Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Khởi Đầu Từ Xe Ba Bánh, Tôi Mang Siêu Thị Xuyên Khắp Tận Thế Thiên Tai - Khương Hòa > Chương 12

Chương 12

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 12: Bánh quy gấu nhỏ 10 tích phân, giá trị cực cao

 

Trên quảng trường nhỏ của căn cứ, hàng trăm người xếp thành hàng dài.

Không một ai ồn ào, tất cả đều im lặng chờ đợi.

 

Lý Đình và mọi người vô cùng may mắn, khi đến lượt họ, hàng hóa trong siêu thị vẫn chưa bán hết.

 

Những chiếc đùi gà béo ngậy khiến Lý Đình không ngừng chảy nước miếng.

Đây là thịt đấy, cô đã mấy tháng liền không động đến đồ mặn rồi.

Bụng còn chẳng no nổi, lấy đâu ra thịt mà ăn.

 

Nhìn giá, một cái 200 tích phân.

Không mua nổi, không mua nổi, Lý Đình vội vàng ép mình dời mắt đi.

Cô tiếp tục nhìn về phía sau, chỉ có xúc xích, trứng kho và bánh quy là trong tầm giá của cô.

 

So với ba thứ này, bánh quy gấu nhỏ vẫn có giá trị cao nhất.

40 tích phân còn lại trong thẻ, cô có thể mua được bốn gói, còn nếu mua hai thứ kia thì chỉ được một.

Một túi bánh quy nhỏ thế này đủ cho cô một ngày.

Thắt lưng buộc bụng, cầm cự ba ngày cũng không vấn đề gì lớn.

Nước khoáng cô còn nhiều, tiết kiệm hơn nữa, lâu dài không phải lo ăn uống.

 

Từ ngày mai, cô sẽ đi nhận nhiệm vụ ở căn cứ, mỗi ngày kiếm chút vật tư, cuộc sống nhất định sẽ ngày càng tốt hơn!

Trong lòng có hy vọng, mắt Lý Đình cũng sáng lên.

 

“Khương Hòa, cậu được phân phòng ký túc nào thế? Lúc rảnh, tớ muốn tìm cậu nói chuyện, được không?”

 

Trước đây, Khương Hòa trong đội chỉ là một người vô hình, ai lo việc nấy, chẳng ai để ý đến cô, chỉ có Lý Đình thường xuyên tán gẫu với cô, hai người ngồi với nhau cho đỡ buồn.

 

Phòng ký túc?

Khương Hòa sững người, lúc này mới nhớ ra, khi vào căn cứ, người quản lý có nói đến chỗ nào đó lấy thẻ thân phận, rồi sẽ được phân phòng.

Cô vội lên sân thượng điểm danh, nên không nghe kỹ.

 

Khương Hòa gật đầu: “Tất nhiên có thể nói chuyện rồi, chỉ cần tớ không bận.

Nhưng mà, hiện tại tớ không ở ký túc, cũng chưa lấy thẻ thân phận.”

 

Lý Đình lập tức lôi thẻ thân phận ra, “Tớ vừa đi lấy, ở ngay đại sảnh cách cổng căn cứ chưa đến trăm mét, cần tớ dẫn cậu đi không?”

 

“Không sao, đợi tớ bán hết đồ, đi một chuyến là được, cậu cứ lo việc của mình trước đi.”

 

Khương Hòa quen hành động một mình, nếu không phải hệ thống gây chuyện, để cô một mình đến thế giới này trước, cô sẽ chẳng kết bạn với ai, giống như tất cả các thế giới nhỏ trước đây.

Tuy nhiên, thỉnh thoảng có một người đồng loại để tán gẫu cũng tốt, nói chuyện lâu chỉ với thống, đôi khi cũng thấy chán.

 

Triệu Bằng xếp sau Lý Đình, vừa nhổ hai chiếc răng cửa, nói chuyện rõ ràng bị hở gió.

“Khương (Khương) Hòa, cậu chọ (cái) áo bông này nhìn ngon (ngon) đấy, hợp với khí chấy (chất) đàn ông của tớ!”

 

Giá áo bông còn đắt hơn áo lông vũ hôm qua, đến giờ Khương Hòa vẫn chưa bán được cái nào.

Cô nheo mắt cười: “Vậy cậu có muốn mua một cái không?”

 

“Tớ không có nhiều chí (tích) phân thế, vẫn nên mua đồ ăn chước (trước) đã.”

 

Triệu Bằng trong thẻ chỉ có vỏn vẹn 20 tích phân, mua hai túi bánh quy gấu nhỏ, rồi cùng Lý Đình đi về phía ký túc.

 

Bánh quy giá rẻ nhất, thậm chí còn bán chạy hơn nước khoáng.

Không phải ai cũng có vàng bạc hay đồ quý giá, những món trang sức rẻ tiền có thể đổi được 10 tích phân đã là rất cao rồi.

 

Những người đổi được tích phân đều khá hài lòng.

Ở căn cứ làm nhiệm vụ, một ngày có thể nhận được 10ml nước, một miếng lương khô nuốt nghẹn cổ, là cùng lắm rồi.

Nếu không được phân nhiệm vụ tốt, làm việc cả ngày chỉ nhận được nước hoặc lương khô, hai thứ chọn một.

Nhưng nhìn chung, sống trong căn cứ vẫn tốt hơn ngoài kia đói khát, gió sương.

 

Bánh quy gấu nhỏ mua từ Siêu thị Bình Minh, chẳng khác gì trời cho, giúp họ có thêm bữa ngon lành.

 

Vương Hồng Ba hôm qua về với đầy tay, mẹ già cha già uống nước, ăn bánh mì, tinh thần tốt hơn nhiều, sáng nay đã có thể xuống giường đi dạo vài bước.

Anh và hai đứa trẻ lục tung nhà lên cả đêm, tìm ra tất cả đồ có giá trị, bỏ vào một cái cặp da.

 

Khi Vương Hồng Ba đến, anh ôm cặp trước ngực như bảo bối.

Mồ hôi đầm đìa ra quảng trường, liếc thấy chiếc xe màu hồng vẫn còn đó, anh thở phào nhẹ nhõm.

 

Đến lượt mình, anh mới biết mình đã có thẻ tích phân, ở nhà có thể nạp cả túi đồ này vào thẻ, không cần phải lo lắng ôm suốt đường.

 

Một đôi khuyên tai vàng, vừa đặt lên thẻ tích phân, chưa đầy vài giây đã biến mất.

Khác gì ảo thuật đâu?

Mọi người tuy ngạc nhiên, nhưng có thể có thức ăn bằng cách này, ai lại nghĩ đến chuyện truy tìm nguyên do chứ.

Hỏi nhiều, lỡ cô chủ Khương không bán đồ cho họ thì sao?

 

Vậy nên, cứ ngoan ngoãn mua vật tư là tốt nhất.

 

Vương Hồng Ba đổi hết đồ trong cặp thành tích phân, cuối cùng số dư trong thẻ lên tới hơn một vạn một nghìn tích phân.

Đây là lợi thế của người bản địa, mọi tài sản đều có thể tìm thấy.

Còn người từ nơi khác đến, chỉ mang theo nhu yếu phẩm, bỏ lại hết gia sản.

Đồ hiện có chỉ đổi được vài tích phân lẻ, thậm chí không mua nổi một chai nước, một đám người sốt ruột muốn bay về nhà cũ, gom hết đồ đáng giá tích phân mang sang.

 

Vương Hồng Ba nhìn số dư của mình, lòng yên tâm hẳn.

Đi một vòng trước xe ba bánh, anh mua 5 chai nước cuối cùng.

Mì tôm mang về nhà không có nước nóng để nấu, nên món chính anh mua 8 cái bánh mì, 3 hộp cháo bát bảo, 2 cơm nắm.

 

Nghĩ đến mấy đứa nhỏ thèm ăn ở nhà, Vương Hồng Ba cắn răng, lại lấy thêm hai cái đùi gà thơm phức.

Hai đứa ngày nào cũng ăn bữa đói bữa no, gầy chỉ còn bộ xương, mặt chẳng còn chút thịt, giờ anh có đủ tích phân, phải mua thịt cho chúng bồi bổ.

 

Ngoài ra, thấy Khương Hòa nhiệt tình quảng bá áo bông mà chẳng ai mua, Vương Hồng Ba với lòng biết ơn, bỏ ra 100 tích phân, mua một cái áo bông vải dày.

 

Cuối cùng tính tổng, anh tiêu hết 1840 tích phân.

Một lúc mất hơn nghìn tích phân, Vương Hồng Ba hơi nhíu mày.

Tuy hiện tại tích phân của anh không ít, nhưng nhà có năm miệng ăn, nếu cứ tiêu mà không kiếm thêm, sớm muộn cũng quay lại cảnh cơm không đủ ăn như trước.

Anh vẫn phải nghĩ cách, xem có đường nào kiếm được đồ đổi tích phân không.

 

Cuối cùng cũng bán được cái áo bông đầu tiên, Khương Hòa suýt cảm động đến khóc.

Trong lòng thầm chúc phúc: Người tốt sống bình an.

 

“Đại phú bà” Diệp Thanh Thanh hôm qua ghé Siêu thị Bình Minh, hôm nay lại xuất hiện vào lúc cuối cùng.

Vung tay một cái, cô ôm trọn 29 cái áo bông còn lại, hai vệ sĩ áo đen còn cố tình kiếm một chiếc xe đẩy nhỏ, nhanh chóng mang chiến lợi phẩm của “tiểu thư” đi.

 

Diệp Thanh Thanh cười tươi rói, hai lúm đồng tiền nhỏ xinh xắn đáng yêu.

“Chủ tiệm, cậu ở đâu bây giờ? Có phải tắm rửa bất tiện không?

Một tiểu mỹ nữ xinh đẹp, mặt mũi lem luốc như vừa chui từ đất lên, bên tớ có nước nóng, cậu có muốn về tắm không?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn