Chương 18: Chuột
“Ê, không biết mọi người có nghe gì chưa…”
Liễu Xuân Hoa vừa nhổ cỏ vừa tán chuyện.
“Chuyện gì thế?”
Đám người 402 đồng loạt sáng mắt lên.
Liễu Xuân Hoa nhìn quanh, thấy chỉ có mười một người họ ở đây mới nói: “Ông nhà tôi ở ký túc xá nam mà!”
“Bên ký túc xá nam sao rồi?”
Ngô Thuần khom lưng xích lại gần.
“Nghe nói mấy hôm trước, bên nam có một anh chàng tự dưng lên cơn sốt cao, hạ mãi không xuống!”
“Cấp trên liền cho người đến, đưa anh ta đi luôn!”
Tô Du khựng lại, sốt? Hạ mãi không xuống? Mô tả này khiến Tô Du nhớ đến Tiết Ngộ.
“Chà! Sao lại bị quân đội đưa đi thế? Có phải… mắc bệnh truyền nhiễm gì không?”
Một người phụ nữ khác vội hỏi, trông có vẻ hơi sợ hãi.
Liễu Xuân Hoa lắc đầu: “Lúc anh ta bị đưa đi, ai cũng nghĩ thế! Nhưng mấy người cùng phòng với anh ta chẳng làm sao cả!”
“Nghe nói không lâu sau, mấy người cùng phòng đã thấy anh ta ở tòa nhà trung tâm rồi!”
Tô Du nhận mấy cọng cỏ dại mà con chó vàng đã nhổ bằng miệng, ném vào giỏ, hỏi: “Tòa nhà trung tâm? Không phải chỗ lính ở à? Người thường như chúng ta sao vào được?”
Liễu Xuân Hoa gật đầu: “Phải đấy! Vấn đề là ở chỗ đó! Mà mặt anh ta hồng hào, môi mọng nước! Trông sống khỏe lắm!”
Mọi người đều im lặng, rồi lại bàn tán.
Bỗng nhiên, Ngô Thuần đảo mắt: “Ê? Nói mới nhớ, con mặt rỗ bên cạnh sáng nay cũng ở trong phòng, tôi hỏi thử, bạn cùng phòng nó bảo nó hình như bị sốt, không làm được việc!”
Mọi người đều sững lại, rồi lại xôn xao bàn tán.
Tô Du nắm mõm chó, lấy cỏ trong miệng nó ra: “Mê Tiền! Không cần mày nhổ cỏ đâu, con chó này, nhổ chẳng tới gốc, làm cả đám cỏ ngắn tũn, tao còn phải đào lại rễ…”
Tô Du đang lải nhải với con chó, bỗng nhiên, không xa vọng lại tiếng thét chói tai.
Con chó vàng phụt một tiếng nhả cỏ trong miệng ra, mắt dán chặt về hướng phát ra tiếng động.
Đám người 402 lập tức im bặt, Liễu Xuân Tung Của giọng: “Đó không phải khu vực 401 phụ trách à? Chuyện gì thế…”
Con chó rên ư ử, đuôi cụp chặt.
Tiếng động bên đó càng lúc càng lớn, không chỉ có tiếng la hét mà còn có tiếng thét thảm thiết.
Mọi người không thể ở yên được nữa, Liễu Xuân Hoa nuốt nước bọt, siết chặt cuốc trong tay.
“Chúng ta qua xem thế nào…” Liễu Xuân Hoa ra hiệu mọi người đi theo.
Con chó vàng bỗng nhiên kéo ống quần Tô Du về phía sau, sốt ruột kêu ư ử.
Tô Du theo bản năng lùi lại mấy bước, nói với mấy người phía trước: “Chúng ta mau rời đi đi, nghĩ thế nào cũng không có chuyện tốt đâu.”
Liễu Xuân Hoa quay lại liếc Tô Du: “Không biết rõ chuyện gì thì bên mình cũng không có biện pháp đối phó, huống hồ đều là hàng xóm láng giềng, nếu thật sự có chuyện, chúng ta cũng có thể giúp một tay. Thôi nào, Tiểu Du, qua xem một chút.”
Nói xong, cô ta ra hiệu mọi người đi theo.
Tô Du nghĩ thầm, biện pháp đối phó gì chứ, lẽ nào còn phải tùy cơ ứng biến lập kế hoạch à? Chạy mới là thật!
Con chó vàng cứ kéo ống quần Tô Du, Tô Du cắn răng: “Các người muốn đi thì đi, tôi phải chạy đây.”
Nói xong, Tô Du quay đầu chạy thẳng về phía khoảng đất trống phía sau, con chó lập tức chạy theo.
Liễu Xuân Hoa sững lại, vừa định gọi Tô Du đừng chạy lung tung, thì khóe mắt thấy một bóng đen lao về phía này, cô ta nhìn kỹ, mẹ ơi, thì ra là chuột, chuột to bằng cái chậu!
Con chuột mắt đỏ lòm, lông bóng nhẫy, nhìn mà chân Liễu Xuân Hoa mềm nhũn.
“Chạy mau!” Liễu Xuân Hoa dùng hết sức hét lên với cả đội, Ngô Thuần và mọi người mới phản ứng kịp, chạy theo hướng Tô Du.
Đầu chuột ngóc cao, nhưng mắt nó chưa bao giờ rời khỏi đám người đang chạy trốn.
Liễu Xuân Hoa là người lớn tuổi nhất trong 402, lúc này chạy, điểm yếu lộ rõ, sức cô ta không theo kịp!
“Chít… chít… chít…”
Con chuột đen to ấy râu giật giật, nó đang phát tín hiệu nhịp nhàng cho những con chuột khác.
Bụi cây rung động, hơn chục con chuột to bằng cái chậu lao ra, chúng nhanh nhẹn đến kinh người, chỉ thấy con chuột xuất hiện đầu tiên phóng lên, rồi bay vọt trên không, miệng há rộng, lộ ra hàm răng vàng nhọn hoắt.
Tưởng chừng Liễu Xuân Hoa sắp bị tấn công, ngay lúc đó, Ngô Thuần “ai ưu” một tiếng, vấp phải rễ cỏ, ngã mạnh xuống bãi cỏ.
Bầy chuột lập tức chuyển mục tiêu, lao về phía Ngô Thuần.
Ngô Thuần sợ hãi, nhất thời không đứng dậy nổi.
“Cứu tôi…”
Ngô Thuần nức nở, vùng vẫy đứng dậy, Liễu Xuân Hoa nhìn bầy chuột, khựng lại một chút, nhưng nghe tiếng cầu cứu của Ngô Thuần, cô ta vẫn cắn răng xông tới.
Cô ta vung cuốc trong tay đập vào con chuột lớn sau lưng Ngô Thuần, con chuột lao quá mạnh, nhất thời không tránh kịp, “bộp” một tiếng, con chuột bị cuốc đập văng xuống đất cách đó không xa.
Tay Liễu Xuân Hoa tê rần, trong lòng kinh hãi, vội kéo Ngô Thuần dưới đất lên.
Ngô Thuần mượn lực, cuối cùng cũng đứng vững.
“Chít!”
Bầy chuột thấy đồng loại bị đánh, liền hưng phấn lên, hai con cắn lấy con chuột ngã xuống bắt đầu xé xác, con chuột bị xé liền vặn vẹo giãy giụa, nhưng vô ích, dưới sự cắn xé của hai con chuột khỏe mạnh kia, nó nhanh chóng ngừng giãy.
Những con chuột còn lại ngửi thấy mùi máu của đồng loại hình như càng hưng phấn hơn, chúng gắt gao nhìn chằm chằm Ngô Thuần và Liễu Xuân Hoa, mắt đầy hung tàn.
Liễu Xuân Hoa và Ngô Thuần bị cảnh này dọa đến nỗi nổi hết da gà.
“Đi mau!”
Liễu Xuân Hoa thét lên, kéo Ngô Thuần chạy, hai người loạng choạng, chạy không nhanh.
…
Tô Du vừa chạy về phía căn cứ, vừa hét với mấy đội đang nhổ cỏ xung quanh: “Chạy mau! Khu 401 có chuyện rồi! Chạy mau!”
Mấy đội đầu tiên sững lại, rồi không lập tức rời đi, mà tụ lại thì thầm.
Bỗng nhiên, Tô Du nghe tiếng thét của Liễu Xuân Hoa, dừng bước, do dự một lát, rồi vẫn quay đầu về hướng phát ra tiếng động.
Con chó vàng thấy chủ quay đầu, không chút do dự chạy theo.
Các thành viên khác của 402 lướt qua Tô Du, trong số đó, Tô Du chỉ không thấy Liễu Xuân Hoa và Ngô Thuần.
Ngô Thuần được Liễu Xuân Hoa kéo, chạy được một đoạn, nhưng chuột rất nhanh, “vù” một tiếng, một con chuột phóng lên lao về phía hai người.
Ngô Thuần liếc thấy con chuột, lòng cô ta lộp bộp, theo bản năng, cô ta bùng phát vô hạn khát vọng sống, đưa tay, kéo mạnh Liễu Xuân Hoa bên cạnh ra và đẩy mạnh về phía sau…
Rắc một tiếng.
Động tác chạy trốn của Liễu Xuân Hoa khựng lại, mắt đầy nghi hoặc và không tin nổi. Còn gáy cô ta, lúc này đã bị chuột cắn chặt, máu phun ra, Liễu Xuân Hoa phát ra một tiếng ọc ọc nghẹn ngào tột độ.
Vừa chạy tới gần, Tô Du khựng bước, chỉ thấy Liễu Xuân Hoa ngã ngửa về sau, máu đỏ sẫm theo cô ngã ngửa vạch một đường máu trên không.
