bạch Hướng Nguyên cắn răng một cái, chỉ vào đầu mụ họ Tần: “Đó là kết cục! Ai không muốn sống thì cứ việc giết. Còn nữa, Tiết Đăng, cậu dẫn hai người lôi hết những kẻ không đi làm về đây cho tôi. Không muốn làm cũng được, cút hết ra ngoài, đừng ở lại Vân Khê thôn.”
Ông ta hiểu rằng nếu bây giờ không nắm cơ hội lập uy, chấn chỉnh, thì lúc Bạch Hướng Thiên và Giang Minh Lãng, Bạch Lệ về… ông ta dám chắc, mấy kẻ muốn ăn thịt chó hôm nay sẽ bị giết hoặc bị đuổi, không ai thoát.
Quan trọng nhất, họ chắc chắn sẽ dành quyền chủ đạo trong làng.
Ai không nghe sẽ bị đuổi hoặc giết, rồi đưa người của họ vào.
Sáng nay Bạch Hướng Thiên ra đi không phải đã nói có thể sẽ dẫn thêm người về sao?
Như nhà họ Nghiêm hôm qua tới đó.
Sau khi dặn dò Tiết Đăng xong, đợi thằng ấy dẫn người đi, Bạch Hướng Nguyên quay sang nhìn Kỳ Kỳ và hai con chó đen khổng lồ.
Không biết bị nhét bao nhiêu thuốc, tới giờ vẫn nằm im không động đậy.
“Đóa Đóa, con ở lại với thằng em họ Kỳ Kỳ, ông còn phải đi làm, ông đi đây.”
“Ông nội, ông nhớ nói với mẹ con là con ở đây nhé.”
“Ừ.”
Bạch Hướng Nguyên dẫn đám dân làng im lặng, khiêng xác mụ họ Tần vội vã rời đi, đồng thời sai một người lên trạm y tế.
Tâm tình lúc này của ông khá phức tạp, vì ông đoán được Bạch Dương lên đó làm gì.
Thằng cả nhà họ Tần hôm nay đừng mong sống. Thằng nhỏ ấy vốn lười như c…, mất một tay, lại mất mẹ, dù Bạch Dương không giết, muốn sống trong tận thế cũng chẳng dễ.
Ông không rảnh nuôi một thằng phế vật, nên giết thì cũng giết luôn.
Không biết hắn có tha cho Vương Lão Nhị không?
Theo Bạch Hướng Nguyên, nên giết luôn!
Vì trong đám côn đồ đó tiểu tử hung ác nhất chính là nó. Ông dám đánh cược, chuyện giết chó ăn thịt chắc chắn là do Vương Lão Nhị chủ mưu.
Nghĩ tới Vương Lão Nhị, ông mới nhớ tới mẹ già nó.
Bà lão hồi nãy hình như đã lẻn chạy mất, không biết là đến trạm y tế cứu con, hay chạy về nhà mình.
Hôm nay tập trung đàn ông xây tường, nhưng đàn bà cũng không rảnh, hầu hết ra đồng đào khoai lang và cắt lúa mì.
Nhân lúc mấy ngày nay yên ổn, không có zombie gần đây, tranh thủ gặt hết mùa màng có thể thu hoạch.
May mắn là bây giờ trong làng, ngoại trừ một lũ trẻ trâu lưu manh, những người khác vẫn nghe lời ông.
Mà trong lũ lưu manh ấy, Vương Lão Nhị và thằng cả nhà họ Tần là hung hãn nhất.
Nghĩ vậy, trong lòng Bạch Hướng Nguyên chẳng còn chút gượng gạo nào vì chuyện mụ họ Tần bị giết.
Dù sao mụ cũng là kẻ khó chịu, trước đây họp làng gì đó mụ luôn nhảy dựng lên, đặc biệt không hợp tác.
Ái chà ~
Thằng cháu họ của ông hôm nay giúp ông được việc quá.
…
Thằng cháu họ giúp ông việc lớn lúc này đã ở trạm y tế thôn.
Thôn họ coi như khá may mắn, ngày tận thế tới, bác sĩ và y tá của trạm y tế hôm đấy đều có việc gia đình, nên trạm đóng cửa.
Chính vì vậy mới giữ được trạm.
Nhưng bác sĩ mất rồi, giờ chỉ còn y tá là dân trong thôn còn sống.
“Cái… cái vết cắt này, cháu không khâu được đâu.”
Y tá Kính Lan cuống cuồng rắc thuốc cầm máu lên chỗ đứt tay của thằng cả nhà họ Tần, lại tay kia cắm kim truyền dịch.
Định băng bó thì thấy Vương Lão Nhị đặt một bàn tay đứt lìa vào khay kim tiêm.
Cô hết hồn.
Nhưng vừa ngước lên nhìn mặt Vương Lão Nhị lại suýt la lên.
“Mấy, mấy anh làm cái gì thế? Sao ra nông nỗi này?”
“Có thuốc giảm đau không? Tiêm cho tôi một mũi, đau chết mất.”
Cái mặt dính đầy máu của Vương Lão Nhị thực sự khiến người ta không dám nhìn thẳng, nhưng hắn cũng đau thật.
May nhờ thằng cả họ Tần còn thảm hơn hắn, nếu không hắn đã kêu la suốt đường.
“Thuốc giảm đau hả? Vâng, tôi đi tìm, anh chờ chút.”
Kính Lan nói rồi quay người đi vào phòng thuốc, thì bị một giọng nói nhẹ bỗng ngăn lại:
“Cần gì thuốc giảm đau, hắn ta không cần nữa!”
