Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Thức Tỉnh Dị Năng, Càng Giảm Cân Càng Mạnh - Kiều Linh Hương > Chương 4

Chương 4

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 4 có bản audio.

**004 Đừng thấy khó chịu**

 

Từ nhỏ, Kiều Nguyệt Lan đã biết mình được yêu thích hơn đứa em gái này. Em nó không chỉ béo mà tính tình còn trầm lặng, như bây giờ, rõ ràng chị đã về mà nó cũng không biết tự động ra chào hỏi một tiếng, chỉ lo thu dọn trong phòng ngủ.

 

Ai lại có cái tính trầm lặng như vậy? Quá là không biết đối nhân xử thế.

 

Lại nghe Hầu Mạn Dung ở phòng khách gọi:

 

“Lan Lan, con ra đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.”

 

“Dạ, con ra ngay.”

 

Kiều Nguyệt Lan quay người, tiện tay ném cái bánh bao mới cắn vài miếng lên bàn ăn, ngồi xuống mép ghế sofa, nhìn Hầu Mạn Dung ngồi bên cạnh, hỏi:

 

“Sao thế mẹ?”

 

Hầu Mạn Dung liếc nhìn về phía phòng Kiều Lăng Hương, đưa mấy tờ phiếu năng lượng trong tay cho con gái lớn, nói:

 

“Mẹ vừa gọi điện cho giáo viên của con, thái độ cô ấy cũng tốt, nói với thành tích của con, chỉ cần giữ được top 5 của khối thì trường vẫn có chính sách giảm miễn, sẽ không bắt buộc con phải học ngoại trú. Nhưng mấy phiếu năng lượng này con vẫn mang lên trường để phòng khi cần. Bây giờ quay lại trường đi.”

 

Kiều Lăng Hương ngồi trong phòng, khi nghe mẹ đưa phiếu năng lượng cho chị, đôi tay mũm mĩm đang thu dọn khựng lại, cả người như mất hết sức lực, từ từ dựa vào chân giường.

 

Rồi cúi đầu, cười đầy chế giễu, đưa bàn tay mập lên dụi đôi mắt ươn ướt. Không sao cả, cô biết trước sẽ có kết quả thế này mà.

 

Không sao, đừng thấy khó chịu, không sao!

 

“Mẹ, sao lại thế ạ?”

 

Kiều Nguyệt Lan, người có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, không hiểu ý mẹ. Tất nhiên chị biết trường có chính sách miễn giảm phiếu năng lượng cho học sinh ưu tú, nhưng về nhà chẳng phải tốt hơn sao? Đồ ăn ở căng tin trường ngày càng dở, mà trả tiền rồi phần còn ít hơn trước.

 

Không thể nào bổ dưỡng bằng cơm mẹ nấu ở nhà.

 

Muốn ăn ngon hơn thì phải mua phiếu cơm... Phiếu cơm do trường tự phát hành, tiền không mua được, phải dùng phiếu năng lượng để đổi.

 

Trên mặt Hầu Mạn Dung hiện vẻ khó xử, hạ giọng nói với Kiều Nguyệt Lan:

 

“Con phải về trường, con không biết đâu, cái thằng Bá Ca ấy... hắn lại đến rồi. Con ạ, trường con là nội trú khép kín, hắn không dám đến trường gây chuyện. Nhưng nếu con ở nhà, hắn lại đến thì làm thế nào? Mấy phiếu năng lượng mẹ đưa con, nếu không dùng đến thì mua chút phiếu cơm, ăn uống cho tốt nhé.”

 

Vừa nghe đến cái tên “Bá Ca”, sắc mặt Kiều Nguyệt Lan liền biến đổi. Cô vốn là một mỹ nhân từ nhỏ, ngay cả khi nổi giận trông cũng thật đẹp.

 

Cô tức đến đỏ bừng má, nói:

 

“Cứ để hắn đến, con xem hắn làm gì được con. Xã hội này còn có pháp luật mà, cứ để hắn đến! Đúng là mặt dày vô sỉ.”

 

Lời của hai người lọt hết vào phòng Kiều Lăng Hương. Hầu Mạn Dung đưa phiếu năng lượng cho Kiều Nguyệt Lan không hề tránh né việc Kiều Lăng Hương có nghe thấy không.

 

Bà nghĩ cho đứa con gái út nghe cũng chẳng sao, dù gì con bé tính tình tốt, từ nhỏ đến lớn, dù người lớn có làm bất công thế nào, Kiều Lăng Hương cũng chẳng để bụng.

 

Đứa bé đó ngốc nghếch, biết cái gì.

 

Quả nhiên, Kiều Lăng Hương chỉ lặng lẽ ở trong phòng mình, như thể thu mình trong thế giới nhỏ bé, không khóc không náo.

 

Trường nói, top 5 được miễn giảm phiếu năng lượng, vì hệ thống quản lý thành phố cần tuyển chọn nhân tài ưu tú, nên nhất định sẽ dành đủ không gian sống cho những học sinh thông minh.

 

Còn những đứa không thông minh, như Kiều Lăng Hương, trường không muốn đầu tư thêm tài nguyên vào họ.

 

Kiều Nguyệt Lan học hành luôn tốt, cô thuộc tuýp người được trời ưu ái. Từ nhỏ đến lớn, Kiều Nguyệt Lan hầu như chiếm hết mọi hào quang, không chỉ xinh đẹp, học giỏi mà còn nhiều tài năng.

 

Một người như cô chính là nhân tài mà hệ thống quản lý thành phố cần bồi dưỡng trọng điểm.

 

Nhưng Hầu Mạn Dung vẫn sợ, sợ con gái lớn của mình lỡ may tụt khỏi top 5, vì vậy bà đưa cho Kiều Nguyệt Lan vài tờ phiếu năng lượng để cô phòng khi cần.

 

Điều này có lý do. Bà cho rằng Kiều Nguyệt Lan ở trường an toàn hơn ở nhà. Thời thế tiếp theo, không biết sẽ tốt lên hay ngày càng tệ.

 

Nếu môi trường vẫn không thể cải thiện, bà không biết lần sau Bá Ca lên cửa sẽ làm ra chuyện gì.

 

Hầu Mạn Dung cho rằng con gái lớn không thể ở nhà, phải quay lại trường.

 

Nỗi lo này không sai.

 

Kiều Lăng Hương cũng biết mẹ làm không sai, cô không hề để bụng việc mẹ đưa phiếu năng lượng cho chị.

 

Nhưng... lần này Kiều Lăng Hương về, không phải để xin mẹ phiếu năng lượng, cô chỉ vì không nộp nổi phiếu năng lượng nên bị trường yêu cầu về nhà học ngoại trú mà thôi.

 

Trong căn phòng ngủ nhỏ xíu, cô bé mập mạp lặng lẽ ngồi dựa vào chân giường, bên tai là tiếng mẹ và chị nói chuyện từ phòng khách vọng vào. Kiều Nguyệt Lan rất giận, nhưng sau cơn giận, cô vẫn ngoan ngoãn cầm phiếu năng lượng, mang theo mấy cái bánh bao lớn trong nhà rồi rời đi.

 

Cô phải tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn, tình hình trị an còn tạm ổn, nhanh chóng trở về trường.

 

Đợi chị đi rồi, Kiều Lăng Hương mới chậm chạp đứng dậy khỏi sàn, mang theo chút rụt rè, đứng ở cửa phòng mình, nhìn mẹ đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách tối mờ, với một tia hy vọng mong manh, lần cuối cất giọng khẽ hỏi:

 

“Mẹ, con có thể không đi học không? Ngày mai trường không cho ở nội trú nữa.”

 

Hầu Mạn Dung vốn đang lo lắng không biết tên Bá Ca đó sẽ làm ra chuyện gì quá đáng với con gái lớn, nghe vậy, cơn giận lại trào lên. Bà đứng thẳng dậy khỏi ghế sofa, chỉ vào Kiều Lăng Hương hỏi:

 

“Thế con ở nhà làm gì? Mẹ đã bảo con về trường đi, mẹ không tin là thầy cô lại đuổi con ra khỏi ký túc xá. Nếu họ thực sự đuổi con, thì con gọi điện cho mẹ, mẹ lên trường nói lý!”

 

Trong nhà chỉ có vỏn vẹn năm tờ phiếu năng lượng, đã đưa hết cho con gái lớn. Hầu Mạn Dung không phải không muốn cho con gái út phiếu năng lượng, nhưng có đâu mà cho.

 

Rồi thấy Kiều Lăng Hương mặt mày khổ sở, Hầu Mạn Dung gắng gượng đè nén bực bội trong lòng, bà vẫn nhẹ nhàng khuyên:

 

“Con cứ lên trường trước, chuyện phiếu năng lượng mẹ sẽ tính tiếp. Ở nhà cũng chẳng ích gì, trường ít ra còn có đồ ăn, ở nhà chẳng còn gì để ăn nữa.”

 

Bà hy vọng con gái út có thể hiểu chuyện, đã 16 tuổi rồi, không phải không thể nói lý. Bà phải đi làm, ở cơ quan có thể ăn căng tin. Nếu con gái nhỏ về nhà, bà còn phải lo cơm nước cho nó.

 

Hầu Mạn Dung quá mệt mỏi, bà chỉ mong con gái nhỏ ngoan ngoãn một chút, hết sức có thể ngoan ngoãn một chút!

 

Kiều Lăng Hương đứng ở cửa, một mình đã dễ dàng chặn kín cửa phòng, trong mắt cô là tuyệt vọng. Cô hé miệng, rồi cúi đầu, để lộ cằm ba ngấn, lòng như tro nguội:

 

“Mẹ ơi, mẹ làm vậy thì thầy cô sẽ đuổi con ra khỏi trường.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi