021 Một chuyện rất hệ trọng
Kiều Lăng Hương liếc mắt đã thấy ngay: Sầm Dĩ đang bị mọi người vây quanh ở giữa, cậu ấy dùng một ngón tay đỡ quả bóng đá, vừa xoay vừa cười nói với Lục Chính Thanh bên cạnh.
Cứ như đang đắc ý rằng mình có thể xoay bóng lâu lắm ấy.
Thế là Kiều Lăng Hương ngồi yên tại chỗ không đi nữa, cô nghĩ tới kế hoạch trước đây của mình, là phải nói cảm ơn với Sầm Dĩ.
Lại thấy một nhóm Sầm Dĩ xếp hàng đứng trước cửa sổ bán phiếu cơm, móc phiếu năng lượng ra mua phiếu cơm.
Cửa sổ có rất nhiều người, cô không tiện lại gần, thậm chí hơi sợ khi phải đứng trước nhiều người như vậy để nói cảm ơn với Sầm Dĩ.
Cô sợ rằng, một lời cảm ơn rất đơn thuần của mình, chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn với một người, cũng có thể gây ra sự chế giễu của người khác.
Cảm ơn một người, hẳn là một chuyện rất hệ trọng.
Thế là Kiều Lăng Hương tiếp tục ngồi yên tại chỗ chờ, đợi Sầm Dĩ và mọi người mua phiếu cơm xong, trong căng tin đã không còn mấy người nữa.
Sau khi tan học, giờ học sinh bán trú không còn tự học tối nữa, nên nhiều học sinh không nội trú, ăn xong ở trường là phải rời trường.
Sầm Dĩ cầm phiếu cơm mua xong cơm, vừa quay người thì thấy Kiều Lăng Hương một mình ngồi ở góc căng tin, đang nhìn chằm chằm vào anh.
Đôi mắt ấy, đen lay láy, như hai viên bảo thạch đen vậy, trong ánh sáng mờ tối của căng tin, sáng ngời lấp lánh.
Vì để tiết kiệm điện, căng tin rộng lớn chỉ bật vài ngọn đèn, khiến cho căng tin chỗ sáng chỗ tối.
Mà Kiều Lăng Hương lại ngồi ngay chỗ tối.
Bước chân Sầm Dĩ khựng lại, vốn định cùng Lục Chính Thanh và mọi người ngồi vào trung tâm căng tin sáng sủa, suy nghĩ một chút, liền trực tiếp cầm khay cơm đi về phía Kiều Lăng Hương.
Anh đặt khay cơm trước mặt Kiều Lăng Hương, ngồi xuống đối diện cô, hỏi:
“Cô ăn xong rồi à?”
“Ừm.”
Kiều Lăng Hương gật đầu, thấy Sầm Dĩ chủ động đi tới, đây chính là một cơ hội tốt, liền đứng dậy.
Sầm Dĩ chưa hiểu sao cô lại đột nhiên đi, đang bẻ đôi đũa trong tay, ngẩng đầu nhìn cô, lại thấy cô gái mập mạp này cúi người thật sâu trước mặt anh.
“Cảm ơn! Tuy rằng buổi trưa anh nói là anh gây sự với Khâu Thần trước, nên sẽ giải quyết Khâu Thần, nhưng em vẫn phải nói cảm ơn anh.”
Kiều Lăng Hương cúi gập người, từng chữ nói ra vô cùng trịnh trọng.
Điều này khiến Sầm Dĩ cảm thấy ngại ngùng, anh đặt đũa xuống, đưa tay vuốt mái tóc ngắn như nhím của mình, có chút ngượng ngùng nói:
“Có nghiêm trọng vậy không? Tôi chỉ đang dọn rác do mình gây ra thôi.”
“Anh không hiểu đâu.”
Kiều Lăng Hương nói một cách nghiêm trang, nước mắt tự nhiên lăn dài từ khóe mắt, rơi xuống đôi giày thể thao rách của mình, cô nói:
“Bởi vì đã rất lâu rồi, không có ai chịu nói một câu công đạo cho em, có thể vì em bị đánh mà chạy tới đánh người khác một trận, bất kể vì nguyên nhân gì, sự bảo vệ này, đối với em mà nói, đều là một chuyện đáng để cảm kích. Nói với anh một câu cảm ơn, là điều em nên làm.”
Không khí có chút trầm mặc, Lục Chính Thanh và mọi người ngồi sau lưng Sầm Dĩ, vốn định xem trò cười của Sầm Dĩ và Kiều Lăng Hương, cũng dần dần ngừng đùa giỡn.
Không hiểu sao, mọi người nhìn Kiều Lăng Hương với dáng vẻ trịnh trọng như vậy, trong lòng lại thấy hơi cay cay.
Bởi vì, họ đánh nhau đã thành thói quen, đây là lần đầu tiên vì đánh nhau mà được người ta cảm ơn một cách trịnh trọng như vậy...
Cứ như họ đã làm một việc rất vĩ đại vậy.
