Chương 11: Chơi tới bến với cô ta
Từ cầu thang tầng 20 đi xuống, Giang Nặc nóng đến mức đổ mồ hôi không ngừng.
Bên ngoài trời mát hơn ban ngày một chút, nhưng cũng chỉ một chút. Cô vội vàng ra lề đường mua ít nước khoáng.
Uống hết một chai nước bổ sung lượng nước, Giang Nặc đi ngang qua quán cà phê lúc nãy. Cô thích uống cà phê latte đá, liền gọi 50 cốc mang đi, một cốc cầm tay uống từ từ, số còn lại cho vào không gian cùng với nước.
Sau đó cô lấy điện thoại ra, nhắn cho Uông Tiệm Ly một tin WeChat: "Không rảnh, đừng tìm tôi."
Uông Tiệm Ly tức điên, lập tức gọi điện cho cô. Giang Nặc chẳng thèm nhìn, trực tiếp tắt máy.
Vừa tắt, Uông Tiệm Ly lại gọi tiếp.
Có vẻ họ tưởng cô đã mắc bẫy, đang chờ xử lý cô, ai ngờ đợi mãi chỉ nhận được một câu "không rảnh".
Giang Nặc lười để ý hắn, trực tiếp chặn WeChat của hắn.
...
Trong phòng làm việc của Dương Thành Quân.
Cả công ty không mở điện, tối om chẳng có chút ánh sáng nào, chỉ có chút đèn đường hắt vào từ bên ngoài.
Không có điều hòa, không gian ngột ngạt, nóng đến mức mấy người đổ mồ hôi liên tục.
Uông Tiệm Ly và mấy tên bảo vệ ngồi trốn trong phòng làm việc, chờ đợi đầy sốt ruột.
Uông Tiệm Ly đã cam đoan với Dương Thành Quân, tối nay chỉ cần Giang Nặc đến, mở máy tính, đăng nhập vào cơ sở dữ liệu, hắn sẽ dẫn mấy tên bảo vệ xông ra bắt quả tang.
Ăn cắp bí mật thương mại, tội danh có thể nặng có thể nhẹ, nhưng chỉ cần Dương Thành Quân chịu ra tay, tống cô ta vào tù vài năm chẳng có vấn đề gì.
Hắn muốn xem, đợi khi cô ta vào trại tạm giam, còn có thể giữ cái vẻ mặt tự cao tự đại đó không.
Hắn không tin hắn không xử lý được cô ta.
Thế mà chờ cả buổi chẳng thấy bóng ma nào, chẳng có động tĩnh gì.
Uông Tiệm Ly bị muỗi đốt hơn chục cái, bỗng nhận được WeChat của Giang Nặc. Hắn kích động mở ra, nhưng thấy được lại là mấy chữ: "Không rảnh, đừng tìm tôi."
Như bị một gậy giáng xuống đầu, Uông Tiệm Ly hơi ngơ ngác.
Hắn không biết Giang Nặc bị làm sao nữa, chuyện giữa hắn và Dương Ninh đã đả kích cô ta đến vậy sao? Trước sau khác hẳn một trời một vực!
Rõ ràng cách đây không lâu, cô ta còn dùng ánh mắt mập mờ và ngưỡng mộ nhìn hắn, hắn nói gì cô ta tin nấy.
Đây là vì sao? Yêu sâu hóa hận? Yêu đến phát điên?
Uông Tiệm Ly vội vàng nhắn lại cho Giang Nặc, nhưng tin nhắn xoay mấy vòng rồi thành chấm đỏ, hắn lại bị con đàn bà chết tiệt này chặn rồi??
Không thể nào! Gọi điện thoại thử xem.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin vui lòng gọi lại sau... Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin vui lòng gọi lại sau..."
Trong văn phòng yên tĩnh, giọng máy móc đều đều vang lên bên tai.
Uông Tiệm Ly suýt nổ tung.
Con đàn bà chết tiệt này, chặn cả số điện thoại của hắn??
Cô ta đang nghĩ gì vậy? Không cần việc nữa à? Không cần lương à? Lừa được một khoản tiền ở chỗ họ, cô ta tưởng có thể sống cả đời chắc?
Uông Tiệm Ly thực sự không hiểu chuyện gì đã xảy ra, rõ ràng cách đây không lâu, Giang Nặc còn rất nghe lời hắn, bị hắn dỗ dành quay mòng mòng. Chẳng qua là một thiết kế phá hoại, có gì hay ho đâu mà đáng để cô ta điên đến thế?
Uông Tiệm Ly tức đến mức không kiềm chế được, đạp mạnh một cước vào bàn.
Chỉ cần con đàn bà chết tiệt này không nghỉ việc, thì chơi tới bến với cô ta!
...
Giang Nặc đi một đoạn đường, tìm được một tiệm sửa chữa điện thoại.
Bây giờ đã hơn 12 giờ đêm, các cửa hàng vẫn còn nhiều chỗ mở, nhưng khắp nơi đều cắt điện, trừ khu dân cư thì đi đến đâu cũng nóng.
Giang Nặc mua một cái điện thoại cũ với giá 600 tệ ở tiệm, kèm theo sim. Cô đứng ngay bên lề đường, tiện tay mua thêm ít trái cây, vừa cầm cái điện thoại này gọi cho người phụ trách bên Thành Tín.
Người phụ trách của Thành Tín này, cô vừa dùng số điện thoại tìm WeChat, lướt xem hai bài trên trang cá nhân, xác định anh ta là tổng giám đốc kỹ thuật của Thành Tín, Lý Đa Quảng.
Khi hợp tác dự án, cô từng gặp vị Lý tổng này một lần, đương nhiên nhận ra.
"Alo, có phải Lý tổng không?"
"Tôi đây." Đầu dây bên kia hơi ngừng lại, "Có chuyện gì?"
Giang Nặc lười khách sáo, trực tiếp vào thẳng vấn đề một cách đơn giản thô bạo: "Tôi biết các anh gần đây đầu tư mấy dự án app mới, cạnh tranh với Dương Duệ Network của Dương Thành Quân không ít. Tôi đây vừa hay có ít thứ có thể anh sẽ rất hứng thú, add friend nhé?"
"Cô là ai?" Đối phương cảnh giác.
Giang Nặc trực tiếp tắt máy.
Loại thời điểm này, càng muốn đối phương mắc câu, càng không thể vội. Cô có phải nhân viên bán hàng đâu, phải ra vẻ mày muốn thì mua, không muốn thì thôi.
Quả nhiên, Lý Đa Quảng nhanh chóng đồng ý kết bạn. Giang Nặc gửi cho anh ta mấy dữ liệu, đồng thời đính kèm giá cả.
"Toàn bộ nền tảng chương trình, khảo sát người dùng, dữ liệu điểm đau, thiết kế sản phẩm, phân tích đối thủ cạnh tranh, doanh thu vận hành, phân tích người dùng của 4 dự án này, bán hết cho các anh, giá trọn gói 10 triệu tệ."
"Có thể giao dịch tại chỗ, không trả giá."
Nói thật, toàn bộ những thứ này mà rò rỉ cho Thành Tín, cũng đủ khiến công ty của Dương Thành Quân sụp đổ một nửa. 10 triệu chỉ là cái giá rẻ như bèo.
Nếu có đủ thời gian, từ từ tách ra bán lẻ, con số này có thể tăng gấp mấy lần.
Nhưng cô không có thời gian.
Lý Đa Quảng im lặng một hồi lâu, gửi lại một câu: "Anh chờ một chút."
Rồi sau đó không thấy động tĩnh gì nữa.
Thành Tín và Dương Duệ là đối thủ cạnh tranh công khai, minh tranh ám đấu mấy năm nay. Thị trường Internet từ trước đến nay chỉ nhìn vào dữ liệu, chỉ kiếm tiền nhanh, cá lớn nuốt cá bé chỉ trong nháy mắt. Giang Nặc biết Thành Tín muốn những thông tin này đến mức nào, nên chẳng hề lo lắng.
Lại bận thêm một ngày, đến lúc về ngủ rồi.
...
Hôm sau Giang Nặc dậy sớm, xem điện thoại, Lý Đa Quảng vẫn chưa trả lời. Cô cũng mặc kệ, tập thể dục buổi sáng xong thì ra ngoài.
Tám giờ sáng, nhiệt độ đã 37 độ C. Các quầy bán đồ ăn sáng ven đường chẳng có cái nào, chỉ có tiệm bánh bao là còn mở. Giang Nặc tiện tay mua 30 cái bánh bao nhỏ, 10 cốc sữa đậu nành, 10 cây quẩy, lại đi dạo mua thêm 20 cái bánh sinh tiên.
Dù sao mua gì cũng mua nhiều một chút.
Cô cùng môi giới đi xem nhà trước.
Đầu tiên đến tầng 36 trên cùng, có thể nói ảnh và thực tế hoàn toàn giống nhau, hơn nữa Giang Nặc cảm thấy không gian còn rộng hơn so với trên mạng.
Mỗi tầng chỉ một hộ, loại tòa nhà này có diện tích công cộng rất lớn, người ở đều là giới giàu có. Ra khỏi thang máy là một không gian rộng rãi, lớn hơn phòng khách nhà Giang Nặc nhiều, có thể đặt kệ giày, giá treo áo mưa, tủ đựng đồ. Có một cửa chống trộm dạng rào chắn đơn giản dẫn đến cầu thang thoát hiểm. Tầng 35 cũng có kiểu dáng tương tự.
Không tính diện tích công cộng, mỗi căn diện tích thực cũng có 162 mét vuông, đủ đáp ứng nhu cầu sinh hoạt.
Cả hai căn đều có nội thất, bếp được trang bị đầy đủ.
Phòng tắm có bình nóng lạnh, bồn tắm, vòi sen cũng đầy đủ. Phòng ăn có bàn dài và ghế, phòng khách có sofa.
Giang Nặc còn đặc biệt lên sân thượng tầng trên cùng, giống như trong ảnh, không có rác thải hay đồ đạc lộn xộn, nhìn rộng rãi sạch sẽ, phòng kính rất rộng.
Không có gì không hài lòng, Giang Nặc nói có thể thuê cả hai căn, ký hợp đồng ngay tại chỗ.
Sở dĩ cô thuê hai tầng, vì hai tầng này đều đang trống. Trong ngày tận thế, nhà không người ở cơ bản đều bị đập phá lục lọi, có người lạ xông vào, thậm chí bị vứt đầy rác và phân.
Nếu chỉ thuê tầng 35, thì đến ngày tận thế chắc chắn sẽ có người muốn đột nhập tầng 36. Chỉ thuê tầng 36, cũng sẽ có người muốn đột nhập tầng 35. Dù sao tiền thuê cũng không nhiều, chi bằng thuê hết, hơn nữa có thể lắp thêm một lớp rào chắn, tăng cường an toàn.
Cộng thêm tiền hoa hồng gấp đôi cho môi giới, một phát là mất 48 nghìn tệ từ thẻ. Dù đã cố gắng tiết kiệm, tiền vẫn tiêu như nước.
Tiếp theo có thể chuyển nhà bất cứ lúc nào, nhưng Giang Nặc không vội.
Điều hòa trong tàu điện ngầm đều tắt, so với trước đây, hành khách trên tàu thưa thớt. Giang Nặc tìm đại một chỗ ngồi, nhìn chằm chằm vào bản đồ tuyến đường trên tàu, ánh mắt dừng lại ở chữ "Khu chợ vật liệu xây dựng và nội thất gia đình".
Mấy trạm sau, Giang Nặc xuống tàu.
Ở đây có đủ loại cửa hàng vật liệu xây dựng, nội thất, đồ trang trí nhà cửa, đèn, cửa ra vào và cửa sổ. Cô cần tìm cửa hàng bán cửa chống trộm và cửa sổ.
Khi ngày tận thế thực sự ập đến, thứ đáng sợ hơn thiên tai chính là lòng người. Kiếp trước Giang Nặc và mẹ khóa chặt cửa cũng vô ích, nửa đêm có kẻ cạy cửa, kẻ liều lĩnh thì trực tiếp đạp cửa từ bên ngoài.
Ban đầu đều nhờ Vu Nhược Hoa hung hãn cầm dao doạ người, sau đó Uông Tiệm Ly dẫn người đến, nhà của Giang Nặc cơ bản trở thành nơi công cộng.
Vì vậy lần này, cô không chỉ phải lắp cửa chống trộm chắc chắn ở cửa thang máy, cửa ra vào, cửa chính của căn hộ, mà còn phải lắp một cái ở cầu thang thoát hiểm.
Ba lớp bảo vệ chắc chắn mới có thể cơ bản đảm bảo an toàn cho mẹ.
Từ ga tàu điện ngầm đi ra, Giang Nặc chịu đựng luồng khí nóng hừng hực, mở ô che nắng, bước về phía khu chợ bên kia đường.
Nắng chiều gay gắt, nhiệt độ đã lên tới 46 độ C, nhiệt độ mặt đường còn vượt quá 50 độ. Vốn dĩ loại chợ nội thất này không phải không khí sôi động, bây giờ càng thêm vắng lặng.
Khi Giang Nặc đi ngang qua, thấy các ông chủ trong các cửa hàng hai bên đường đều ủ rũ, thỉnh thoảng có xe tải chở vật liệu xây dựng chạy qua người cô.
Cô đi rất nhanh. Mấy ngày nay, cô không đi mua sắm thì tập thiền để kiểm soát không gian lưu trữ, rồi rèn luyện thể lực, không gấp thì không đi thang máy, so với lúc mới sống lại, chân tay đã nhanh nhẹn hơn nhiều.
Chẳng mấy chốc cô tìm được một cửa hàng bán cửa chống trộm.
Ông chủ đang chơi điện thoại trong tiệm, thấy cô liền vội ra chào hỏi: "Chị gái, lắp cửa chống trộm hả?"
Giang Nặc gật đầu.
Ông chủ lập tức bắt đầu chào hàng: "Chỗ chúng em có hàng có sẵn, cũng có đặt làm theo yêu cầu, đủ các kiểu dáng. Chị đợi em tìm quyển sách."
Nói xong liền quay vào trong tiệm, một lát sau mang ra cho Giang Nặc một quyển catalogue, trên đó đều là các loại cửa chống trộm khác nhau cùng giới thiệu sơ lược.
Giang Nặc lướt nhanh, hỏi: "Đều là khóa điện tử à?"
Ông chủ đáp: "Bây giờ khóa điện tử an toàn, mật khẩu và vân tay bảo vệ kép."
"Tôi không cần loại thường này, mà là thép tấm dày, khóa cơ. Cửa sổ cũng phải là kính chống đạn hai lớp."
Ngày tận thế không có điện, khóa điện tử cơ bản là đồ bỏ đi, dù có pin dự phòng cũng không đáng tin cậy.
"Chỗ anh có làm được không?"
Ông chủ lộ vẻ khó xử, vừa nói "đợi một chút" vừa lùi vào gọi điện thoại, giọng địa phương Giang Nặc nghe không rõ, nhưng sau đó nhìn vẻ mặt ông chủ, chắc là có hy vọng.
"Loại cửa chị cần có thể đặt làm, nhưng cần thời gian."
"Bao lâu?"
"Nếu đặt hôm nay, khoảng mười ngày sau có thể bắt đầu lắp. Thời gian thi công thì tùy chị lắp mấy bộ."
