028 Tôi biết sinh tồn nơi hoang dã
Sầm Dĩ và mọi người đi về phía trước, lại nói chuyện trung tâm nhiệm vụ không giới hạn độ tuổi, bèn bảo lát nữa đá bóng xong thì đến trung tâm nhiệm vụ xem.
Một đám nam sinh tràn đầy năng lượng, người này người kia cười nói ồn ào, vô cùng náo nhiệt.
Kiều Lăng Hương đứng ở cửa phòng ăn, cứ nhìn theo Sầm Dĩ và mọi người đùa nghịch đi về phía sân bóng, trong mắt cô đầy vẻ ngưỡng mộ.
Trên thế gian này có một loại người, sinh ra như một ngọn lửa mặt trời, có thể thu hút rất nhiều người tốt ở bên cạnh, như Sầm Dĩ vậy.
Còn trên thế gian này, cũng có một loại người, sinh ra như con giòi trong hố xí, ai thấy cũng ghét, dù không nói gì, không làm gì, nhưng vẫn không ai ưa, bên cạnh ngoài đầy rẫy ác ý, còn lại toàn chế giễu và đứng nhìn.
Ví dụ như Kiều Lăng Hương.
Cô lặng lẽ, đi dọc theo con đường lát đá rải đầy lá vàng khô, về phía lớp học của mình.
Lúc này, tiếng chuông tiết đầu buổi sáng đã reo từ lâu, Kiều Lăng Hương chậm rãi bước vào lớp, ngay khi thân hình to lớn của cô xuất hiện ở cửa lớp, cả căn phòng đang ồn ào lập tức im lặng.
Mọi người đều thấy cuộc ẩu đả sáng nay giữa cô với Khâu Thần và Trình Điền trước cổng.
Tuy Kiều Lăng Hương bị Trình Điền đánh rất thảm, nhưng cô cũng đánh Khâu Thần rất thảm, nghe nói Khâu Thần nằm dưới đất mãi không dậy nổi, sau đó người nhà Khâu Thần đến, tìm mấy người thân của hắn khiêng hắn đi bệnh viện.
Người nhà họ rất tức giận, cũng có người tìm quản lý trường, nhưng quản lý trường thực sự không có thời gian gặp người nhà Khâu Thần, quản lý trường bận đi tìm hệ thống quản lý thành phố xin vật tư.
Giáo viên bận lên lớp, người nhà Khâu Thần chạy đến văn phòng quản lý trường chờ, cũng chờ vô ích.
Còn lúc này, Kiều Lăng Hương đã ăn sáng xong, cúi đầu như thường lệ bước vào lớp, xung quanh quá yên tĩnh, bình thường cô vào lớp, mấy nam sinh hay lấy giấy vo tròn ném cô, hôm nay cũng không có nữa.
Điều này khiến Kiều Lăng Hương hơi bất an, sợ mấy bạn cùng lớp này sẽ ngầm gây khó dễ cho cô, hoặc có chiêu trò mới đối phó cô.
Thế là cô cố tình kiểm tra bàn ghế của mình, chân bàn chân ghế đều tốt, trên đó cũng không có nước bọt, keo dán... hay chất lỏng kỳ lạ.
Nhưng điều này vẫn khiến Kiều Lăng Hương thấy hơi lo sợ, cô lặng lẽ quay đầu, quét một vòng lớp học yên tĩnh, những người chạm mắt với cô đều quay đi xem sách hoặc làm bài.
Chỉ là không ai bắt gặp ánh mắt cô.
Kiều Lăng Hương sợ hãi trong lòng, từ từ ngồi xuống, liếc nhìn tờ giấy trên bàn, trên đó cũng không có dấu chân lạ.
Chỉ đánh nhau một trận thôi mà lại có thể khiến đãi ngộ trong lớp tốt hơn sao???
Hay đây là cách trêu chọc mới nào đó?
Kiều Lăng Hương lặng lẽ quan sát, luôn giữ cảnh giác.
Cô nghĩ, nếu đây là cách trêu chọc mới, chắc chắn còn có chiêu tiếp theo, cô đợi chiêu tiếp theo đến, nhất định sẽ túm lấy kẻ cười ác độc nhất, bóp chết hắn hoặc cô ta.
Dù sao cô cũng không sợ đánh, dù có bị đánh đến đâu, cuối cùng cô vẫn sẽ không sao.
Còn đối phương thì không chắc, dù người ta đánh cô mười đấm mà cô chỉ đáp lại một đấm, người ta cũng phải đau mấy ngày, còn cô thì một lát là khỏi.
Kiều Lăng Hương nghĩ thầm, cô không sợ bị trêu chọc!
Nhưng mãi đến hết buổi sáng, xung quanh cô chẳng có chuyện gì xảy ra.
Sáng nay lại không có giáo viên nào lên lớp, không chỉ tiết đầu không có giáo viên, cả buổi sáng không có giáo viên nào lên lớp.
Đám bạn cùng lớp, chỉ im lặng tiết đầu, mấy tiết còn lại, chúng lại ồn ào như thường, thậm chí hơn một nửa nam sinh chạy ra khỏi lớp, sang chỗ khác chơi.
Thấy người trong lớp ngày càng ít, cũng không ai ra trêu chọc cô, Kiều Lăng Hương mới lấy điện thoại và sạc từ trong cặp ra, cắm vào ổ điện ở góc cuối lớp.
Bình thường cô không dám làm thế, vì điện thoại của cô nếu để cuối lớp, rất nhanh sẽ bị hư hỏng một cách kỳ lạ.
Không thì màn hình nứt vỡ, hoặc bị ném vào thùng rác, thậm chí bị đổ keo dính lên, đều có thể xảy ra.
Vì thế Hầu Mạn Dung luôn thấy Kiều Lăng Hương không nghe lời, một trong số đó là điện thoại của Kiều Lăng Hương hay hỏng, hỏng rồi lại phải mua mới cho cô.
Trước đây nhà còn khá giả, mua vài cái điện thoại vẫn được, giờ lạm phát, tiền chẳng đáng giá gì, một cái điện thoại đã mấy chục nghìn, Hầu Mạn Dung phát chán điểm này của Kiều Lăng Hương.
Cuối năm ngoái, Kiều Lăng Hương lại thay điện thoại mới, Hầu Mạn Dung chỉ vào mũi cô mắng:
"Nếu cái điện thoại này mà hỏng nữa, thì mày chết đi cho rồi, mua điện thoại có thể khiến nhà phá sản, nuôi mày cũng vô dụng..."
Kiều Lăng Hương lặng lẽ khắc lời Hầu Mạn Dung vào lòng, không dám sạc điện thoại trong lớp nữa.
Trước đây cô đều sạc ở ký túc xá, trong phạm vi trường, lớp học và ký túc xá đều có điện.
Chỉ là sau này, có tiền mua điện thoại, nhưng không có cửa để lấy phiếu năng lượng, không có phiếu năng lượng thì không thể ở ký túc xá, điện thoại của Kiều Lăng Hương đành phải tắt nguồn cả ngày.
Hôm nay cô thấy trong lớp người vắng đi nhiều, lớp vốn hơn 50 người, giờ chỉ còn lèo tèo hơn chục người, toàn là con gái đang chăm chỉ làm bài.
Kiều Lăng Hương mới dám lấy điện thoại ra, cắm sạc ở cuối lớp.
Tiết cuối, Kiều Lăng Hương đang làm bài tập, chợt nghe trong không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng bút lướt trên giấy, vang lên hai tiếng báo tin nhắn ngắn ngủi.
Cô ngẩng đầu lên, nghĩ một hồi rồi quay lại nhìn tay mình, màn hình điện thoại vỏ màu đỏ hình cây đàn piano đang sáng lên.
Hình như có tin nhắn vào điện thoại của cô.
Kiều Lăng Hương vội đặt bút xuống, đứng dậy, bước hai bước đến góc cuối cửa sau, cầm điện thoại lên xem, là một tin nhắn lạ gửi vào điện thoại cô:
[Tiểu năng thủ toàn năng dẫn đội, cung cấp dịch vụ hậu cần tốt nhất, đồng hành hoàn hảo nhất, cao thủ cô đơn lạnh lẽo đến đây. ??? Dịch vụ hậu cần thế nào? Cậu biết nấu cơm không?]
Kiều Lăng Hương vội đáp:
[Tôi biết sinh tồn nơi hoang dã.]
Hồi nhỏ, từ lớp một tiểu học, cô đã bị Hầu Mạn Dung gửi đến một trại dã ngoại trẻ em, mỗi năm hai lần, vì lúc đó Kiều Nguyệt Lan phải học thêm, Hầu Mạn Dung phải đi làm, Kiều Bằng Phi tham gia công việc tu sửa cổ vật tại đại học.
Trong nhà không có thời gian quản cô.
Thế là năm nào cũng đăng ký cho Kiều Lăng Hương một trại dã ngoại trẻ em, sau này không biết ai giở trò, biến đơn đăng ký trại dã ngoại của cô thành trại sinh tồn hoang dã dành cho người đặc biệt...
