098 Tôi bị các cậu hố chết rồi
Thực ra, bây giờ mọi người ai cũng muốn tiết kiệm điện, nhiều người không dám dùng điện thoại. Nếu có một cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời, chẳng phải tốt sao?
Hệ thống quản lý thành phố ưu tiên đảm bảo các chức năng cơ sở hạ tầng, nên tháp thông tin vẫn có điện. Chỉ cần thiết bị đầu cuối có điện, chơi điện thoại lên mạng đều được.
Nhưng không có thương gia nào chịu làm đại lý bán hàng. Nhà máy lớn như vậy, phá sản cũng nhanh. Nói không trả nổi lương, hôm sau ông chủ đã thanh lý kho, dùng hàng tồn đọng đuổi công nhân về.
Chủ quầy bán sạc dự phòng năng lượng mặt trời, hễ nói đến chuyện này là nói không ngừng, Kiều Lăng Hương nghe mà gật đầu liên tục.
Nhưng cô cũng không có cách giải quyết gì khác, chỉ trò chuyện với chủ quầy. Một lúc sau, Lục Chính Thanh đi tới.
Anh ta không nói là quen Kiều Lăng Hương, chỉ đứng cạnh chủ quầy bán sạc dự phòng năng lượng mặt trời, nhìn mấy cái sạc trên quầy, hỏi giá, rồi nói:
“Anh ơi, 10 phiếu năng lượng một cái mắc quá. Tôi mua nhiều, anh bớt cho giá hợp lý được không?”
Kiều Lăng Hương lập tức gật đầu, nói với chủ quầy:
“Cũng bớt cho tôi chút đi, tôi cũng mua nhiều mà.”
Chủ quầy tội nghiệp nhìn Lục Chính Thanh, rồi nhìn Kiều Lăng Hương. Ổng đến muộn, không biết hai người này là một phe. Thấy hai người muốn mua sạc dự phòng năng lượng mặt trời đều nói đắt, chẳng lẽ giá thật sự đắt?
Ổng liền nói thẳng:
“Vậy các cậu ra giá đi, tôi thấy hợp lý thì bán, không hợp lý thì không bán. Buôn bán không thành thì tình nghĩa vẫn còn, đúng không?”
Lục Chính Thanh cười với chủ quầy, cầm thẳng 10 cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời, nói:
“Vậy thế này, 5 phiếu năng lượng một cái, tôi mua mười cái.”
Kiều Lăng Hương thấy Lục Chính Thanh làm sao thì cô cũng làm vậy, liền lấy 10 cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời, nói với chủ quầy:
“Vậy anh bán giá đó, tôi cũng mua mười cái.”
Chủ quầy khó xử nhìn đống sạc dự phòng năng lượng mặt trời trên quầy. Nói thật, nhà ổng còn nhiều lắm. Giám đốc nhà máy phát cho mỗi công nhân mấy vạn cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời, bảo tự tìm cách bán lấy lương.
Món này thì có ích, nhưng nhà ổng đã sắp không có gạo ăn rồi.
Bán 20 cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời, vụ này thu được 100 phiếu năng lượng. Một phiếu năng lượng đổi được mấy cân phiếu gạo.
Ổng không chịu nổi cám dỗ của phiếu năng lượng, nghiến răng gật đầu:
“Được, để giá đó cho các cậu, đừng nói ra ngoài nhé.”
“Không nói, không nói.”
Lục Chính Thanh quay ra, nháy mắt với Mễ Nhiên Dật. Mễ Nhiên Dật hiểu ngay, chạy tới hùa theo:
“Tôi cũng mua một cái cho bố mẹ, thêm tôi nữa... và cả họ hàng nhà tôi, mười cái, tổng cộng 50 phiếu năng lượng đúng không?”
Nói xong, Mễ Nhiên Dật không để chủ quầy kịp phản ứng, cầm mười cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời đi luôn.
Kiều Lăng Hương quay lại, lấy từ ba lô sinh tồn của mình 150 phiếu năng lượng đưa cho chủ quầy, trả hộ cho Lục Chính Thanh và Mễ Nhiên Dật, rồi cầm 10 cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời, tiện tay đưa cho Sầm Dĩ một cái, bảo cậu ta tiếp tục sạc điện thoại chơi game.
Lúc này chủ quầy mới ngộ ra, thì ra mấy đứa nhỏ này là một phe. Ổng bắt đầu thấy mình bán rẻ rồi. Một nhóm nhỏ mà mua tới 30 cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời, thế mà còn bảo ế?
Lại thấy Lục Chính Thanh thong thả cầm 10 cái sạc, cười nói:
“Không phải tôi nói gì đâu chú ơi, thứ này chú vẫn nên tìm đại lý bán hộ. Chú đứng đây thì không có rủi ro, nhưng lỡ bị ai để ý, ra khỏi Giao dịch hành thì khó nói lắm.”
“Đi đi đi, tôi xui quá, bị các cậu hố chết rồi, đi đi đi.”
Cảm giác mình mắc bẫy, chủ quầy phất tay đuổi Lục Chính Thanh.
Sạc của ổng bán lỗ rồi, có cảm giác săn vịt cả đời mà bị vịt mổ mắt. Nhưng Kiều Lăng Hương đã đưa phiếu năng lượng rồi, ổng cũng khó đổi ý, chỉ không muốn nói chuyện với lũ nhãi con này nữa.
Lục Chính Thanh nhún vai, không nói thêm, chỉ lấy mười cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời về quầy của mình.
Lúc này, Sầm Dĩ đã được Kiều Lăng Hương dỗ dành xong, đang ngồi trên ghế chơi điện thoại. Lục Chính Thanh và Mễ Nhiên Dật đưa tổng cộng 20 cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời cho Kiều Lăng Hương. Kiều Lăng Hương lại lấy ra mấy cái, bảo hai người họ tự cầm đi, sau này dù nhà có mất điện cũng không lo, chỉ cần có ánh sáng là điện thoại không hết pin.
Lục Chính Thanh và Mễ Nhiên Dật mỗi người lấy ba cái, một cái tự dùng, mỗi nhà cha mẹ một cái.
Lại nghe Mễ Nhiên Dật nói muốn đưa phiếu năng lượng cho Kiều Lăng Hương, Kiều Lăng Hương rộng rãi xua tay:
“Không cần đâu, mọi người vất vả lâu rồi, không lấy phiếu năng lượng nữa, cứ cầm đi.”
Mễ Nhiên Dật lại nhìn Lục Chính Thanh, có chút lúng túng. Ban đầu cậu ta cùng phe với Sầm Dĩ, nhưng từ khi Kiều Lăng Hương và Sầm Dĩ đi Tháp Lãnh Xà về, Mễ Nhiên Dật đã thấy rõ rệt, Kiều Lăng Hương, Sầm Dĩ, Lục Chính Thanh, Triệu Long và A Cửu, năm người này giống như một băng nhóm nhỏ hơn.
Một băng nhóm nhỏ chặt chẽ hơn trước đây của họ.
Còn cậu ta đã bị bài trừ ra khỏi băng nhóm nhỏ này.
Nhưng Mễ Nhiên Dật ngày nào cũng theo Sầm Dĩ và mấy người kia ăn uống, Kiều Lăng Hương chưa bao giờ nói gì. Xã hội bây giờ, có chỗ bao ăn uống đã là hiếm lắm rồi.
Cậu ta cũng ngại không dám nói, chẳng hạn như kiếm được phiếu năng lượng từ việc bán hàng thì cũng có thể chia cho cậu ta vài phiếu.
Bây giờ Mễ Nhiên Dật lấy ba cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời, tính ra cũng đáng giá 15 phiếu năng lượng. Cái chính là thứ này trước tận thế chẳng đáng giá gì, sau tận thế, chỉ cần đảm bảo điện thoại đủ pin thôi đã là quý lắm rồi.
Mễ Nhiên Dật thấy công sức mình bỏ ra không đáng số phiếu năng lượng đó.
“Cầm đi, Hương Hương không phải người nhỏ mọn đâu.”
Lục Chính Thanh không thèm ngước mắt, lặng lẽ đứng sau Sầm Dĩ xem cậu ta chơi game, không quá để ý chuyện Mễ Nhiên Dật lấy ba cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời.
Lát sau, khi Triệu Long và A Cửu về, Kiều Lăng Hương cũng bảo hai người họ mỗi người lấy ba cái sạc dự phòng năng lượng mặt trời. Mọi người đều cười nói vui vẻ, hoàn toàn không thấy có vấn đề gì.
Cảm giác bất tiện của Mễ Nhiên Dật cũng dịu đi một chút.
Cứ thế đến lúc thu dọn, dao của Sầm Dĩ vì giá cao, suốt cả ngày chỉ bán được một cái, mà đó là cái Mễ Nhiên Dật đã bán từ trước. Sau đó không có ai ghé qua quầy của họ nữa.
Thế nên khi thu dọn, Sầm Dĩ đến thế nào thì lại vác dao về thế ấy.
Một đám thanh niên chở Kiều Lăng Hương, lại tiếp tục đạp xe đạp điện về. Tới ngã rẽ, mọi người dừng xe chào nhau. Sầm Dĩ ngồi sau xe Kiều Lăng Hương, lấy từ ba lô của cô ra một con dao, giơ tay ném cho Mễ Nhiên Dật.
